The first 199 lines.
NƯỚC Ý, THÁNG TÁM NĂM 1943
Trước tình hình Đồng Minh sắp sửa tấn công, quân Đức chiếm đóng nước Ý.
Và quốc gia Ý mệt mỏi vì chiến tranh, một tù nhân của quân đội Đức, lại tiếp tục chiến đấu.
- Người Mỹ. - Phải, người Mỹ.
Tên giặc lái đâu? Giặc lái... phi công!
À! Phi công!
Chết rồi... tiêu rồi.
XE LỬA TỐC HÀNH VON RYAN Dịch phụ đề: QKK
Chi đội, bên trong... quay!
Chi đội... cờ!
Vì Chúa Toàn Năng sẵn sàng đón nhận...
...linh hồn của người anh em chúng con vừa từ giã cõi đời,
nên chúng con giao phó thân xác y cho đất.
Một, hai, ba!
Chi đội, bên ngoài... quay!
Chi đội... bước!
Thiếu tá Fincham, bây giờ ông vui lòng giải tán người của ông được không?
Sĩ quan chỉ chuy của anh đâu?
Như tôi đã nói, Thiếu tá Battaglia không khỏe.
Lệnh của ổng là giải tán ngay lập tức sau đám tang.
- Thiếu tá Fincham, làm ơn đi. - Kêu tên Phát-xít khốn kiếp đó ra đây!
Đại úy, đây là ông đại tá Mỹ, người đã bị rớt máy bay.
Cám ơn.
- Ông nên đi theo tôi, Đại tá. - Cám ơn, anh bạn.
Họ đang ăn mừng gì ngoài kia vậy?
Ngài Thiếu tá.
Thiếu tá, có mấy tù nhân lễ phép xin gặp ông.
Lễ phép! Anh đã được lệnh giải tán họ rồi mà.
Ryan, Joseph L. Không Lực Hoa Kỳ. 0718359.
Trong quân đội của ông, ông không chào sĩ quan cấp trên sao, Thiếu tá?
Ông đại tá bị rớt máy bay...
- Anh có phải là thông dịch viên chính thức không? - Vâng, sếp.
- Vậy thì hãy thông dịch cho chính xác. Rõ chưa? - Vâng, sếp.
Và nói thêm: Không ngạc nhiên tại sao nước Ý thua trận, với những sĩ quan như hắn.
Sao?
Battaglia! Battaglia!
Battaglia! Battaglia!
Battaglia! Battaglia! Battaglia!
Battaglia! Battaglia!
Hôm nay chúng ta vừa chôn sĩ quan chỉ huy của mình,
Đại tá Brian David Lockart!
Mục đích của cuộc diễu hành hôm nay là để làm chứng cho cái chết của ổng...
...và để tố cáo người chịu trách nhiệm cho việc đó!
Thiếu tá Battaglia!
Trung đoàn Hỏa mai số 9 chính thức cáo buộc ông tội ám sát Đại tá Lockart!
Hãy bước ra đối mặt với nguyên cáo của ông!
Họ buộc tội tôi? Sao, họ điên hết rồi! Đuổi họ đi!
Vâng, ngài Thiếu tá.
Battaglia! Battaglia!
Xin mời theo tôi.
Battaglia! Battaglia! Battaglia!
Thiếu tá Fincham, nếu ông không giải tán người của ông ngay, tôi sẽ không chịu trách nhiệm.
- Con heo đó không có gan đâu. - Ông đã không để cho ổng được lựa chọn.
Các người đã bắn một người của tôi!
Hắn bị xỉu, sếp. Đó là Ransom. Hắn đang nằm trong trạm xá.
Giải tán.
Đội hình... giải tán!
Đại úy Stein! Chờ một chút.
Đây là Đại tá Ryan. Ổng cũng cần các ông chăm sóc.
- Người Mỹ? - Không lực Mỹ.
Xin thứ lỗi, sếp. Ta vẫn còn thắng chúng ở Sicile chớ?
Chúng ta vừa chiếm Messina ba ngày trước.
Anh muốn đăng ký nằm bệnh hả, Trung sĩ?
Không, sếp.
Tôi vẫn đang cố gắng lấy những gì lính của tôi cần ngay từ đầu.
Tôi sợ là tôi vẫn có cùng một câu trả lời cho anh: không có gì hết.
Từ từ, các bạn. Từ từ.
Tới đây, Đại tá.
Có cái ghế đẩu đó.
- Có vẻ như anh có một trạm xá đầy kín. - Và tôi sợ là ngày càng đầy hơn.
- Những người này bị sao vậy? - Sốt rét, thiếu vitamin C.
Càng tệ hơn vì thiếu dinh dưỡng.
- Tôi chỉ có alcol để khử trùng. - Cứ làm đi, Bác sĩ.
Các người không dùng thuốc ngừa sốt rét được sao?
Bọn Ý không có thuốc kháng sinh.
Bọn Ý có thức ăn. Hãy lấy thêm khẩu phần cho những người bệnh.
Và dọn dẹp cái đống bẩn thỉu đó.
Và có lẽ lấy cho họ ít đồng phục sạch.
Đói ăn và bẩn thỉu là do Battaglia trừng phạt vì mưu đồ đào thoát.
Hắn cúp xà bông và dao cạo, khóa nước tắm,
không cấp cho chúng tôi đồng phục hay những gói Hồng thập tự, và chỉ cho có nửa khẩu phần.
Nhưng hắn không thể bẻ gãy chúng tôi được, và hắn không thể ngăn cản chúng tôi tìm cách đào thoát.
Ngay cả với chiều hướng cuộc chiến bay giờ đang nghiêng về chúng ta hay sao?
Có phải ông đang đề nghị chúng tôi nên khuất phục?
Nếu nó được gọi là vậy thì phải. Tự do có thể chỉ còn vài tuần lễ.
Các bạn có nghe đề nghị của ông đại tá không?
Anh nghĩ sao?
À... không phải có ý bất kính với ổng, sếp,
Tôi sẽ kêu ông đại tá đi chết đi.
Tôi không mong ông hiểu được điều này, nhưng những người này thuộc về Trung đoàn Hỏa Mai số chín.
Trung đoàn này đã chiến đấu cùng với Công tước Marlborough năm 1704,
cùng với Công tước Wellington chống lại Napoleon và chiến đấu trong cuộc chiến Crimea.
Những người này là những người tình nguyện, chuyên nghiệp, và họ tới để tham gia một cuộc chiến.
Có thể ông không biết, Thiếu tá, nhưng chúng ta ở đây vì cùng một lý do.
Phải, nhưng mỗi người một cách khác nhau. Ông phải biết điều đó. Ông là một người chuyên nghiệp.
Ngược lại. Tôi là cái mà ở nhà người ta gọi là "huấn luyện cấp tốc 90 ngày."
Tôi là phi công lái máy bay. Việc của tôi là bay.
Việc của chúng ta là làm lính.
Được rồi, hãy cho tôi biết. Giả sử như ông tổ chức được một cuộc đào thoát. Ông nghĩ sẽ có bao nhiêu người thoát được an toàn?
- Đại tá Ryan, chỉ cần một người thoát được, thì đã là một chiến thắng rồi. - Chắc rồi.
Có ai chỉ cho tôi ngủ ở đâu được không?
- Thượng sĩ. - Vâng, sếp?
- Hộ tống Đại tá Ryan tới chỗ của ổng. - Vâng, sếp.
Chúng ta ăn tối lúc 6 giờ, sếp.
- Chào Thiếu tá. - Lối này, Đại tá.
Trung sĩ Bostick, sếp. Sư đoàn Thiết giáp 113.
Đây là Hạ sĩ Giannini, và Binh nhì Ames.
Lý do chúng tôi không nói gì với ông ở trạm xá, là vì chúng tôi muốn tiếp xúc riêng với ông.
Bọn họ điên hết rồi.
- Cậu lạnh hà, con trai? - Đó là cái bệnh sốt rét chết tiệt.
Thôi đi, Bostick. Ông có bao giờ bị chưa, Đại tá? Cơn sốt làm cho ông mộng mị.
Và, trời đất ơi, mộng mị rùng rợn! Ông biết tôi muốn nói gì rồi hả, sếp?
- Không. Sao? - À, họ...
Nè. Ổng khá nhạy bén, hả?
Ông tới rất đúng lúc, sếp. Chúng tôi vô cùng cần một sĩ quan Mỹ.
- Chúng ta ở đây có bao nhiêu người? - Tám. Chúng ta đã mất hai.
Và nếu chúng ta không có được thức ăn và thuốc men đàng hoàng, sẽ mất gấp hai, ba lần nữa.
Khó đó. Theo tôi thấy, mọi người đang chung một xuồng.
Chắc rồi , bởi vì những gã đang lái chiếc xuồng đó đều bị tâm thần hết rồi.
Bọn sĩ quan Anh quẩn trí đang tìm cách tiếp tục chiến đấu từ trong này.
Họ đã đào rất nhiều đường hầm, không khéo ông sẽ té vô một cái.
- Các anh muốn tôi ngăn cản họ đào? - Cấp bậc của ông đủ tư cách, sếp.
Đừng hiểu lầm chúng tôi, sếp. Không có ai ở đây muốn bảo vệ Battaglia. Hắn là một tên Mussolini ba xu.
Nhưng nếu họ hoàn hoãn, hắn sẽ hòa hoãn.
Theo cái đà Sicile đã mất,
quân ta sẽ tiến vô Ý như đi chợ.
Chúng ta chỉ cần giữ gìn sức khỏe, ngồi yên và chờ đợi.
Mấy người này đã ở đây hai năm. Tôi vừa mới tới. Tôi cần thời gian để tìm hiểu cho kỹ.
Xin đừng lâu quá, sếp. Ba anh chàng của tôi đang sắp ra đi.
Đại tá Ryan, đây là Đại úy Costanzo, cha tuyên úy trong trung đoàn chúng tôi.
- Trung úy Orde. - Chào Trung úy.
- Hân hạnh, Đại tá Ryan. - Xin cứ ngồi. Xin lỗi vì bắt các vị phải đợi.
Đại tá Lockart vẫn luôn ngồi đây.
Tôi ngồi đây cũng được. Cám ơn.
Thiếu tá, ông có phiền nói cho tôi biết không, làm sao ông đại tá của ông bị vậy?
Ổng đã lấy cây gậy đập Battaglia.
Ông thấy cái lò quay đó không?
Đại tá Lockart đã chết trong đó tối qua.
Điều đó đã làm cho ông trở thành sĩ quan cấp trên trong trại này.
Trung đoàn của tôi sẵn sàng chờ lệnh ông.
Nó vẫn còn là trung đoàn của ông, Thiếu tá.
Cám ơn, sếp.
Nó được làm bằng bí rợ.
Chỉ có điều hơi khác một chút.
Chúng tôi không thể không chú ý tới chỗ ngồi của ông, Đại tá.
Phải mất 200 năm lịch sử mới có những sĩ quan như vậy. Còn tôi thì chỉ có 90 ngày.
- Bọn họ điên rồ, sếp. - Đây là sân chơi của họ.
- Chúng ta vẫn ở ngoài rìa. - Chỉ cần một trung sĩ là đủ.
Bây giờ chúng ta có cả một ông đại tá.
Một đại tá ở đây chỉ cao cấp hơn một lính trơn. Rõ chưa?
- Còn gì nữa không, Trung sĩ? - Không, sếp.
Đại tá gì đâu? Gà mái.
Được rồi, được rồi. Bây giờ thì mình biết là không thể trông cậy vào ai được.
- Ông muốn chạy một chút không, sếp? - Chạy?
Tôi muốn nói chạy né đèn. Việc này khá quan trọng.
- Cái giống ôn gì đây? - Đất, sếp, từ dưới hầm.
Chúng tôi nhận thấy trần doanh trại có thể chứa được hai tấn đất nếu ta trải đều ra.
Xin lỗi vì bắt ông phải đi, nhưng tôi nghĩ ông nên có mặt ở đây.
Các đồng hương của ông bị bắt khi tìm cách trộm nhu yếu phẩm.
- Nhu yếu phẩm nào, Thiếu tá? - Khẩu phần đào thoát. Ông tự xem đi.
Những người này là kẻ trộm.
Nhưng vì họ là người Mỹ, tôi muốn sự chấp thuận của ông để phạt họ.
Các anh có gì để nói?
Lính của tôi cần những thứ trong mấy cái gói đó, sếp.
- Thức ăn. Và quan trọng hơn, thuốc kháng sinh. - Đúng vậy không, Thiếu tá?
Đúng vậy. Nhưng những người này là kẻ trộm và phải bị trừng phạt.
Ngược lại, họ là những người bệnh.
Ông cũng có 50 lính trong trạm xá với cùng một căn bệnh.
- Ông nghĩ sao về việc đó? - Có chiến tranh thì phải có thương binh, Đại tá.
Mọi người trong trại đều có thể bị sốt rét.
Cách duy nhất để cho người ta có cơ hội trốn thoát được...
...là phải có thuốc kháng sinh cho hắn để tiếp tục đi.
Quên việc trừng phạt đi, Thiếu tá. Bostick, đưa mấy người này đi khỏi đây. Gặp lại tôi sau.
- Lính của tôi đang bệnh, sếp. - Ra ngoài.
- Thiếu tá, chuyển mấy cái gói đó tới trạm xá. - Ông vừa nói gì?
- Đó là một mệnh lệnh trực tiếp. - Quỷ tha ma bắt cái mệnh lệnh của ông đi.
Tôi là sĩ quan cấp trên ở đây. Tối nay ông phải chuyển mấy cái gói đó đi. Rõ chưa, thưa ngài?
Ông nên hiểu rõ mình làm gì, trừ khi ông muốn kích động một cuộc nổi loạn.
Nổi loạn trong Trung đoàn Hỏa mai số 9?
Wellington và Marlborough sẽ không nằm yên dưới mồ, hả, Thiếu tá?
321 người có mặt, 83 trong trạm xá, tổng cộng 404 người.
- Các người có thể giải tán. - Xin lỗi, Đại úy,
nhưng tôi mới là người chỉ huy vì là sĩ quan cấp trên của trại này.
Phải rồi, tất nhiên, tôi sẽ báo với Thiếu tá Battaglia.
Để tôi tự làm việc đó. Anh đưa tôi tới gặp ổng được không?
Cho lính nghỉ, Thiếu tá, nhưng giữ họ lại đây.
Chuẩn bị... nghỉ!
Nghỉ thoải mái đi.
Vô đi!
Thiếu tá cảnh báo ông rằng ổng không còn đủ kiên nhẫn với các tù binh nữa.
Bây giờ ông là chỉ huy, chính ông sẽ phải chịu trách nhiệm về hành động của họ.
Tốt.
Và nói với ổng rằng, kể từ bây giờ,
mọi chuyện sẽ khác hơn nhiều so với trước đây.
Ông đã tạo được một ấn tượng tốt với ông thiếu tá.
Nhưng ổng cảnh báo ông đừng có tìm cách chơi xỏ ổng.
Không bao giờ. Tất nhiên là không.
Hãy kêu ông thiếu tá đi theo tôi.
Tôi sẽ chứng minh cho ổng thấy mọi chuyện trong trại này sẽ khác ra sao.
No comments yet. Be the first to leave one.