The first 200 lines.
[Năm 1980, ở Thần Nông Giá phát hiện dấu chân dài 48cm của người hoang dã.]
[So sánh với dấu chân của người hiện đại và chân gấu.]
[Năm 1981 ở vùng núi Pa Lai Nhĩ phát hiện dấu chân một lần.]
[Năm 1981 thành lập hội nghiên cứu khảo sát người hoang dã Trung Quốc tại Hồ Bắc]
[Chủ tịch kiêm trưởng thư ký hội nghiên cứu khảo sát người hoang dã Trung Quốc, Lý Kiến.]
[Hai thanh niên nhìn thấy một người hoang dã lông đỏ khi đến núi Võ Đang khảo sát.]
[Lưu Dân Tráng, bên phải, và đồng đội Dã Xuy.]
[Lưu Dân Tráng đang phỏng vấn về người hoang dã, nhân chứng Lưu Thế Tú]
Tiến sĩ An!
Hử?
Ở đây có phát hiện mới.
Chạy mau.
Nhanh lên.
Nhanh lên.
Nhanh lên.
Lần này mới mô phỏng 1/4 số liệu.
Rất rõ ràng, dựa tình hình nghiên cứu hiện tại của chúng ta
vẫn không thể đến khu hoang vu đó.
[Sức mạnh của tri thức khiến con người dũng cảm, không sợ hãi]
Nếu có thể nâng cấp trang bị,
có lẽ có thể.
Cần kiến thức nhưng cũng cần sức mạnh, chú Tạ!
Chúng ta là làm nghiên cứu sinh vật.
Mỗi lần dùng tư liệu có được ghi chép lại thí nghiệm,
rồi lại ghi chép những thí nghiệm lặp lại,
cho đến khi phá giải thành công.
Sau mỗi một thành quả,
đều là biết bao mồ hôi nước mắt.
Nhưng chúng ta không nhất thiết phải mạo hiểm tính mạng đi vào nơi nguy hiểm.
Cháu hiểu không?
Nghiên cứu sinh vật
làm khảo sát trong tình hình cực đoan cũng rất cần thiết.
Nhưng cháu quên rằng,
trên thế giới này có rất nhiều thứ chúng ta không biết,
và những lĩnh vực khoa học không thể nào giải thích.
Ở đó tràn đầy nguy hiểm và tai họa.
Giống như ông nội cháu nhiều năm trước vậy.
Tiến sĩ An Quốc Hoa dẫn theo đoàn khảo sát
đi vào khu rừng nguyên thủy,
đn giờ vẫn chưa quay về,
sống chết không rõ.
Chú nói những điều này đều là muốn tốt cho cháu.
Cháu có hiểu không?
Đây là người ủy thác để lại cho chúng tôi.
Cần cô ký vào chỗ này, cô xem qua đi.
[Ký tên: An Quốc Hoa Russell, ngày 25 tháng 6 năm 2010]
[Năm đó, chúng tôi nhận ủy thác của ông An Quốc Hoa!]
[Nếu ông ấy không thể quay về,]
[10 năm sau sẽ giao lại căn nhà này cho cô.]
Ông hy vọng
sau này con đi đến bất kỳ nơi nào trên thế giới
cũng sẽ không lạc đường.
[Ảnh lưu niệm đoàn công tác khảo sát năm 1998]
[Ảnh lưu niệm đoàn công tác khảo sát năm 1998]
Chú Tạ!
[Ảnh lưu niệm đoàn công tác khảo sát năm 1998]
Chú đang tìm gì vậy?
Đây là ảnh ông cháu trước khi lên đường
chụp cùng đoàn sinh vật của ông ấy.
Còn đây là huy chương
nhà nước tuyên dương phát hiện quan trọng
của đoàn sinh vật.
Nhưng còn chưa kịp tổ chức lễ trao huân chương
bọn họ đã nhận được nhiệm vụ nghiên cứu mới
lên đường rồi.
A.
Xin lỗi, anh không sao chứ?
Anh không sao chứ?
Cô mù à?
Tôi đã xin lỗi rồi, anh còn muốn thế nào nữa?
Tôi đến tìm ông chủ của anh.
Ái chà.
Ái chà, diễm phúc không tồi nha.
Tìm ông chủ của tôi
thì tự đi tìm đi.
Này, người đẹp, người kia chính là ông chủ của chúng tôi.
Bức ảnh này được chụp ở đại lý xe này phải không?
Có người anh quen không?
Không quen.
Chúng tôi đang làm việc.
Đi đi.
Tiến sĩ Lý là bố anh phải không?
10 năm trước,
bọn họ đã trải qua những gì,
anh không muốn biết sao?
Loại người này tôi không muốn nói chuyện.
Đây là ảnh chụp ông nội tôi và đoàn nghiên cứu
một ngày trước khi xuất phát.
Hừm, chết hết rồi nhỉ?
Hiện tại, tôi tìm được một vài manh mối.
Tôi tin rằng bọn họ vẫn còn sống.
Có liên quan gì đến tôi?
Lần này tôi đến
là muốn hoàn thành nhiệm vụ mà ông tôi chưa hoàn thành.
Oán hận của anh với bố mình
tôi nghĩ anh nên nói chuyện trực tiếp với ông ấy,
nếu như anh còn là người đàn ông.
Không được đi, phải ở nhà.
Con trai.
Ngoan.
Con xem, con lớn từng này rồi,
phải mạnh mẽ chứ.
Chúng ta phải lên đường rồi.
Con đợi bố ở nhà nhé.
Ngoan.
Sao lại là anh?
Hây, chào người đẹp.
Tôi tên là Đại Lôi!
Hôm qua chúng ta gặp nhau rồi, hân hạnh, hân hạnh.
Chào.
Hai anh đi cùng à?
Không chào đón à?
Ờ.
Hay là,
đi xe chúng tôi đi.
Được, đi thôi.
Lên xe đi.
Không phải chỉ có bốn chúng ta chứ?
Nghe nói nơi đó rất nguy hiểm.
Đừng lo,
chú Tạ đã tìm đội bảo vệ thám hiểm chuyên nghiệp.
Bọn họ sẽ đi theo sau chúng ta.
Chúng ta nên đi lối đằng kia.
Bên kia.
Đi thôi.
Này, này.
Thành phần không khí ở đây
khác lệch so với bên ngoài.
Vậy thì làm sao?
Nghe đây.
Khu rừng nguyên thủy này không phải chỗ chơi đùa.
Vậy sao?
Ừ.
Vũ Hàng!
Chúng ta mang theo súng thì tốt rồi.
Có súng rồi cậu biết dùng không?
Sao tôi lại không biết?
Chỉ nói linh tinh.
Chúng ta giống như đến thế giới tiền sử nhỉ?
Bớt hoang tưởng đi có được không?
Này, cậu đừng cứ dọa tôi thế.
Này, sao không đi nữa vậy?
Nhìn cái cây non ấy làm gì vậy?
Đây không phải cây non bình thường đâu.
Nó là cây Calamites!
Calamites?
Ừ.
Măng tây, lô hội, ngải cứu tôi còn biết
Calamites là cái gì?
Ăn được không?
Calamites là loài thực vật sinh sống
vào 2,99 tỷ năm trước.
2,99 tỷ năm trước?
Chưa từng có ghi chép.
Tôi cũng chưa từng nhìn thấy cây Calamites còn sống.
Đúng là quá thần kỳ.
Được rồi, chúng ta đi thôi.
Đi thôi.
Này, tôi nói này Anna!
Cô có thể đừng lúc đi lúc dừng không?
Cứ như đi chợ vậy.
Ồ, đây lại là cái gì vậy?
Đây là bọ ba chùy thời kỳ địa chất Cambri,
thường sẽ cộng sinh với sinh vật dưới đáy biển.
Thời kỳ địa chất Cambri là gì?
Đã xem công viên kỷ Jura chưa?
Đương nhiên là xem, khủng long lớn.
Kỷ nguyên Jura là 2 tỷ năm trước.
Còn thời kỳ Cambri còn sớm hơn nữa, 5 tỷ năm trước.
Cô nói, thứ này
là từ 5 tỷ năm trước?
Ừ.
Ôi cha.
Đáng sợ quá, đáng sợ quá.
Tôi nói này, hay là chúng ta quay về đi.
Cảm thấy nơi này hơi đáng sợ.
Con người đã đứng đầu trong chuối thức ăn rồi.
Cậu còn sợ gì nữa?
Nói thì nói như vậy.
Tôi có cảm giác ông từng đến chỗ này.
Còn anh?
Cầm cự sống ở chỗ này cũng không nổi một năm đâu,
chứ đừng nói là 10 năm.
Nếu đã đến rồi,
thì tôi nhất định sẽ tìm ra chân tướng.
Mọi người cẩn thận chút nhé.
Đại Lôi, nhanh chân lên.
Lão Tôn đến đây.
Vũ...
Vũ Hàng, Vũ Hàng!
Vũ Hàng!
Tôi bị mắc kẹt rồi.
Lại gì nữa đây?
Đại Lôi!
Cẩn thận, cẩn thận.
Ôi.
Đừng cử động, mau đưa tay cho tôi đi.
Nhanh lên.
Ôi trời đất ơi!
Sợ quá.
No comments yet. Be the first to leave one.