The first 200 lines.
Nằm xuống đi, Matty. Đừng ngồi dậy.
Con cần nghỉ ngơi.
Không! Không!
Chào buổi sáng.
Biên dịch: Khắc Lan, Đào Hiếu. Biên tập: Triều Lê.
Ai đi lấy xe cho tôi đi.
Năm phút của Bundy hết rồi.
Đưa lũ phóng viên ra khỏi đây.
Không có tuyên bố hay bức ảnh nào cả cho đến khi chỗ này sạch sẽ.
- Chúng ta kiểm soát câu chuyện. - Tất nhiên rồi.
Trước khi bà đi, anh Nelson và cô Page muốn nói chuyện với bà một chút.
Một chút thôi sao? Tôi có thể viết thư trả lời không?
Bởi vì các thỏa thuận trên giấy đột nhiên có ý nghĩa với bà sao?
Cô muốn thân chủ của cô được bảo vệ nhân chứng phải không?
Đề nghị của tôi vẫn còn giá trị trong 23 phút nữa.
- Grotto trốn rồi. - Tệ thật.
Bà dùng thân chủ của tôi làm mồi nhử!
Đấy là một cáo buộc nghiêm trọng đấy...
Cáo buộc?
Nhìn đi! Một cảnh tượng khủng khiếp! Anh ta có thể đã chết.
Hãy thật thành thực nhé.
Đừng vớ vẩn.
Công ty của cô rất nhỏ.
Mười lăm phút của cô đã hết từ sau Union Allied.
Bây giờ, cô hoàn toàn thiếu tư cách rồi.
Không khó để nói rằng
cô chính là người dàn xếp hoạt động này.
- Cái gì? - Giả như câu chuyện đấy được công bố.
Câu chuyện là sự thiếu năng lực của cô gây nguy hiểm cho tính mạng của thân chủ,
dân cư, và những cảnh sát dũng cảm của Sở Cảnh sát New York.
Bà đổ tội cho chúng tôi sao?
Tôi chưa từng nói thế. Tôi đã nói thế à?
Tôi không nghe thấy.
Tránh xa khỏi vụ này đi.
Không gì cả? Không giúp đỡ một chút nào?
Những gã kungfu giỏi nhất trên thế giới cũng sẽ không thắng nổi cuộc đấu đó.
Văn phòng của bà ta có thể chôn vùi chúng ta.
Đáng nhẽ chúng ta không nên thúc ép quá.
Anh không thúc ép cái gì cả.
Tôi biết cách lũ khốn này hoạt động.
Chúng ta phải chơi theo cách của bọn chúng. Bây giờ thôi.
Nhưng tiếp theo sẽ là gì?
Được rồi, Matt hứa với Grotto là chúng ta sẽ bảo vệ hắn ta, tôi cũng thế!
Tôi gọi Matt luôn đây.
Để xem cậu ta đã phục hồi đủ để giúp chúng ta chưa.
Được rồi, tôi sẽ quay về văn phòng.
Tôi sẽ xem liệu tôi có thể tìm ra cách để Reyes không lột sống chúng ta không.
Nghe nói mày không nghe thấy viên đạn bắn trúng mày.
Thế mà tao lại cứ nghĩ chuyện này thật vớ vẩn.
Mày thì sao, Áo Đỏ?
Khi tao đập vỡ trán mày tối hôm trước...
mày có nghe thấy không?
Ahh!
Mày có thể cố tháo xích cả tối.
Cách duy nhất mày có thể ra khỏi đây,
cách duy nhất để mày bước đi tự do, là nếu tao muốn thế.
Biết thế đi nhé.
Sao mày không lột mặt nạ của tao?
Tao không quan tâm mày là ai.
Mày giết tất cả những người khác.
Tại sao tao vẫn còn sống?
Hả?
Tao đã cản đường mày hai lần rồi
và tao không nghĩ mày sẽ bỏ qua.
Vũ khí của quân đội.
Có vẻ mày biết sẽ làm gì với chúng.
Chắc chắn là mày có dáng đi như một quân nhân.
Mày định làm gì với chỗ này?
Tao làm những gì cần thiết.
Yeah.
Chúng tôi đã chờ 6 tiếng rồi!
- Thôi nào, cô gái. - Thôi nào!
Claire, khỉ thật, nghe máy đi.
Nếu cô nhận được thì tôi đang ở phòng cấp cứu.
Chúng ta cần nói chuyện.
Khỉ thật.
Sao mày không thôi lải nhải với tao
và đuổi theo thằng điên đã giết cả đội của tao đi?
Chính hắn! Chính là hắn ta!
Xin lỗi, tôi đang tìm một y tá tên là Claire?
- Tôi nghĩ là cô ấy làm ca đêm. - Nếu cô ấy ở đây thì cô ấy đang bận.
Cô chỉ đúng hướng cho tôi được không?
- Anh có bị thương không? - Không.
Anh có muốn bị thế không?
Anh Carver? Đến lượt anh rồi.
Sao cô lại bảo tôi đợi?
Cô đã bảo tôi thế gần một tiếng rồi.
Này, bỏ tay ra khỏi người tôi! Tôi không nói gì cả. Thôi nào!
Đấy là người của bọn tôi. Cậu ta bị tấn công.
Tôi quen anh họ của anh. Tôi biết anh ở đâu.
Không, nó không tốt đẹp gì cả.
Tôi đang ngồi, được chứ? Tôi không khởi xướng cái gì cả.
Thư giãn đi, được chứ?
- Anh nói với tôi thế sao? - Tôi sẽ không nhắc lại đâu.
- Im lặng! Ngồi xuống! - Chúng tôi không khởi xướng cái gì cả.
- Hắn mới là người bắt đầu, được chứ? - Anh cứ như thế thì anh sẽ ra khỏi đây.
Anh sẽ chết, hiểu chứ? Ngay khi anh ra khỏi đây.
Nghe này.
Cảnh sát đang chờ bắt giam anh.
Tôi không muốn hai tuần nữa anh quay lại đây sau hai tuần,
hỏi chuyện gì đã xảy ra,
và đổ lỗi người của chúng tôi cho lỗi lầm của anh.
Để tôi nói đơn giản thế này nhé.
Hôm qua, anh có năm ngón tay.
Nhưng tối nay, anh mang vũ khí và quyết định sẽ tấn công trụ sở của đối thủ.
Nên giờ anh chỉ còn hai ngón.
Chúng ta đang trong thời chiến đó cô gái.
Nghe này.
Đã từng có năm ngón. Giờ chỉ còn hai.
Lỗi của anh. Rõ ràng chưa?
Tốt.
Thuốc sẽ có tác dụng nhanh thôi.
Claire.
Foggy Nelson. Chúng ta có một người bạn chung.
Nhớ tôi không?
Khỉ thật.
- Nelson và Murdock, tôi có thể giúp gì? - Cái quái gì thế?
Grotto?
Grotto, anh đang ở đâu?
Cứ như thể tôi sẽ nói cho cô sau những chuyện vừa xảy ra.
- Anh có bị thương không? - Quên hết đi.
Cô có định giúp tôi không?
- Chúng tôi sẽ cố... - Cố à?
Anh phải tin tôi, chúng tôi không hề biết Reyes định làm gì...
Im đi! Im đi! Lũ luật sư khốn kiếp, các người đều giống nhau.
Lẻo mép, nói chuyện hay ho...
Các người đều nói như thế với những gã như tôi.
- Grotto... - Cô đã hứa rồi!
Cô làm trái mọi lời hứa.
Tôi biết.
Tôi xin lỗi.
Nghe này, Grotto, cảnh sát đang truy đuổi anh.
Anh phải quay về đây.
Trận nổ súng đó, đấy là... là vì hắn ta phải không?
Tên điên ở bệnh viện ấy?
- Ừ. - Khỉ thật.
Khỉ thật. Hắn sẽ không dừng lại đâu.
Nghe này, công tố viên biết là cô ta làm hỏng chuyện rồi.
Chúng ta có thể quay lại với bà ta. Chúng ta có thể có chương trình bảo vệ nhân chứng.
Giờ tôi không thỏa thuận gì nữa nhé.
Giờ tôi có kế hoạch riêng rồi,
là trốn ra khỏi chốn địa ngục này khi tôi vẫn còn thở.
Cô cứ nói với tên luật sư béo ị và gã mù kia
hãy cút hết đi.
Grotto, làm ơn...
Cô xuống địa ngục đi.
Đây là một nhiệm vụ khác của mày sao?
Thế nên chúng ta mới ở đây phải không?
Sẽ có tổng cộng là bao nhiêu?
Tao đoán là mày đã làm
10, 20 lần rồi?
Đã bao lâu rồi thế?
6 tháng, 1 năm...
hay là suốt cả đời rồi?
Điều gì đó mách bảo tao là mày chưa bao giờ nghỉ.
Không ai cần phải chết cả.
Mày có thể dừng lại rồi.
Đi khỏi chỗ này.
Đi khỏi chỗ này?
Mày có thể làm thế không?
Mày có thể bỏ đi không?
Ờ.
Cái gì thế, nửa đêm?
Nhà thờ St. Matthew.
Mày là tín đồ Công giáo?
Đã từng.
Dân New York?
Đã từng.
Mày vẫn còn đi lễ à?
Thôi đi, Áo Đỏ.
- Thôi gì? - Đừng soi mói nữa.
À.
Điều thú vị về New York là
rất ít người thực sự đến từ đây.
Những người như thế...
sẽ không rời đi. Họ không thể, họ...
Họ cảm thấy thành phố này là một phần của họ.
Mày biết không?
Cho tới một ngày có gì đó thay đổi. Có lẽ khi họ già đi.
Và sau đó họ phải rời đi, họ phải bỏ đi.
Để ngắm nhìn thế giới, có lẽ thế.
Có lẽ họ sẽ gia nhập quân đội?
Họ điều mày đi đâu?
Mày là bác sĩ tâm thần sao, Áo Đỏ?
Thôi nào, mày phải làm nghề gì đó khi mà mày không mặc đồ bó chứ hả?
- Tao chỉ là một người thôi. - Thế sao?
Mày đã bao giờ ra chiến trường chưa?
Chưa.
Thế thì đừng nói về nó.
Tao đã từng thấy vài trận đánh.
Chắc chắn là thế rồi.
Suýt nữa tao đã đánh bại mày.
Mày nói về chuyện đánh nhau trên sân thượng sao, Áo Đỏ.
Tao đang nói về trận chiến, được chứ?
Trận chiến mày chưa từng tham gia.
- Tao biết một việc. - Là gì?
Chiến tranh thay đổi con người.
Đôi khi họ thấy những thứ mà họ không thể vờ như chưa thấy được.
Về nhà và thấy nhà không còn ở đấy nữa.
Nó đã thay đổi.
No comments yet. Be the first to leave one.