The first 200 lines.
Chị hiểu rồi, Greg là Jacob của em,
vì ta đều biết em sẽ về với Edward.
Vì em là Bella.
Cái quái gì vậy?
Chị quen miệng à?
Là... Twilight.
Twilight, đúng rồi.
Là câu chuyện tình yêu tuyệt vời
- từ sau bộ Shakespeare... In Love. - Đúng rồi.
Được rồi, ok.
Chị đang nói chuyện gì đây.
Em dành lễ tạ ơn ở cùng Greg,
mà đó không phải kế hoạch.
Em cần ở cùng Josh.
Không phải vì em thì là vì chị đi.
- Tại sao? - Chị cần điều này.
Cuộc hôn nhân của chị như The Walking Dead, ok?
Bọn chị chỉ cố gắng sống mà chịu đựng nhau.
Em và Josh, chuyện tình của 2 đứa...
cho chị hi vọng.
Chuyện tình nào?
Hơi bị xúc phạm đấy.
Mọi người ngừng hát có được không?
Mọi việc không đơn giản thế đâu.
Ok! Hiểu rồi!
Oh, lại là Greg à? Xem kìa.
Hôm nay anh ta nhắn tin cho em 6 lần rồi.
Vì anh ấy là bạn em.
Bọn em là bạn.
Bọn em sẽ đi xem phim cùng nhau.
Hắn như kẻ bám đuôi vậy.
Ok? Không ai thích thế đâu.
Đại bàng và con khốn đã hạ cánh.
Vậy sao? Em xem nào.
Để em xem nào.
Joshy, anh có cần...kính không?
Vì cửa ở đằng này.
Lỗi của anh, em yêu.
Ok, vậy...
Hi vọng họ thích cái nồi cơm điện em mua tặng.
Ai cũng thích ăn cơm, đúng không?
Nó có rất nhiều chế độ nấu cơm.
Cái gì? Em điên à?
Em không muốn họ có đủ tiện nghi
để làm đồ ăn họ thích chứ.
Em sẽ đi tặng quà. Ok.
- Em sẽ quay lại sau, ok? - Quên cái quà đi.
Quên quà đi.
Chị đang cố đưa em
trở lại thực tại
vì giờ Josh và Valencia đang sống chung,
em sẽ không ở riêng với cậu ta được nữa đâu.
Chị biết không.
Em chỉ muốn anh ấy hạnh phúc.
Chúa ơi, Joshy,
Em rất mừng vì ta đã chuyển vào sống chung.
Đây là khởi đầu cho cuộc sống hạnh phúc của ta.
Rất vui. Thêm nữa, ta sẽ gần với...
Kết hôn? Con cái?
Anh định nói là Taco Bell.
Chỉ còn thiếu 1 thứ nữa.
Salsa hả? Em vừa nói rồi mà.
Không, nội thất cơ, Joshy.
Ý em là, ta còn chưa có cả bàn ăn.
Nhưng rồi ta sẽ có.
Đốt cây xô hương nào.
Trời, anh quên mua rồi.
Joshy, em cần cái cây xô hương
để xua đuổi tà ma khỏi nhà.
Ma thích ám em lắm.
Anh đi mua ngay đây.
Em yêu anh.
Ugh, chị ghét cô ta.
Cô ta còn tệ hơn tất cả chị em nhà Kardashians kết hợp lại.
Trừ Caitlyn, cô ấy là anh hùng.
Em sẽ gọi Josh
để xem có qua được không.
Em có cần chị gọi cho Valencia từ số giả
và bảo cô ta có án mạng ở phòng tập yoga
để em và Josh được ở riêng không?
Chị nghĩ ra nhanh thế..
Anh ấy nhấn "bận" rồi.
Oh... oh...không tốt tí nào.
Không sao đâu.
Anh ấy đang bận.
Em hiểu rồi, em cũng bận!
Em còn chẳng nghĩ ra.
Mình không thích cái cảm giác này.
Mình phủ nhận cảm giác này.
Tôi cực lực phủ nhận cảm giác này.
Cô ấy đây rồi!
MVP của tôi tới rồi.
Cô sẵn sàng tỏa sáng chưa?
Calvin Young là khách hàng
tiềm năng quan trọng nhất mà ta từng có.
Tôi đùa đấy.
Ý tôi là, đúng thế đấy.
Ý tôi là, nếu được
sẽ khiến ta trở thành hãng luật hàng đầu West Covina.
Nhưng mà sau buổi gặp hôm nay
và cả cuối tuần
cũng như bài thuyết trình vào thứ 2
anh ta sẽ là...
Nằm gọn trong tay ta.
- Oh. - Cô ổn chứ?
Ý tôi là, nhìn cô có vẻ hơi xanh xao.
Chưa từng ổn hơn. Uh-huh.
Tôi tuyệt đối sẽ không nhấn bận...
với vụ này.
Ok.
Sao?
“Anh Young, tôi biết anh có những tiêu chuẩn để chọn hãng luật
“để giới thiệu với anh vấn đề
“việc Josh chuyển về nhà mới
sống cùng cô bạn gái... ” Không! Mình viết thế?
Không.
Đừng có uống, Rebecca.
Vậy sao tao lại để mày ở văn phòng chứ?
Cứ uống thôi, chai ạ.
Đây là thông điệp sức khỏe từ bác sỹ của bạn.
Bạn có biết các dấu hiệu và biểu hiện
khi bạn sợ hãi không?
Nếu không biết, hãy tham gia
cũng tôi trong tuần chạy marathon
nơi tôi sẽ dạy bạn
sao để xác định các dấu hiệu
như thở gấp...
tim đập nhanh,
muốn tự trị bệnh
với rượu và ma túy.
Ông ấy tới rồi!
Cả công ty trông vào cô đấy.
Ok, tôi tới đây.
Scott, em chỉ nhờ anh có 1 hôm thôi.
Ngày nào em cũng làm rồi.
Oh... được rồi.
Được rồi, ok, em bận rồi.
Thật tốt khi được...cảm thấy trân trọng.
Nước hoa của cô mùi thơm đấy.
Cảm ơn.
Tôi lấy mẫu thử trên tạp chí đấy.
Nó có mùi như 1 thiên thần
dạo chơi trong sương sớm.
Tôi là Calvin Young.
Paula Proctor.
Chào mừng tới Whitefeather.
Chúng ta, có tình cờ, cùng tham gia họp không?
Có.
Theo tôi.
Calvin Young. Rất vui được gặp anh.
Xin chào, Karen, trợ lý vụ án.
Xin thứ lỗi cho tôi.
Tay tôi sinh ra đã thế.
Đấy là bệnh.
Tôi đang tiến hành điều trị.
Ta ngồi xuống chứ?
Em ổn chứ?
- Tôi lấy cà phê cho anh nhé, anh Young? - Được.
Loại của Pháp, nếu có.
Loại của Pháp.
Anh Young, chúng tôi rất vui
khi có cơ hội
có anh gia nhập gia đình Whitefeather.
Vì đó chính là chúng tôi.
Nơi giúp anh có được
vùng đất công nghiệp mà anh đang tìm kiếm.
Tôi cũng rất vui khi được tới đây, Darryl.
Chúng tôi muốn cho anh thấy
mọi điều chúng tôi có thể làm.
Và để làm thế...
Tôi không nghĩ là có ai khác ngoài
quân át chủ của chúng tôi.
Sao cô không phát biểu đi, Rebecca?
- Rebecca? - Hmm?
Cô phát biểu đi chứ?
Xin chào, Calvin.
Trời, răng cô màu xanh kìa.
Cô uống nước trong WC à?
Oh, trời ạ.
Là mực, chắc từ cái cốc đựng bút của tôi.
Ok.
Chào mừng...tới Joshfeather.
White... feather.
Oh, chúa ơi.
Cô bị làm sao vậy?
Đấy không phải Rebecca tôi biết.
Có gì đó đã xảy ra.
Karen nói cô có mùi vodka.
Buồn cười thế. Vodka làm gì có mùi.
Nghe này, Darryl, tôi biết tôi làm không tốt...
Tôi nghĩ cô nên về nhà.
Anh loại tôi khỏi vụ này?
Đừng loại tôi
vì nếu anh loại tôi
tức là tôi không đi làm mà không đi làm tức là
tôi phải suy nghĩ.
Ok, cô không bị loại.
Nhưng hãy về nhà và chuẩn bị bài thuyết trình.
Và khi cô trở lại vào thứ 2
tôi muốn cô trở lại làm Rebecca
No comments yet. Be the first to leave one.