The first 200 lines.
Rạp Xiếc Hoa Hướng Dương
Tưởng tượng và hiện thực, đâu mới là trung tâm của thế giới?
Đứng nơi ranh giới mờ ảo, trái tim này cứ lắc lư khôn nguôi
Có cậu ở đây, khoảng không này mới bừng lên sắc màu
Lời hẹn ước ngày ấy, giờ đây vẫn nhẹ nhàng vang vọng khắp nơi
Một khoảnh khắc rạng ngời
Như khiến hơi thở và thời gian ngưng đọng
Đóa hoa kỳ diệu cùng cậu nở rộ
Một ngày nào đó sẽ chạm tới
Nơi tận cùng của vũ trụ
Hãy nắm lấy tay tôi, cùng hòa chung nhịp thở và dẫn tôi đi ngay lúc này
Sắc màu này sẽ mãi vẹn nguyên, chẳng bao giờ tàn phai!
Tôi có thể bay cao
Tôi có thể bay cao
Lại bị cuốn theo rồi.
Chưa kể còn bị mờ mắt vì tiền với bị dồn vào thế bí nữa chứ.
Chị Maria.
Em vẫn chưa nhận được tiền cát-xê lần trước.
Giờ đâu phải lúc nói chuyện đó.
Hể?
À mà địa điểm biểu diễn tiếp theo ở đâu vậy?
Ừ, đúng là chưa ai nói gì cả.
Hiện tại chúng ta đang đối mặt với nguy cơ chưa từng có.
Nói thẳng ra là hết tiền rồi!
Khoan đã, buổi diễn vừa rồi cũng kiếm được kha khá mà?
Đúng vậy.
- Nhưng ngược lại vì kiếm nhiều quá... - Ngược lại là sao hả?
nên bọn đòi nợ đã xuất hiện và quyết không bỏ lỡ cơ hội này.
Nói cách khác là doanh thu bị chúng lấy sạch rồi nhỉ.
Cứ thế này thì đừng nói biểu diễn, ngay cả tiền di chuyển cũng không có.
A, xe dừng rồi.
Và thế là chúng ta đã tới đích.
Biển à?
Là biển thật này.
Hể, đi nghỉ mát sao?
Tới biển thích thật nhỉ.
Vậy rồi chị muốn bọn em làm gì?
Không có tiền thì cũng chẳng thể biểu diễn kiếm tiền được.
Yên tâm đi.
Dù không có tiền nhưng mọi người vẫn còn cơ thể khỏe mạnh mà.
C-Chẳng lẽ làm chuyện thô tục sao?
Nghĩ gì thế hả?
Nóng quá...
Này, nhóc làm thêm đâu rồi, chưa rửa đĩa xong à?
Vâng, có ngay đây.
Yakisoba ngon lắm đây, ăn thử đi nào.
Có cả đá bào với nước ramune nữa nè.
Mát lạnh luôn đấy.
Sao lại phải đi làm thêm vậy chứ?
Nhỏ làm thêm, nhanh tay lẹ chân lên nào!
Vâng!
Làm gì vậy, Imari? Mang ra đây nhanh lên.
À Isuzu, xin lỗi nhé.
Thật tình.
Oa, giật cả mình!
Chị kiếm đâu ra tiền vậy?
Chưa trả tiền.
Thế chị đang ăn cái gì vậy?
Yakisoba?
Yakisoba...
cái con khỉ!
Isuzu hung dữ thật đấy.
Đấm chết 500 tế bào não luôn rồi.
A, kia rồi.
Này Mizuka.
Chị Maria bảo em đi luyện tập tiết mục mà đúng không?
Ouka đang đợi em đấy.
Không, em nghĩ việc quan trọng hơn luyện tập...
là tìm cách cải thiện tình hình tài chính của đoàn.
Vì vậy em mới có mặt ở quán ăn ven biển.
Nói nhanh quá nghe không kịp luôn.
Nhỏ làm thêm!
Em xin lỗi.
Mau đi đi.
Vâng.
Mừng cậu đã về, Mizuka.
Nào, luyện tập với tớ thôi.
Mừng cậu đã về, Mizuka.
Nào, luyện tập với tớ thôi.
Trước đó tớ có chuyện muốn hỏi, Ouka.
Sao Imari với Isuzu lại không hòa thuận vậy?
Sao tự nhiên lại hỏi thế?
Vì tớ thấy Isuzu hay ăn nói thô bạo với Imari.
Tớ cũng không biết rõ lắm.
Chỉ biết hai em ấy là bạn từ nhỏ.
Nghe nói trước đây thân nhau lắm.
Còn nguyên nhân khiến quan hệ xấu đi thì không biết à?
Ừ, nhưng mà...
cậu đứng xa quá rồi đấy.
Khi diễn xiếc, sự ăn ý rất quan trọng.
Quan hệ giữa mọi người cũng ảnh hưởng rất lớn...
nên tớ muốn họ làm lành.
Tớ cũng vậy.
Tớ muốn thân với cậu hơn nữa.
- Lúc bay lượn cùng cậu, tớ đã nghĩ thế. - Svietlana, tuyệt vời lắm đấy.
Rằng cậu sở hữu thứ gì đó...
- Là nhờ chị dẫn dắt tốt thôi. - có thể thấu hiểu được tớ.
Nếu vậy thì tớ có thể cùng cậu đi đến bất cứ đâu.
Mình còn nghĩ chắc chẳng có ai ở đó đâu.
Trời ơi!
Cho tôi xin lỗi, cho tôi xin lỗi.
Tha cho tôi đi, cứ thế này thì dẹp tiệm đấy!
Em xin lỗi.
Thật tình.
Oa, lại nữa rồi!
Em không định thay cho em ấy à?
Im đi, có liên quan gì đến chị đâu.
Này!
Thuê thêm người á?
Còn tiền nữa đâu mà thuê chứ?
Chị Mizuka, sao vậy?
Chỉ cần trả lương một người là được.
Chị muốn giúp em dù chỉ một chút thôi.
Chị Mizuka...
Tại vì...
dù chỉ là luyện tập, chị cũng không muốn bị bắt đi biểu diễn.
Ồ, vì chuyện đó à?
Kính chào quý khách.
Hai phần yakisoba đúng không ạ?
Nhưng quán bên kia bán yakisoba vừa rẻ vừa ngon hơn đấy.
Hai đá bào vị dâu và hai đá bào vị dưa lưới nhỉ?
Nhưng mua ở quầy hàng rẻ hơn nhiều đấy.
Dù sao siro ở đâu cũng như nhau mà.
Chủ quán ơi, có gián!
Đằng sau cái kệ gián bò lúc nhúc luôn!
Đuổi việc.
Chị không hiểu sao bị đuổi việc luôn.
Còn em không hiểu chị hơn đấy.
Hóa ra không phải gián mà là bọ biển.
Nhưng biết làm sao đây, tụi mình phải cố gắng kiếm tiền mà.
Imari, phía trước kìa.
Mẹ đâu rồi?
- Mẹ ơi! - Ôi trời.
Em sao thế?
Bị lạc mẹ à?
À...
Nhìn này, nhìn này.
Làm thế này nhé.
Xong!
Oa!
Chưa hết đâu nhé.
Đây này.
Oa!
Cho em đấy.
Không nhìn ra trò ảo thuật đó làm bằng cách nào luôn.
Cảm ơn chị!
Imari.
Chuẩn bị thứ đó đi.
Lại là bồn tắm đốt ống lò.
Mỗi khi cần suy nghĩ gì đó thì tắm là tốt nhất.
Mà chị có chuyện muốn nói đúng không?
Ừ.
Chị có một điều muốn hỏi...
và một sáng kiến.
À, vậy chị hỏi trước đi.
Chọn cái này à?
Tại sao em bị Isuzu ghét vậy?
À... về câu hỏi đó thì em xin từ chối trả lời.
Còn sáng kiến thì sao?
Vậy à?
Chị nghĩ ra cách kiếm tiền rồi.
Chúng ta hãy diễn ảo thuật trên bãi biển đi.
Ảo thuật á?
Bảo em đứng biểu diễn ở chỗ đông người như thế sao?
Không được đâu, không được đâu!
Làm được mà.
Trước đây chị từng nói rồi còn gì.
Động tác diễn ảo thuật của em quá vụng về, xem mà thấy bất an.
Lúc nãy em làm mượt mà lắm.
Em làm được.
Không được đâu.
Chắc chắn không được.
Cứ nhắc đến biểu diễn là em lại nhớ tới đủ thứ.
Hể?
Không hẳn là biểu diễn...
thật ra em rất sợ xuất hiện trước đám đông.
Chỉ cần đông người thôi là đã căng thẳng rồi.
Tạm thời gác chuyện em diễn xiếc mà lại bị vậy sang một bên nhé.
Kỳ lạ lắm đúng không?
Bố em là ảo thuật gia rất nổi tiếng.
Từ nhỏ em đã luôn tự hào và yêu quý bố.
Em còn phụ giúp trên sân khấu nữa.
Khi đó em rất hạnh phúc.
Em thích bố mình à?
Vâng.
Trên đời thật sự có người như thế sao?
Chị nghiêm túc lắng nghe có được không?
Em thực sự rất yêu quý ông ấy.
Nhưng rồi trong buổi biểu diễn, bố em đã mắc phải sai lầm lớn.
Nhiều người bị thương.
Ông ấy bị dư luận chỉ trích dữ dội và đổ trách nhiệm lên đầu.
Gia đình em cũng tan nát từ đó.
Nếu em muốn, chị có thể trao ước mơ đó cho em.
Sau đó em được chị Maria nhận nuôi.
Vì ảo thuật là sợi dây duy nhất còn kết nối em với bố...
nên em cứ bám víu lấy nó thôi.
Trên sân khấu lúc nào cũng có chị Maria hỗ trợ nên em mới xoay xở được.
Nhưng thật ra em rất sợ biểu diễn.
Sợ ánh mắt của đám đông.
Vì nó khiến em nhớ lại chuyện đó.
No comments yet. Be the first to leave one.