Sei donne per l'assassino
The first 200 lines.
Anh làm sao thế? Sao lại đến đây?
Lỡ Isabella bắt gặp thì sao?
- Em có đem theo không? - Không.
Anh không cố nổi.
Anh không thể chịu được nữa.
Đừng như vậy. Anh đã hỏi Isabella chưa?
Bọn anh đã cãi nhau.
Chết tiệt. Cô ta cầm đi rồi.
Hãy bình tĩnh.
Em sẽ tìm khi nào xong việc.
Hãy tin em. Em sẽ giúp mà.
Đi đi.
Ừ. Tạm biệt.
Isabella. Khăn quàng cổ này.
Cảm ơn. Tạm biệt.
Cái bảng hiệu lại bị tuột.
- Có cần tôi sửa luôn không? - Không, tối nay không cần.
Để sáng mai làm đi.
Lại nữa. Isabella lại đến muộn.
Tôi không biết cô ta bị làm sao. Đây là lần thứ ba rồi đấy.
Không cần phải tức giận, cứ phạt tiền thôi.
Tôi sẽ phạt. Nếu còn tiếp diễn thì cô ta sẽ bị đuổi.
- Chúc bà ngủ ngon. - Ngủ ngon.
Nicole.
Nhìn cái váy xem. Chú ý giữ gìn quần áo chứ.
Ngày mai chúng ta còn có nhiều buổi diễn khác. Nhìn đi.
- Tôi xin lỗi thưa bà. - Khi nào mất việc rồi hẵng xin lỗi.
Các cô chả bao giờ nghĩ được cái gì khác.
Bà ấy đòi hỏi gì chứ? Thật là phiền phức.
Bà ấy luôn căng thẳng như vậy từ khi chồng mất.
- Đèn đã tắt trong bao lâu? - Mười phút.
Cô ta đã làm việc cho ông bao lâu?
Khoảng hai năm.
Cô ta thế nào?
Rất lanh lợi.
Vô kỷ luật thì đúng hơn, nhưng cô ta là người tốt.
Cô ta có nhiều bạn bè không?
Tôi nghĩ tôi không giúp ông được, thưa Thanh tra.
Tôi là giám đốc điều hành.
Ngài nên hỏi hai cô gái sống cùng với cô ta.
Thanh tra Silvestri, đây là Countessa Cristiana, chủ công ty.
- Chào ngài. - Chào bà.
Chúng ta đã gặp nhau rồi thì phải?
Vâng, tôi vẫn nhớ.
Lúc chồng tôi gặp tai nạn.
Tôi vẫn còn nhớ. Đó là một vụ tai nạn xe hơi.
Hy vọng bà giúp được tôi. Vì bà có lẽ hiểu nhân viên của mình.
Thanh tra, đây không phải là trường nội trú.
Tôi không biết hoặc không quan tâm đến những gì họ làm khi họ không có ở đây.
Tôi xin phép vào văn phòng.
- Xin thứ lỗi cho tôi? - Vâng.
Anh nói là anh đã đi sửa lại cái bảng hiệu. Lúc đó là mấy giờ?
Khoảng bảy giờ. Nó gây tiếng ồn làm phiền bà Cristiana.
Tôi đi ra ngoài để cố gắng sửa lại. Sau đó tôi quay lại luôn.
Ông Morlacchi, tôi yêu cầu một lời giải thích.
Những người này bắt tôi khi tôi cố vào cổng.
- Ngài ấy là Thanh tra. - Thanh tra?
Bình tĩnh và giải thích lý do ông đến đây.
- Tôi là Marchese Riccardo Morellii ... - Rồi rồi, trả lời câu hỏi đi.
Anh ấy đến gặp tôi. Chúng tôi sắp cưới.
- Sao anh lại cười? - Vì chúng tôi sống cùng nhau.
Cô có biết Isabella không?
Em từng giới thiệu cho anh phải không?
Vâng, tôi biết cô ấy, nhưng mới chỉ gặp thôi.
Chỉ mới gặp.
Có vẻ như cô là người duy nhất đang đau buồn.
Họ chơi rất thân với nhau.
- Các cô sống cùng nhau? - Vâng.
Cô ấy là người như thế nào? Ai là người cuối cùng nhìn thấy cô ấy?
Tôi không biết.
Để cô ấy yên. Mọi người đều biết người yêu của Isabella là ai.
- Anh là ai? - Cesare Lazzarini, nhà thiết kế thời trang.
- Tên của người đó là gì? - Của ai?
Tình nhân.
Scalo. Franco Scalo, nhà buôn đồ cổ nổi tiếng.
- Cảnh sát đây. Ngài Thanh tra đâu? - Trong đó.
Xin chờ tôi một chút.
Đã được xác nhận.
Tôi đi nhé?
Ừ, đi đi.
Anh có mối quan hệ thế nào với Isabella?
- Chúng tôi là bạn. - Hay là tình nhân?
Tôi xin thừa nhận chuyện đó.
Tôi không tin vào những mối quan hệ lâu dài.
Tôi hiểu.
Anh thấy thứ này bao giờ chưa?
Chưa, tôi chưa.
- Nó là gì? - Ma túy.
Nó được tìm thấy trong nhà người bạn Isabella của anh.
Isabella?
- Anh không biết gì hết? - Không.
Thôi không sao.
Dù sao thì anh vẫn phải quan tâm đến những câu hỏi của tôi.
Tôi sẽ gặp lại anh.
Quay lại.
Được rồi, đi đi. Nhanh lên.
- Có chuyện gì vậy, Cesaretto? - Cái này dành cho Isabella tội nghiệp ..
- Đúng thế. - Bây giờ ai sẽ mặc nó?
Để tôi nghĩ...
- Peggy, thử đi ... - Tôi không muốn, làm ơn. Tôi không thể.
Vì chúa, đừng khóc nếu không muốn làm hỏng lớp trang điểm.
- Greta, cô mặc đi. - Không, tôi nghĩ mình không nên.
- Đừng có ngốc. - Nó sẽ mang lại xui xẻo cho tôi.
- Phải có người mặc nó. - Tôi sẽ mặc.
Được rồi.
Không ngạc nhiên lắm nếu cô ta không tin mấy chuyện đó.
Cô đi được rồi.
Quay vòng. Bước đi. Tốt.
Chờ đã.
Có gì đó bị thiếu.
Cây trâm! Cây trâm xanh.
Phải khắc phục ngay. Nó đâu rồi?
Isabella chắc đã đem theo mình. Thử tìm trong mấy cái hộp này xem.
Nó đây.
Nhìn này. Isabella có một cuốn nhật ký.
Thật thú vị.
Nghe nhé. “Anh ấy là người khơi dậy cảm xúc sâu sắc và tuyệt vọng trong tôi.
"Tôi đã sẵn sàng để chết vì anh ấy."
Đưa tôi xem.
- Tôi nghĩ chúng ta không nên. - Mọi người có điên không?
Nghĩ sao vào lúc thế này? Đi ra chuẩn bị nhanh.
Chúng ta nên giao nó cho cảnh sát.
Tôi là người tìm được. Nếu bà không phiền thì tôi muốn đưa nó cho cảnh sát.
Tùy cô thôi.
Alo, Alo, Franco.
Sao anh không đến.
Anh vừa đi rồi. Nhưng anh thấy không được khỏe.
Em hiểu rồi.
Cố gắng đến ngay. Em có một ít.
Nghe này, Franco. Em tìm thấy một cuốn nhật ký.
Nhật ký của Isabella.
Nhật ký của Isabella? Có ai khác biết không?
Ai cũng biết rồi.
Em không kịp nghĩ ra là sẽ có điều gì đó ảnh hưởng đến anh trong đó.
Dù sao thì em cũng đã nói là sẽ đưa nó cho cảnh sát.
Tốt. Chúng tôi sẽ có thời gian để xem xét nó.
- Anh sẽ đến ngay . - Anh nghe không ổn chút nào, Franco.
Franco? Có nghe thấy em nói không?
Có, Nicole.
Anh khó thở quá. Nhưng gặp được em là ổn ngay. Tạm biệt.
Tạm biệt.
Nhanh nào các cô. Greta, cô là người tiếp theo.
- Mọi thứ sẵn sàng chứ, Marco? - Vâng, thưa bà.
- Cesaretto, anh đã ở đâu? - Ở đây.
Tôi đi tìm anh khắp nơi. Sao cái gì tôi cũng làm hết?
Nicole.
Có điện thoại.
- Gọi tôi? - Ừ, gọi cô.
- Xin chào. - Phải Nicole đấy không?
- Vâng. Ai đang nói vậy? - Franco đây.
Anh không thể đến được. Anh thấy mệt quá.
Em đến đây đi. Anh thấy mình như nghẹt thở.
Làm sao em đi được?
Được rồi, em sẽ cố.
Em sẽ cố gắng đến ngay.
Được rồi, nhanh lên.
Peggy, Franco bị ốm. Anh ấy cần tôi.
Tôi cần gặp anh ấy gấp. Cho tôi mượn xe được không?
Nhưng buổi trình diễn chưa kết thúc.
Ai quan tâm. Đưa chìa khóa cho tôi nhưng đừng để ai nhìn thấy cô.
- Peggy, cô đang làm gì vậy? - Không có gì, tôi chỉ lấy khăn tay thôi.
Hãy cẩn thận. Công tắc báo động giấu trong ngăn đựng găng tay.
Ừ.
Để ý hộ tôi.
- Vui vẻ nhưng đừng về muộn quá. - Ngủ ngon.
Marco?
Tôi muốn nói chuyện với cô trước khi Tao-Li về.
Cô không sợ ở một mình sao?
Tôi thực sự rất mệt và tôi muốn đi ngủ ngay.
Nhưng cô sẽ phải thức cho đến khi Nicole mang xe trở lại.
Được không?
Được rồi. Vào đi.
Cảm ơn. Tôi không thể để cô một mình.
Tôi lo cho cô khi phải ở một mình trong đó.
- Clarice, bác vẫn còn ở đây? - Chào cô.
Vâng, tôi vừa mới xong.
Cô Tao-Li không về cùng ư?
Cô ấy đã đi dự tiệc. Cô ấy sẽ về nhà sau.
Clarice là người giám hộ của chúng tôi.
Tôi về đây. Bữa tối ở trong lò nướng.
Có cả phần của Tao-Li. Chỉ cần hâm nóng lại.
Cảm ơn bác, Clarice. Chúc ngủ ngon. Ngày mai gặp lại.
- Cô dường như không hiểu - Đâu có.
Peggy. Tôi rất mệt khi phải nhắc lại nhiều lần điều này.
Tôi đã nói với cô cả ngàn lần.
Tôi nghĩ tôi đã yêu cô.
Nhưng cô không quan tâm. Tại sao?
Bình tĩnh và đến đây.
Thấy đấy ...
Tôi không khỏe.
Tôi biết cô nghĩ tôi ngu ngốc, và điều đó khiến tôi phát điên.
Tôi bị ốm, Không vui ...
Đừng như vậy. Tôi hiểu mà. Tôi là bạn của anh. Thôi nào, vui lên.
Để tôi lấy cho cô ...
Không! Dừng lại! Bỏ nó xuống.
Sao thế? Tôi chỉ muốn lấy thuốc lá. Sao thế?
Để tôi tự lấy. Tôi sợ túi bị hỏng.
Xin chào.
Chào cô, tôi là Thanh tra Silvestri.
Tôi xin lỗi đã làm phiền cô. Tôi đang muốn hỏi về chiếc xe của cô.
No comments yet. Be the first to leave one.