The first 145 lines.
A Giải,
giờ mày muốn gây chuyện đúng không?
Giờ tao đến
là để lấy thứ thuộc về tao.
Được thôi,
mày muốn chơi với tao đúng không?
Giờ tao sẽ đấu một chọi một với mày,
ai thắng người đó quyết định.
Được.
Anh Giải!
Để em,
em cũng là anh em của anh.
A Giải,
mày già rồi.
Hết đàn em rồi à?
Mày tìm một thằng ăn cây táo rào cây sung đến đấu với tao
không sợ tao xử lý nó à?
Đứng dậy. Đứng dậy.
Đánh nó. Đánh nó. Đánh nó.
Anh Bưu. Anh Bưu. Anh Bưu.
Dừng tay.
Đủ chưa hả?
Dừng tay.
Làm gì đấy.
Dừng tay.
Ngồi xuống.
Ngồi xuống hết đi.
Ngồi xuống hết đi.
Ngồi xuống.
Ngồi xuống.
A Giải!
Đại Bưu!
Các anh coi lời tôi nói trước đây
như gió thoảng bên tai phải không?
Tôi muốn nơi này yên bình,
không ai được gây chuyện.
Hai người các anh
muốn đánh tiếp phải không?
Còn đánh tiếp nữa
tôi sẽ tăng án cho các anh đấy.
Trước đây tôi không có lựa chọn nào khác,
nếu được chọn
tôi cũng muốn làm một người làm phim tử tế.
Đúng đó, anh Tứ!
Tôi viết bộ phim vượt ngục này
cũng đã nghiên cứu rất nhiều.
Mọi tình tiết trong đó
đều là tôi thu thập tài liệu rồi từ từ viết ra.
Cậu đó,
viết rất tốt.
Tôi nhìn ra cậu viết rất có tâm.
Loại rác rưởi như cậu,
phim của tôi
chính vì có loại rác rưởi như cậu
mới viết lung tung lộn xộn cả lên.
Không phải đâu, anh Tứ!
Phần của cậu ta dễ viết,
phần kết cục của tôi rất khó viết.
Cậu nói gì?
Đồ vô dụng này.
Nào, nói tôi nghe
tay nào viết hả?
Anh Tứ!
Nào, nói tôi biết tay nào viết hả?
Tay nào viết hả?
Không quan trọng.
Dù sao cũng phải tàn phế.
Một nửa kịch bản bằng một nửa số tiền,
bao giờ trả nửa còn lại đây?
Anh Tứ, tôi viết luôn nửa còn lại
để trả nợ của tôi,
có được không?
Một tướng thành công muôn người thành xương khô.
Một kịch bản hay
nhất định phải có một người hy sinh mới được.
Không phải.
Anh Tứ!
Anh nghe tôi nói.
Tôi viết được.
Anh Tứ!
Anh Tứ!
Anh Tứ!
1 tháng,
tôi sẽ có thể giao kịch bản cho anh.
4 ngày.
4 ngày ư?
Hãy nhớ,
muộn 1 giây,
1 phút,
1 canh giờ cũng không phải 4 ngày.
[Anh Chung Chính, đã ký nhận di vật của ông anh.]
[con cũng không đến thăm ông già này nữa.]
[ở dưới căn hầm tại nhà tổ của chúng ta.]
[bây giờ đã thành Trại giam Vịnh Xích Lãng!]
[bên trong còn một tấm lệnh bài gỗ rất quan trọng,]
[nó đại diện cho vinh quang của gia tộc ta.]
[Ta cho con một thỏi vàng năm xưa ta còn giữ]
[Tôi không biết rốt cuộc là ông báo mộng]
Anh làm gì vậy?
Đợi đấy.
Sao lại ném đồ từ trên cao xuống?
Nào nào, bắt tôi đi.
To hơn anh.
Sợ anh chắc?
To hơn anh.
Ai sợ ai chứ?
Lại nào.
Đánh không?
Nào.
Ra đi.
Không được.
Còn không đánh là tôi đánh đấy.
Đánh xong rồi.
Không bắt nổi.
Đánh không?
Lại nào.
Có anh đi đấy.
Của tôi.
Đặt đi.
Bắt đầu.
Người mới đến.
Tí nữa dù thấy gì
cũng không được lên tiếng, biết chưa?
Biết rồi.
Bắt đầu.
[Thái Đức Lâm, Hứa Văn Cường, Phó Gia Lương]
[Không ngờ ngày đầu đã gặp bão táp trại giam.]
[Thái Đức Lâm, Hứa Văn Cường, Phó Gia Lương]
Có cần làm rầm rộ vậy không?
[Thái Đức Lâm, Hứa Văn Cường, Phó Gia Lương]
Sao hả?
Anh sợ à?
Nói vậy
là không làm theo quy củ rồi.
Đúng.
[Thái Đức Lâm, Hứa Văn Cường, Phó Gia Lương]
Hôm nay nhất định phải làm,
ai đến cũng không nể mặt.
Phải như vậy thật ư?
Làm.
Lên luôn.
Tôi bảo đám các cậu này,
một đám đàn ông
đừng làm chuyện sến sẩm như vậy.
Anh Giải,
No comments yet. Be the first to leave one.