The first 200 lines.
Người đầu tiên, đi thẳng vô trong cùng,
rồi quay về phía gương.
Những người còn lại, đi theo vào.
Số 4, bước lên.
Lùi lại.
Số 5, bước lên.
Số 5, quay sang trái.
Là hắn.
Cô chắc chứ?
Chắc chắn.
Tôi không bao giờ có thể quên được khuôn mặt đó.
Nói cho anh nghe,
McGarrett, anh sai rồi.
Bây giờ chẳng còn ai để tâm
đến việc trân trọng mọi thứ nữa đâu.
Giành lấy địa điểm này họ xây dựng nên khu Kuhio.
Tự biên là "Dịch vụ cắt tỉa nhanh gọn."
Bọn họ họ đã quảng cáo rằng anh đã vào đó và
đi ra khỏi nơi đấy trong vòng 15 phút. Ừm.
Mỗi lần anh vào đó, mỗi lần cắt
đều là người khác cắt cho anh.
Sẽ không có cử chỉ thân mật, cũng không thân thuộc.
Thật là xúc phạm.
Chẳng có gì sai khi
cạnh tranh lành mạnh cả.
Không, dĩ nhiên là không rồi. Nhưng nó không văn minh chút nào.
Mọi người đã quên hết.
Hiệu cắt tóc là một tổ chức xã hội
thu nhỏ trên đất nước này.
Là một nơi tập hợp các cộng đồng lại với nhau.
Khách hàng của tôi, họ tới đây, họ đi chơi,
và kể chuyện.
Không bao giờ có ai vội đi cả. Anh có biết tại sao không?
Nơi đây như là thành lũy cuối cùng mà
con người ta có thể rúc vào và trốn chạy khỏi thế giới này.
Có thể nó chỉ là việc cắt tỉa và cạo râu.
Anh nghe tôi nói chứ, Chỉ huy?
Có, có mà. Tôi vẫn nghe đây.
Xin lỗi. Tôi hơi, ờ, tuần này...
nó hơi vất vả.
Này, anh đang nằm trên đi-văng. Và tôi sẵn sàng nghe đây.
Không, không phải. Chẳng có gì đâu.
Không, không, không.
Không có gì là không có hết. Hẳn là có chuyện gì rồi. Nói đi nào.
Ờ, cũng có chút chuyện.
Chút chuyện đó là, số là về mẹ tôi ấy mà.
Ồ.
Chúng ta đều có mẹ.
Người này không giống vậy lắm đâu.
À, tôi nghe đây.
Anh thấy chỗ mới này thế nào?
Tôi thích nó. Thật à?
Thật, nhìn được mà.
Rộng hơn, tiền thuê rẻ hơn...
Tiện cả đôi đường.
Được rồi, cái khăn này lạnh đấy.
Nhưng nó sẽ giúp se khít lỗ chân lông.
Thư giãn đi nào.
Được rồi. Ổn chứ?
Được đấy. Được rồi.
Lát nữa tôi sẽ đưa anh nước cạo râu đặc biệt của mình.
Tôi đã cắt vài cánh hoa dâm bụt,
Và ép chúng vào đây.
Giúp làm sạch da.
Tuyệt không?
Whoa.
Anh thấy sao? Cảm nhận được gì không?
Ờ có. Đuợc rồi.
Đã đấy.
Ừ. Đã thật đấy ông bạn.
Cám ơn ông bạn rất nhiều,
Cám ơn rất nhiều.
Ông bạn phải mở cửa sớm,
Hy sinh buổi sáng thư thả của mình, tất cả chỉ vì lịch trình của tôi.
Tôi rất biết ơn. Tôi cảm động lắm đấy.
Này, ông Jack của tôi luôn nói,
"Đây là công việc phục vụ mọi người."
Cạo xong trông anh bảnh ra đấy, McGarrett.
Trông không tệ chứ hả?
Tôi nghĩ mình là một họa sĩ.
Một vài bức tranh trông đẹp hơn những cái còn lại.
Nhắc mới nhớ, tôi muốn
động kéo vào anh bạn nhỏ của anh đấy.
Ồ... Đầu con mèo đấy nhiều lông khủng khiếp.
Tôi luôn phải cầm cây kéo dí
theo nó suốt 5 năm rồi đấy.
Nó rất không thích chuyện đấy.
Tin tôi đi, nhưng nếu lông mọc trở lại trong một tuần.
Tôi sẽ bảo đưa nó cho anh xử lý nhé. Nhất trí.
Thế thì hôm nay chúng ta sẽ làm gì?
Cắt cao lên và sát hơn.
Và không đụng tới chỗ bị cháy, đúng không? Đúng rồi.
Làm ơn, các anh phải giúp tôi.
Bọn họ sắp tới giết tôi.
Đúng rồi, thả lỏng người ở chỗ đó ra.
Trời, nó chảy máu khá nặng đấy.
Đưa tôi cái khăn. Được.
Nhóc, cậu tên gì? Eran.
Eran à? Ai bắn cậu vậy, Eran?
Tôi không biết.
Mấy gã này. Mấy gã nào?
Tôi không biết. Chúng có súng.
Tôi đã nhìn thấy bọn họ bắn một người. Bọn họ đã giết anh ta.
Và giờ, bọn chúng muốn giết tôi.
Gọi cảnh sát đi. Tôi không thể.
Tại sao?
Tôi đã gây chuyện với công ty điện thoại mấy năm trước,
và tôi không có điện thoại, hiểu chưa?
Đây.
Chiếc Silverado xanh bên kia đường.
Điện thoại của tôi trong đó.
Chỉ huy, tôi nghĩ chúng ta gặp rắc rối rồi.
Anh đang nói gì vậy?
Cứ ấn như thế này, được chứ?
Đúng vậy, chúng ta gặp rắc rối to rồi đây.
Ôi không. Bọn chúng đấy!
Mang cậu ta ra sau bức tường đó và hụp xuống.
Đứng yên đó.
Tôi là Chỉ Huy McGarrett thuộc Biệt Đội Five-O.
Bỏ vũ khí xuống.
Bọn tôi muốn thằng nhỏ đó.
Đưa nó ra đây và bọn tôi sẽ đi.
Không có chuyện đó đâu!
Anh biết câu chuyện về ba chú heo con không,
Chỉ huy McGarrett?
Và anh phải biết rằng chuyện này sẽ mang lại điều tồi tệ cho anh đấy.
Làm thế quái nào anh không có nổi một cái điện thoại chứ hả?
Tất cả khách quen của tôi đều sắp đặt lịch hẹn trước.
Bọn chúng đang tiến tới đấy.
Sao anh lại để điện thoại của mình trong xe chứ hả, ngài Chỉ huy?!
Vì đây là một hiệu hớt tóc.
Là nơi chúng ta tới và rũ bỏ mọi thứ lại đằng sau lưng,
Anh nhớ ai nói câu đó chứ?! Ờ, đúng rồi. Giờ
anh tính dùng lời nói của tôi để bật lại à?
Hay đấy. Này nhóc, cậu có điện thoại không?
Không. Dĩ nhiên là không.
Tự nhiên có ngày đen đủi thế này đây!
Ôi, tạ ơn Chúa, Chin.
Hãy nghe tôi nói, tôi chẳng dính dáng gì tới mấy vụ đột nhập nhà cửa này cả.
Tôi bị kết tội oan.
Cậu phải tin tôi! Bình tĩnh nào, Jer.
Nhân chứng không thôi cũng không đủ tin cậy,
và Duke bảo tôi rằng cậu hiền như đất vậy.
Không ai nghĩ cậu có tội cả.
Chúng ta cần phải phá vụ này.
Đây là thứ tôi có trong khi cố kiếm thêm chút tiền còm.
Chi 25 đô để có thể chen hàng,
vậy mà giờ tôi sắp sửa dành cả cuộc đời còn lại trong nhà giam.
Cậu sẽ không phải ngồi tù đâu, Jer.
Chúng ta chỉ cần đưa ra một bằng chứng cho Sở Cảnh Sát Honolulu thôi,
tối qua cậu có ở cùng với ai
trong khoảng thời gian từ 8 giờ đến 10 giờ tối không?
Có, tôi đã ở cùng với Max.
Tuyệt.
Cậu ngồi yên vị ở đó, tôi sẽ quay lại ngay.
Và từ giờ, không được chen hàng nữa nghe không?
Khoan đã.
Ý cậu là sao, cậu sẽ quay lại chứ?
Cậu bỏ mặc tôi ở đây?!
Quy trình điều tra mà, Jer. Sở Cảnh Sát Honolulu sẽ
giữ cậu ở lại đây cho tới khi kiểm tra chứng cứ ngoại phạm của cậu.
Không, không, nghe tôi này, Chin.
Khi cậu bước ra khỏi cánh cửa đó,
có thể cậu sẽ phải đi tìm bạn cùng phòng khác đấy.
Tôi đã xem qua phim Bị Tống Giam Khi Du Lịch
nên đủ hiểu mình sẽ phải mất 30 năm
ngồi tù vì một tội danh bản thân không gây nên.
Tôi sẽ là Hurricane kế tiếp, và đủ ngầu để
Bob Dylan viết bản nhạc về mình.
Bob Dylan sẽ không viết nhạc về cậu đâu.
Cậu nói đúng.
Tác phẩm gần đây của ông ấy đã ít mang tính chính trị hơn.
Nó mang tính thăm dò nhiều hơn.
Hứa với tôi, cậu sẽ chăm sóc mẹ hộ tôi nhé.
Tôi hứa.
Giờ thì cố bình tĩnh đi.
Tôi sẽ trở lại mà.
Chân cậu nhóc sao rồi?
Vẫn chảy máu ròng ròng.
Anh phải băng bó vết thương và bịt chỗ đó mạnh tay hơn nữa.
Băng bó? Lấy cái gì băng bó?
Anh có những gì? Anh không phải là có bông gạc sao?
Gì cơ? Bông gòn ấy.
Ngay trên kệ có bông gòn kìa.
Thì đem tới đây! Tự đi mà lấy bông gòn đi!
Được rồi, nghe này... Xin lỗi nhóc.
Ta bị đá khỏi Trại Hướng Đạo Sinh vì hút thuốc.
Biết chưa? Ta chưa bao giờ làm chuyện này cả.
Nhưng cứ bình tĩnh. Mọi chuyện vẫn ổn đó sao? Ờ hơ.
Ta làm đây.
Thả lỏng nào.
Anh sắp hết đạn rồi đấy, Chỉ huy.
Anh không thể cản bọn tôi mãi được.
Tự cứu lấy mình đi.
Trao thằng nhỏ cho bọn tôi.
Người ở sở cảnh sát sẽ tới đây ngay bây giờ!
Và tin tôi đi, họ sẽ không bị hết đạn đâu.
Tôi lại không nghĩ họ thèm nghe đâu.
Hắn chỉ chém gió thôi.
Nếu mà hắn gọi cảnh sát thật, thì chúng đã bố ráp đầy ở đây rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.