The first 182 lines.
"Có người sử dụng"
Được rồi.
Ta bắt đầu buổi đọc bản thảo đầu tiên thôi.
Có ai có câu hỏi gì không?
Chết tiệt... gượng gạo quá.
Tôi có một câu.
Dành cho Fuka.
Cảnh này, Alcia nói theo kiểu tuyệt vọng hay tìm thấy giải pháp?
Gần với vế sau hơn.
Được!
Cậu cứu tôi một phen, Hinami.
Vậy thì...
giống thế này chăng?
Nếu tôi không làm vậy thì họ sẽ giết cậu!
Vì vậy cứ giao cho tôi!
Các cậu thấy sao?
Hoàn hảo.
Hay quá!
Cậu ấy gần như đóng kịch suốt mà.
Dù sao thì tôi thật lòng xin lỗi nhưng tôi bận việc của hội học sinh.
Tôi về sớm có được không?
Ra thế. Cậu ấy tìm cớ để rời buổi tập,
nên thể hiện tài năng trong một câu.
Dựa vào câu thoại đó thì cậu thấy có được không?
Được, tôi không thấy có vấn đề gì.
"Mùa Hai Của Nhân Vật Hạ Cấp Tomozaki"
"Cấp 11: Tinh linh cảm thấy cô đơn" Hai cậu là ai?
"khi mùa xuân đi" Các cậu làm gì ở đây?
Tôi là Libra, con của thợ sửa khóa.
Còn đây là...
Ba người đứng yên đó.
Bắt cậu ta lại ngay.
Đó là lệnh của đức vua!
Không được làm trái!
Đừng chống cự!
Alicia lanh trí nên Libra không bị xử tử.
Đau...
Muốn gì lấy đó thì khác gì trộm cướp!
Bình tĩnh đi bố!
Cảm ơn.
Ừ, cảm ơn.
Có vẻ ngày đầu diễn ra suôn sẻ.
Tôi đã rất lo nhưng vui thật.
Được lắm. Cậu thích là tôi vui rồi.
Cảm ơn cậu nhiều. Cậu đã ủng hộ tôi rất nhiều.
Không có chi. Tôi chỉ làm điều cần làm thôi.
Tôi chỉ làm điều tôi muốn làm.
Nhưng chắc chắn Tomozaki cũng bận rộn.
Cậu còn việc với Nanami nữa.
Tiết mục tấu hài hả?
Phải.
Cậu cũng cần tập cho bên đó, vì vậy mai cậu nghỉ để tập trung cho bên đó đi.
Hả? Còn buổi diễn tập thì sao?
Tôi sẽ... cố gắng hết sức.
Tôi có suy nghĩ một thời gian rồi,
cậu thay đổi và Hanabi cũng thay đổi.
Trong khi đó, tôi vẫn ở lại phía sau.
"Cách Bay Mà Tôi Không Hay Biết" Có lẽ đã đến lúc
tôi cũng phải thay đổi.
Ra thế.
Câu có nghĩ đây là cơ hội tốt để tôi thay đổi không?
Tôi thấy thế là lý tưởng nhất.
Ừ, được thôi.
Tôi sẽ cố hết sức.
"Tomozaki"
Tôi thấy thế là lý tưởng nhất.
Không hiểu sao...
mình lấn cấn ở chỗ "lý tưởng"...
"Có người sử dụng" Vậy ta sẽ bắt đầu từ cảnh đầu tiên.
Bát đầu từ cảnh đầu tiên thôi.
"Tuyệt mật" Đây!
Tin nổi không? Xong kịch bản rồi!
Hả? Thật sao?
Bắt đầu bằng việc chạm hông nào!
Vỗ tay!
Cảm ơn!
Khoan!
Vừa vào đã làm thế sao!
Hả? Sao không?
Tôi còn chưa đọc kịch bản.
Nhưng đây là tôi với Đầu não mà!
Tôi và cậu nên mới có chuyện.
Thấy chưa? Cậu làm được rồi.
Hả?
Cứ làm như đoạn đối thoại ban nãy.
Ta nói chuyện bình thường nhưng nghe thấy hài rồi!
Ồ.
Cậu gọi đây là chạm hông sao!
Được rồi, bắt đầu thôi!
Này, này. Tôi muốn đi sở thú.
Nhưng lỡ sư tử xổng chuồng thì sao?
Tôi sẽ mang súng gây mê sẽ đề phòng.
Người ta sẽ tịch thu thứ đó ngay tại cổng vào.
Ta nói chuyện bình thường nghe vui hơn nhỉ?
Cái này giống như đọc thoại vậy.
Ồ.
Các bộ đôi tấu hài thường nói như thể đang nói chuyện ngẫu hứng.
Tốt hơn là ta chốt điểm cơ bản rồi tự biên lời thoại nhỉ?
Nhưng vậy có hơi đáng sợ không?
Đúng vậy.
Nhưng ta luôn nói chuyện rất ngớ ngẩn. Cậu nghĩ cách đó có được không?
Khoan, thật hả?
Đúng vậy! Cùng nhau, ta có thể chinh phục thế giới!
Thế giới nào chứ? Chỉ là hoạt động ở lễ hội văn hóa thôi.
Thấy chưa? Đối đáp hay lắm!
Ôi trời...
Đi chơi với Mimimi vui thật.
Vì vậy dẫn đến hẹn hò cũng dễ hiểu.
Nhưng việc đó khác gì với bạn bè?
Đây.
Hôm nay cậu làm tốt lắm.
Gần đây Đầu não hay suy tư quá.
Hả? Dễ biết vậy sao?
Chuyện gì thế? Người già rất biết lắng nghe.
Cậu thành người già từ bao giờ thế?
Một mình chiêm nghiệm sự đời chỉ tổ khiến cậu đổ bệnh.
Một thiếu nữ trẻ trung, tươi tắn nói thế nên tất nhiên là không sai.
Khoan, chẳng phải cậu đang là người già sao?
Đừng chấp nhặt tiểu tiết.
Cảm ơn cậu.
Vì chuyện gì chứ?
Vì lo cho tôi.
Tôi mà.
Sự thật là gần đây tôi suy nghĩ về nhiều chuyện.
Về kịch bản của vở kịch và Hinami.
Aoi thì sao?
Cậu biết Hinami sẽ vào vai Alcia nhỉ?
Vì vậy chúng tôi phỏng vấn cậu ấy.
Tại sao Hinami luôn luôn nỗ lực như vậy.
Ừ, chuyện đó.
Tôi vẫn nghĩ về chuyện đó từ sau cuộc bầu cử.
Tôi đã tưởng cậu ấy giống tôi.
Giống cậu?
Nhớ lúc tôi nói mình không đặc biệt nên phải làm số một không?
Ừ.
Tôi nghĩ Aoi muốn thành số một vì cậu ấy cũng không đặc biệt.
Việc đó hoàn toàn khả thi.
Mimimi?
Nếu vậy thì tôi hơi lo cho cậu ấy.
Lo ư?
Có thể cậu ấy cũng như tôi.
Cũng trống rỗng.
Hinami có thể cũng trống rỗng?
Nếu đúng thì ta không thể tìm ra động lực bên trong của Hinami.
Cậu ấy nỗ lực như vậy mà vẫn trống rỗng thì thật là đáng buồn.
Và tôi nghĩ có lẽ là...
Có lẽ?
Cậu ấy không bao giờ tâm sự chuyện đó với tôi, đúng không?
Đúng vậy. Hinami không bao giờ nói về bản thân với Mimimi.
Không, không chỉ Mimimi. Mình không nghĩ cậu ấy từng kể về bản thân với ai hết.
Sao cậu ấy có thể lúc nào cũng mạnh mẽ như vậy?
"Hinami Aoi" Hinami Aoi...
"Có người sử dụng"
Mình không đến buổi diễn tập hai ngày rồi, và...
Nakamura, cậu tỏ vẻ hùng hồn hơn được không?
Như thế này hả?
Chậc.
Đó không phải hùng hồn mà là đe dọa!
Hả?
Vua thì phải thế này!
Đó sao mà giống vua chứ?
Phải, không hùng hồn chút nào.
"Alcia" Tôi phải làm thế này bao lâu nữa?
Muốn đổi không?
Nào, mọi người tập trung! Fuka có điều muốn nói!
Xin lỗi cậu!
Kệ chúng tôi. Cậu cứ nói đi.
Vậy...
Hai ngày qua, các cậu tập kịch thế nào?
Kikuchi chủ động nói chuyện với mọi người.
Mọi người ư?
Phải.
Cậu ấy điều phối buổi tập bằng cách bắt chước việc cậu làm hôm nọ.
Nhưng không có ý gì xấu đâu, cậu ấy làm chưa quen lắm.
Phải.
Một là cậu ấy không góp ý, hai là đội mạnh ai nấy nói.
Aoi thì bận việc hội học sinh nên không tham dự.
Chào buổi sáng, Tomozaki.
Chào buổi sáng, Kikuchi.
Khoan, cậu viết xong rồi sao?
Phải, mất nhiều thời gian hơn tôi nghĩ nhưng tôi đã viết xong kịch bản.
Ồ!
No comments yet. Be the first to leave one.