The Assignment

The Assignment

Download Vietnamese Subtitle

Release info

The Assignment 1997-VIE-Edited
A Commentary by namelis

Tags

other
Published on: 2011-04-26
Downloads: 53
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Đừng có tè vào tao.

Chúng mày làm gì thế hả?

Anh có việc phải làm. Ý anh là sao?

Ý anh là "Cút đi".

Ông có lửa không?

Hết mất rồi. Đợi một lát.

- Cảm ơn. - Không có gì.

Tôi tên Du Foliere. Sĩ quan tình báo.

Tôi biết ông là phó giám đốc sở CIA Paris.

Ông đã tình cờ chứng kiến cuộc tấn công.

Và nói với cấp dưới của tôi rằng ông nhận ra tên khủng bố là Carlos.

- Hắn nhận ra tôi. - Phải.

Ông không nhận ra hắn nhưng hắn lại nhận ra ông.

Chúng tôi là đồng nghiệp, nhưng lúc đó hắn đã cải trang.

Làm sao ông nhận ra là hắn?

Tôi châm thuốc cho hắn. Hắn nắm vào tay tôi.

Hắn còn cười tôi.

Một vài thành viên đang lợi dụng sự chênh lệch giá dầu.

OPEC đã có chính sách rất đúng đắn.

Hội nghị vẫn đang diễn ra phải không? Tôi có thư khẩn.

Bé ngoan! Có muốn sống không nào?

Đứng yên!

Tôi là Carlos, Các vị sẽ làm những gì tôi bảo.

Chúng tôi chiếm công ty rồi. Đứng lên, thưa ngài.

Nó hoạt động thế nào nhỉ?

Phải thế này không?

Thế thế!

Hai mươi triệu đô la tiền chuộc. Và tên Carlos đó đòi làm sếp.

Hắn yêu cầu tiền mặt, và tên người Áo muốn một cái thẻ căn cước trong sạch.

- Ai đưa tên tôi ra? Ông? - Không, là tên tự xưng mình là Carlos.

Tên người Áo muốn xác nhận ở sân bay 2 giờ đêm nay.

- Họ sẽ đưa hắn đến Lybya. Họ định để hắn đi vậy sao?

- Không có cách nào khác. - Cứ để họ làm như bọn Do Thái.

Họ không phải dân Do Thái.

Để tôi nói ông biết, rất đơn giản.

Tôi sẽ nhận diện hắn ở sân bay

Cho hắn một viên đạn vào đầu. Xong phim.

Nhưng hắn có tới 70 con tin! Mặc xác bọn họ.

Giảm thiểu tối đa thương vong nhé. Sẽ chẳng có ai làm sao cả.

Ông không hiểu phải không?

Hắn không định dùng hai mươi triệu đó để dưỡng lão đâu.

Hắn sẽ dùng nó cho cú tiếp theo. Có thể là chống lại chúng ta.

Để tôi lập một nhóm... Chẳng có nhóm nào cả.

Chúng ta đã không còn ám sát người khác nữa. Mà tôi nói thật.

Hắn đúng là một thằng khốn.

Tôi hiểu cảm giác của ông, nhưng nó chả liên quan gì đến ta cả.

Đây không phải cuộc chiến của chúng ta.

Rất vui khi gặp anh, Carlos. Lâu rồi tôi không còn ám sát ai nữa.

Nhanh nào ông bạn mập. Trời chỉ mưa chút thôi. Đưa những tên khác đi.

Hắn đấy à?

Có lẽ thế, mưa thế này tôi không dám chắc.

Tôi sẽ đến gần thêm chút nữa.

Anh không cần mang mũ đâu. Muốn à! Thôi được.

Chúng ta phải cảm ơn ai vì chiếc máy bay này nhỉ?

Bộ trưởng bộ Nội vụ.

Tôi rất tiếc về chuyện xảy ra. Chúng tôi không hề phàn nàn gì...

...về chính phủ của các ông cả. Xin thứ lỗi.

- Gì vậy thưa ngài? - Ông lại muốn chút lửa nữa sao?

Chúng ta chưa bao giờ làm quen một cách tử tế cả. Tôi tên Carlos.

- Đi chết đi. - Henry, đừng.

Đừng có mà bắt tay với hắn. Tệ quá.

Thật đấy.

Biết hắn không? CIA, Henry Fields.

Jerusalem, tháng 8 năm 1986

Anh thấy thế nào?

Tôi không nói tiếng Anh. Tôi là người Cuba

Tao biết mày nói tiếng Anh đủ tốt.

- Tao với mày đều là dân trong nghề, Carlos ạ. - Tôi tên Ramirez

Illich Ramirez, Carlos Sanchez, Carlos Martinez, bí danh "Chó rừng".

- Tôi chỉ là khách du lịch, không phải Carlos nào cả. - Mục tiêu của mày ở Israel là gì?

- Bức tường Than Khóc? Núi Đền? - Tôi là khách du lịch, thế thôi.

Nghe đây thằng khốn! Tao đang cố tỏ ra chuyên nghiệp đây!

Mày đang nằm trong bàn tay của người Do Thái, vậy nên đừng có đùa với tao.

Người Do Thái?

Ông là người Do Thái sao? Không phải người Ả rập à?

Tôi chỉ là một tên tù Do Thái. Ông muốn nói thể phải không?

Tiếng Anh của mày tiến bộ nhanh thật.

Ông nhầm rồi. Tôi không biết ông nghĩ tôi là ai cả.

Tôi là Đại úy Hải Quân Hoa Kỳ.

Tôi là Annibal Ramirez, thuộc tàu U.S.S Yorktown hiện đang đóng ở vịnh Haifa.

Tôi không phải là Illich, Carlos, "Chó rừng" hay bất kì cái tên chết tiệt nào khác.

Ông hãy gọi cho đại sứ quán Mỹ và hỏi sĩ quan liên lạc của Hạm đội 6.

- Người ta sẽ xác nhận những gì tôi nói. - Ấn tượng lắm.

- Tao xin ngả mũ thán phục đấy Carlos. - Tao sẽ cắt cái đầu chết tiệt của mày!

Mày hãy gọi cho Hải quân Mỹ và hỏi sĩ quan liên lạc của Hạm đội 6 đi.

Rồi sau đó kiếm một tay luật sư nào đó thật giỏi, thằng khốn ạ.

Tao sẽ kiện mày tới nơi tới chốn, con cháu mày cũng không trả hết nợ được đâu.

Nếu mày là sĩ quan Mỹ, mày sẽ có thẻ căn cước và bảng tên.

Tao đánh nhau với chúng nó trong hẻm ngay trước khi mấy thằng đần của mày bắt tao.

Và sĩ quan Mỹ ở Trung Đông phải đi du lịch với tư cách thường dân.

Đó là lý do tao nói mình là người Cuba, không phải người Mỹ.

Mày làm gãy xương sườn tao, thằng khốn. Tao sẽ kiện mày và cái chính phủ của mày nữa.

Tao sẽ kiện tất cả bọn Do Thái chết tiệt.

Tao sẽ kiện Menachem Begin, Moshe Dayan và cả B'nai B'rith!

Hay bất cứ cái tên khốn nạn nào!

Đúng rồi, tốt.

Ôi không...

Norfolf, một tháng sau.

- Quan sát tốt lắm, Joey. - Bố!

- Con có sao không? - Con không sao.

Đại úy Ramirez?

Chà!

- Tôi giúp được gì ông? - À, tôi tên Jack Shaw.

Tôi muốn nói về chuyện xảy ra ở Israel.

Tôi sẽ kiện tất cả bọn chúng, kiện luôn Golda Meir nữa.

Sẽ khó đấy. Bà ta qua đời rồi.

- Vậy thì họ sẽ phải bới xác bà ta lên. - Đó không phải sở trường của tôi.

Thật ra, tôi làm việc cho CIA. - Ông là CIA?

Anh có thấy người trong ảnh giống mình không?

Mẹ kiếp!

Đó không phải tôi, trông có vẻ giống nhưng không phải là tôi.

- Tôi cũng biết thế. - Hắn là Carlos à?

- Nhìn xem! - Joey, trèo xuống ngay.

Đây là bức ảnh gần đây nhất của hắn. Chụp cách đây nửa dặm.

Mấy người Do Thái chụp đấy. Anh không được trách họ về vụ lộn xộn đó.

Đừng nói là ông khuyên tôi bỏ kiện đấy nhé?

Chúng đã xích tôi hai ngày.

- Chúng đã biết tôi là ai. - Tôi không ở đây để bàn về vụ kiện.

- Tôi đang cố nói với anh... - Tôi làm nốt được chứ?

Carlos là tên khủng bố độc ác nhất thế giới.

Và hắn có một lũ tay chân mất dạy.

Đàn ông, đàn bà, con nít. Mấy đứa con nít như con anh đằng kia.

Nổ tung ra từng mảnh. Tên giết người máu lạnh.

Không phải anh gia nhập Hải quân để bảo vệ đất nước khỏi kẻ thù sao?

Carlos là kẻ thù lớn nhất của chúng ta.

Cũng như chủ nghĩa khủng bố đang lan rộng từng ngày.

Ông nói với tôi làm gì?

Mười năm qua, rất nhiều nơi đã đi theo hắn.

Họ chẳng làm được gì. Và chỉ có một cách bắt được hắn.

Chỉ có duy nhất một người trên thế giới bắt được hắn.

- Tôi bắt hắn thế quái nào được? - Anh cần suy nghĩ kĩ.

Câu trả lời là không. Tôi được huấn luyện làm sĩ quan hải quân.

Ông đến nhầm địa chỉ rồi. Đi mà tìm James Bond.

Anh ta ở Anh, lái chiếc Aston Martin ấy. Đi tìm anh ta đi.

Đô đốc Crawford, đây là chỉ huy Ward Scowcroft và phu nhân.

Tôi biết gia đình anh đấy. Tôi cùng học với cha của anh.

Tôi sẽ không làm ngài thất vọng.

Đại úy Annibal Ramirez và phu nhân.

- Annabelle... ? - Annibal, thưa ngài.

Tôi rất vui khi được gặp một sĩ quan người Mỹ gốc Mexico.

Tôi lớn lên ở Los Angeles, và tôi có một chút khó khăn với đồ ăn Mexico.

- Dạ dày của tôi không phải lúc nào cũng đồng ý. - Chúng tôi ăn thức ăn Cuba.

Tôi nghĩ dạ dày của ông sẽ thấy thích nó hơn.

- Anh là người gốc Cuba à? - Vâng, thưa ngài.

- Ông ta có vẻ không thích... - Không sao đâu, em đừng lo.

Vợ ông ta còn nhờ anh cắt cỏ, chắc chúng ta không bị bỏ đói đâu.

Thật tình cờ. Có lần tôi đã ghé qua ngôi nhà xinh đẹp của cô.

Tiếc là tôi phải đi gấp, nên không có cơ hội cùng cô làm quen.

Rất hân hạnh.

- Shaw. Jack Shaw. - Señor Shaw. Mucho gusto (tiếng TBN: xin chào)

Vợ tôi nói tiếng Anh Tôi cũng thế.

Tôi thấy anh có vẻ xấu hổ khi nói tiếng Tây Ban Nha ở đây.

Ai vậy?

- Một vang trắng và một soda club. - Vâng, thưa ông.

Để tôi đoán, vang trắng là cho vợ anh phải không?

Chắc anh sợ mất kiểm soát.

Làm sao anh chịu đựng được cái buổi tiệc vớ vẩn này? Đúng là bọn dở hơi bị táo bón.

- Vợ tôi đang chờ soda. - Trả lời hay lắm.

- Thế còn "Fuck you"? - Tôi sẽ tin nếu anh nói to hơn một chút.

Anh không thuộc về bọn họ. Anh thuộc về tôi.

Darth Vader nói: "Hãy vượt qua bóng tối."

Vượt qua đi, Annibal. Anh không biết gì về chúng tôi đâu.

Tôi không muốn làm gì với ông cả. Nhớ lấy điều đó.

Đất nước anh yêu cầu giúp đỡ, và anh từ chối sao?

Không phải vì tiền bạc hay danh vọng. Hiểu ý tôi chứ?

Ông đe dọa tôi đấy à? Câu trả lời là không, chấm dứt tại đây.

Sống cho tử tế vào.

Hắn không chịu để anh yên.

Chúa ơi!

- Ông muốn gì? - Mấy giờ rồi?

Đúng 1h 15.

Của anh đấy.

Alô? Mày là...?

Vâng thưa ngài.

Vợ con anh vô cửa hàng. Nhưng Carlos đã ở đó trước.

Hắn đặt một quả bom.

Thằng nhóc anh sắp gặp sẽ sống sót. Nói với nó rằng nó rất may mắn.

- Bác sĩ Shaw, đây là chuyên gia phải không? - Đúng vậy, tiến sĩ Ramirez.

Ông bà Newcomp là cha mẹ của cậu bé.

Ông sẽ phẫu thuật phải không? Họ nói với tôi ông là người giỏi nhất.

Duy nhất đấy. Đây là phác đồ điều trị, bác sĩ.

Một quả thận bị nát. Lá phổi bị thủng.

Ruột, lá lách, dạ dày đều bị rách.

Có hơn một trăm mảnh đạn trong đó.

Đó là sáng chế của Carlos. Chỉ gây thương tổn, không làm chết người.

Đồ khốn nạn bệnh hoạn.

Ông dùng họ để ép tôi.

Để làm thứ tôi muốn à? Để tôi cho anh biết tôi muốn gì.

Đây là một số hình ảnh về nạn nhân của hắn.

Trước khi tìm anh, tất cả những gì chúng tôi làm là chụp hình những nạn nhân của hắn.

Tôi nói với họ anh là người duy nhất. Đúng thế, chúng ta đã có một bác sĩ giỏi...

Nhưng kẻ duy nhất hạ được hắn là anh.

Tôi không phải là kẻ xấu, mà là Carlos.

Nói chuyện với nó đi.

- Chăm sóc cho mẹ nhé. - Sao bố lại phải đi?

Vì cuối cùng bố cũng có cơ hội xuống tàu ngầm.

Sao không có ai khác đi thay bố, để bố ở lại đây?

Vì bố là người duy nhất được chọn. Và vì bố của con có thể làm được nó.

Nghe này, không khóc nhè, được không?

Tạm biệt.

More Vietnamese subtitles for The Assignment

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left