The first 200 lines.
Người dịch: Altamodano™
TRỞ VỀ
Bỏ mấy viên đá vào lọ không đổ hết bây giờ.
- Gió mạnh quá! - Đánh sạch chữ trên bia đi.
Quá nhiều góa phụ.
Phụ nữ vùng này sống lâu hơn nam giới.
- Chỉ có mẹ là xấu số. - Mẹ đã may mắn.
Raimunda, đừng nói thế.
Mẹ đã chết trong vòng tay bố. Bà yêu ông hơn bất cứ ai.
Mẹ đã bị chết cháy.
Đó là cách chết đau đớn nhất.
Vì ngủ quên nên thậm chí họ còn không biết.
Dù thế chăng nữa chị cũng không được nói như vậy.
Chào Agustina.
Gặp lại chị sau nhé.
- Chào Manola. - Chào chị.
- Xong hết chưa hả mẹ? - Để mẹ làm nốt.
- Thật tuyệt vời. - Ơn Chúa!
- Đây có phải Paula không? - Đúng rồi.
Con bé lớn quá.
Bác hôn một cái nào.
Cô bé có đôi mắt giống bố.
- Chị khỏe không? - Tàm tạm.
Đừng nói thế chứ!
Tôi muốn xem qua ngôi mộ của mình.
Gió thế này thì cũng chả dọn dẹp sạch sẽ được.
- Trông nó đẹp lắm. - Việc dọn dẹp làm tôi dễ chịu.
Tôi hay tới đây ngồi một mình, thời gian trôi nhanh quá.
Chúng tôi đi thăm dì Paula đây.
- Khi nào qua tôi nhé! - Nhất định rồi.
Paco khỏe không?
Khỏe, anh ấy làm ở Madrid.
Bác Agustina cũng đến dọn dẹp phần mộ của mình hả mẹ?
Ừ, ở vùng này đó là tục lệ.
Người ta mua một chỗ và luôn chăm nom nó...
như ngôi nhà thứ hai.
- Thật kỳ quặc. - Đó là truyền thống.
- Chị lái nhé? - Vâng.
Dì Paula!
- Ai đấy? - Cháu, Raimunda.
- Không ở cả ngày đâu đấy. - Đừng giục chị.
Em không thích vào chỗ tối.
Hãy tỏ ra biết lễ phép và đừng có cười bà.
- Vâng! - Ngôi nhà vẫn còn mùi của mẹ.
Dì có khỏe không?
Mảnh mai thế! Sinh con chưa?
- 14 năm trước rồi ạ! - Thời gian cứ như ngừng trôi.
Thế hai người này là ai?
Theo dì là ai nào? Sole và Paula.
Giống hệt tên dì.
Sole đây ạ!
Ta vào phòng khách nhé.
Cô Sole đó có vẻ là người khó tính.
Vì Chúa!
Gió đã mang tàn lửa tới khu rừng rậm.
Đó là đám cháy lớn nhất trong vòng 13 năm qua.
- Cháu tắt đi nhé? - Dì cũng có nhìn thấy đâu.
Cháy rừng thật khủng khiếp.
Vì nó mà ông cháu phải chết.
- Dì vào trong này làm gì nhỉ? - Cháu không biết.
- Để nói chuyện? - Không.
- Lấy thứ gì đó để ăn? - Đúng!
Tìm trong chạn ấy.
Chân dì run lắm rồi.
Nhìn này! Bánh xốp!
Giống hệt bánh mẹ cháu làm. Ăn đi.
Ngoài nghĩa trang thế nào rồi?
Hẳn mẹ cháu vui lắm.
Cháu có cọ tấm bia sạch sẽ không đấy?
Có chứ ạ!
Bà ấy muốn nó luôn sạch sẽ.
Nếu có thể, bà ấy đã tự làm rồi.
Nhưng tất nhiên là không.
Dĩ nhiên là không thể.
Ngôi nhà lớn thế này, chắc dì thấy quạnh quẽ lắm.
Không!
Dì nên ở trong một gia đình, và được chăm sóc chu đáo.
Ta vẫn ổn đấy thôi.
- Cháu muốn đi vệ sinh. - Đi đi.
Dì sống một mình thế này, cháu không yên tâm nổi.
Dì nấu nướng ra làm sao?
Rất tốt.
Agustina đem cho ta bánh mì, còn mẹ cháu nấu ăn.
Nếu muốn mua gì chỉ cần gọi là cửa hàng họ mang đến.
Ta ổn mà.
Thật kì công!
Xem này!
Có tên em trên đó đấy.
- Ta về được chưa? - Ừ.
Chúng cháu về đây.
Chân dì run lẩy bẩy rồi.
- Đừng đứng dậy. - Không đứng dậy sao được?
Lần sau, cháu sẽ đưa dì về cùng.
Cứ biết thế đã.
Quan trọng là ta được gặp lại cháu.
Dì yếu quá rồi.
- Dì giữ gìn sức khỏe nhé. - Ừ.
Đi cẩn thận đấy.
Vâng. Cháu yêu dì lắm!
- Ta tới nhà Agustina chứ? - Ừ.
Mời vào!
- Dì các cô khỏe chứ? - Yếu lắm.
Tệ thật.
Bà ấy yếu lắm rồi. Không hiểu bà ấy xoay sở ra sao.
Bà ấy vẫn ăn uống tốt mà không cần ra ngoài.
Mỗi ngày chỉ ăn một ổ bánh mì rồi để tiền lại cho tôi.
Ta vào sân trong đi.
Tình trạng sức khỏe bà ấy giờ rất kém.
Bà ấy không biết giờ là năm nào.
Lại còn nói chuyện về chị gái như thể mẹ tôi còn sống.
Với bà ấy, mẹ cô chưa chết.
Bà ấy không chấp nhận điều đó.
Ngồi đây nhé.
Tôi muốn trả tiền chị hàng tháng để chăm nom cho bà.
Không phải tiền nong gì cả. Tôi vui khi làm việc đó mà.
Tôi sẽ đưa bà ấy về nhà...
nhưng phải tống cổ lão chồng thì mới có phòng.
Chúng ta phải làm gì đó.
Mỗi sáng trước khi đi chợ, tôi tạt qua bên đó gõ cửa.
Và chỉ đi khi bà ấy lên tiếng đáp lại.
Tôi vẫn để mắt đến bà ấy.
Không biết phải cảm ơn chị thế nào nữa.
Tôi muốn...
có người làm việc đó vì mẹ tôi...
cho dù bà ở đâu.
Bà ấy là một người rất thời đại.
Người híp-pi duy nhất trong làng.
Đồ nữ trang bằng nhựa của bà ấy đây.
- Đẹp quá! - Nhựa loại một đấy.
Mỗi lúc hút một hơi thuốc, bác lại nhớ tới bà ấy.
Ví dụ như thế khác gì chị đang xúi Paula.
- Vẫn không có tin tức gì ư? - Chẳng có gì.
Cứ như thế giới đã nuốt chửng bà ấy.
- Thế còn Brígida, em gái chị? - Nó ấy à?
Ở Madrid. Đang rất gặt hái với một chương trình tivi vớ vẩn.
Điện thoại của con hết tiền rồi.
Tốt. Khỏi phải dùng điện thoại.
- Lấy máy của bác mà gọi. - Nó sẽ đốt sạch tiền của chị.
Không đâu.
Brígida theo nhiều chương trình lắm.
Nó còn thuê được một căn hộ ở Madrid và sắp thu âm.
- Lúc nào cô ấy cũng thích hát. - Đúng vậy.
Có nhớ lúc cô và nó 13 tuổi...
hai đứa đi thi tuyển ca sĩ nhí không?
Thế mà mẹ chưa bao giờ kể với con.
Đó là ý tưởng của bà ngoại. Việc gì bà cũng muốn làm.
Mẹ chị sẽ không xuất hiện...
để tránh ảnh làm hưởng tới công việc của em gái chị.
Mẹ tôi thích được lên tivi lắm.
Bà ấy thích phát điên lên.
- Các cô hút không? - Không, không!
Cây nhà lá vườn đấy. Xanh non mơn mởn.
Không!
- Chúng ta về thôi. - Ừ.
Chị báo cảnh sát việc bà ấy mất tích chưa?
Brígida nghĩ không cần thiết.
Nó đưa tin trên tivi nhiều rồi.
Dù sao cũng cần báo cảnh sát chứ không chỉ đưa tin trên tivi.
Tôi chẳng biết nữa.
Dù sao đây cũng không phải lần đầu mẹ chị bỏ nhà.
Nhưng chưa bao giờ lâu thế.
Hơn 3 năm rồi.
Đừng mất hi vọng...
và hãy giữ gìn sức khỏe, trông chị tiều tụy lắm.
Chị có cây trúc đào đẹp quá.
Năm nay nó không bị rệp vừng.
Thực sự tôi đã mất cảm giác thèm ăn.
Có lẽ do cần sa.
Đâu phải. Không có nó thì tôi chẳng thiết gì ăn uống.
Cháu có đôi mắt giống hệt bố.
Hút một điếu khiến tôi thấy đói và nhẹ nhõm.
Đi cẩn thận nhé!
Chị biết em đã thấy gì bên cạnh phòng vệ sinh trên gác không?
Sao?
- Một chiếc xe đạp thể dục. - Kì lạ thật.
Tại sao dì lại cần tới xe đạp trong khi đi còn chả vững?
Dì ấy hầu như bị mất trí.
Chị không thích em nói như thế về dì.
Bà thậm chí không nhận ra chúng ta.
Do gió đấy, gió Đông chết tiệt khiến người ta thấy phát điên.
Bánh xốp ngon thật.
Dì có nhìn thấy gì đâu mà nấu nướng được?
- Chào Regina! Đi làm đấy à? - Còn cách nào khác đâu.
- Em cho cô ấy đi nhờ nhé! - Chị đến chỗ nào?
Hộp đêm. Nhưng cứ cho tôi xuống trung tâm được rồi.
- Được! - Cảm ơn cô.
Hẹn gặp lại.
- Con chào bố. - Chào con.
Chào!
Con đi chơi vui chứ?
Ở nghĩa trang? Bố đùa đấy à?
- Lại nhậu nhẹt chứ gì? - Anh? Ý em là sao?
Paula, ngồi lại đi. Khép chân vào!
Lấy cho anh lon bia nữa nhé.
Đùa chắc?
Lấy đi mà!
Anh uống thế đủ rồi. Mai còn đi làm chứ.
Ngày mai anh được nghỉ, ngày kia cũng vậy.
Sao lại thế?
Anh bị đuổi việc.
No comments yet. Be the first to leave one.