The first 198 lines.
Oh!
Bây giờ là mấy giờ rồi?
Tối qua tôi rất vui đó.
Quá điên luôn.
Tối qua đã xảy ra chuyện gì vậy?
Ummm... tất cả luôn.
Cô nói vậy là có ý gì thế? Tôi không có...
Anh có ý gì khi nói "Cô nói vậy là có ý gì thế"? Thế nghĩ là sao?
- Ý anh là sao? - Chuyện này...
- chuyện này không hay rồi. - Bộ đây là mơ à?
Có phải là mơ không?
Tôi không biết. Hay là một cơn ác mộng?
Oh, Chúa ơi, đúng giống như vậy đó.
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Xin chào, bạn đã gọi đến được hộp-thoại của Bruce Evans.
Tôi đã quay lại, trở về M.Ỹ,
nên hãy để lại tin nhắn sau tiếng báo
và rồi tôi sẽ gọi lại cho các bạn ngay. Xin cảm ơn.
Chào, anh à, em đây.
Em phải gọi cho anh, được, đến mười lần rồi.
Nên, ừm, mọi chuyện thế nào rồi ạ?
Gọi lại nhé, em thấy lo lắm.
Thế nhá, tạm biệt. Yêu anh.
- Vậy bố mẹ đã có thời gian để nói chuyện chưa ạ? - Thì bố mẹ gặp ở bệnh viện đó.
- Thế mọi chuyện có tiến triển gì không ạ? - Không.
- Thế là bố mẹ không nói chuyện gì, hay sao ạ? - Bố mẹ chị nói thôi, chứ không phải là nói chuyện.
- Nhưng lúc nói, thì cũng hay đó. - Hay thì tốt ạ.
Nhưng bố con lại chỉ nhớ ngôi nhà thôi, chứ không phải là mẹ. Ông ấy chỉ có đam mê về cái mái nhà thôi!
Bố yêu mẹ nhiều lắm đó. Nhiều đến mức gần chết đó, và đó là sự thật đấy ạ.
Nhưng mẹ không thể trẻ ra được. Mẹ muốn sống thật sự.
Cái quái gì đấy ạ? Mẹ đang chỉ cho con một trang hẹn hò à?
- Khá điển-trai mà, phải không? - Họ đều nhìn giống bố.
- Không, đâu có đâu. - Có mà! Mẹ nhìn kỹ mà xem.
Hai người họ là thuyền trưởng.
Còn người này làm việc tại Hiệp hội Hoa tiêu hàng hải.
- Vậy chắc là mẹ có ý gì đó với mấy thủy thủ. - Chuyện này không thể đang xảy ra được...
Nhưng không ai trong số họ có một ngôi nhà nghỉ hè cả.
Vậy đó mới là vấn đề ạ? Ngôi nhà í ạ?
Cô biết không?
Tôi cần cô phải thật trung thực với tôi, được chứ?
Hiểu.
Tối qua chúng ta có làm chuyện đó không?
Có.
Được, vậy cô thấy thế nào?
Rất tuyệt.
Ha, vậy là tôi biết cô nói dối rồi nhé,
vì trước đây không có ai nói như vậy với tôi đâu.
Được rồi, chúng ta không làm chuyện đó.
Đấy! Đã bảo rồi mà.
Tôi đã cố làm chuyện đó với anh,
nhưng anh chỉ, đã, hoàn toàn bất tỉnh
nên rất là khó, nhưng tôi cũng cố thử.
Cô không được làm mấy chuyện đó đâu, Aubrey.
Mà tiện nói luôn, như vậy là phạm pháp đó.
Ở đâu chứ, tại Thụy Điển à?
Như vậy gọi là cưỡng bức rồi đó, gọi như vậy đấy.
- Cái gì? - Cưỡng... Lần đầu nói là cô hiểu rồi còn giả bộ.
Thế được gọi là "cướng bữc" à?
Mà đang nói luôn, cái-cái áo của tôi đâu rồi?
- Tôi đốt rồi. - Cái gì cơ?
Thì anh bảo tôi làm thế còn gì.
Tôi đâu có bảo cô đốt áo của tôi.
Hiểu, được rồi.
Tôi cần phải ra khỏi đây...
Không được! Bruce, thôi mà.
Đừng đi mà. Làm ơn đó!
Chúng ta có thể làm được mà, tôi biết là chúng ta có thể chuyện này.
Nhưng không có "chúng ta" và cũng không có "chuyện này".
- Anh đang đi đâu đấy? - Tôi... Rời khởi đây.
Và đi đâu, quay lại Thụy Điển ngu ngốc à?
- Có thể như vậy, tôi cũng không biết nữa... - Có lẽ anh nên làm đi!
Vì anh chỉ quan tâm đến thế thôi mà, Thụy Điển.
Ngay cả trong lúc ngủ, anh cũng chỉ, "Emma, Emma, Emma!
Thụy Điển, Volvo, Ikea... Herring."
Có nói đúng. Ý tôi là, có...
không còn gì giành cho tôi ở đây nữa rồi.
Tôi sẽ quay lại. Tôi sẽ quay lại Thụy Điển.
Được. Cứ quay lại Thụy Điển đi.
- Và vui vẻ bên đó. - Được rồi.
Và đoán xem, tôi có bầu rồi đó.
Đúng, đúng đó, tôi có bầu rồi đấy!
Tôi có thể cảm nhận được từ bên trong, đang đạp đấy.
- Không có đâu. - Bruce, đừng mà!
Tôi cần anh làm bố của con tôi!
Được rồi đó, bố. Quay lại ngôi nhà nghỉ hè đáng yêu của bố rồi.
- Bố có thấy thoải mái không? - Bố ngửi thấy gì không, bố?
Không khí trong lành, chim chóc, biển cả và mấy cái bụi cây bên đó nữa?
Nơi này rất tốt cho bố đó. Ở đây tuyệt mà.
Nhưng thành phố cũng tuyệt. Phải không, Gustaf?
Không hẳn. Nhưng bây giờ bố đã có thể giành thêm thời gian cho ngôi nhà, vì đã độc thân rồi mà.
Nhưng đừng lo về ngôi nhà nhé, bố.
Bố vẫn chưa là độc thân. Bố mẹ đã ly thân đâu.
- Chỉ, tạm ngưng rất ngắn thôi phải không? - Và, ngưng vậy chỉ là giả vờ thôi.
Thật là hoàn hảo cho bố. Những thói quen thường ngày.
Ngày qua ngày. Giống hệt như là bố thích.
- Gustaf, chúng ta nói chuyện riêng một giây nhé? - Đây là một giấc mơ thành hiện thực đó, bố à.
Không thể tốt hơn thế này được đâu ạ. Khối người trên thế giới chỉ muốn...
Được rồi...
Em đang làm trò gì vậy? Em khoe nhà như thể là một môi giới nhà đất sắp phá sản í.
- Mẹ ghét ngôi nhà này lắm đó, Gustaf. - Thì sao?
Thì nếu chúng ta muốn bố mẹ quay lại với nhau-
thì đừng khuyến khích bố ở lại đây.
- Chị có chắc là chúng ta muốn vậy không? - Cái gì?
- Để bố mẹ quay lại với nhau đó? - Dĩ nhiên rồi. Em bị làm sao vậy hả?
Vì em không có ngốc đâu. Nếu bố mẹ ly dị, thì chúng ta sẽ được tổ chức sinh nhật hai lần-
-hai giỏ trứng Phục Sinh, hai lần tiền tiêu vặt...
- Em mấy tuổi rồi, 12 à? - 28 tuổi rưỡi.
Chị biết thừa, Gustaf! Nghe này.
Mẹ còn cho em ở nhà là vì không muốn ở một mình với bố.
Nếu như mẹ hẹn hò rồi, em có nghĩ là mẹ vẫn muốn em ở đây không?
Không, chị không nghĩ vậy đâu.
Rồi em sẽ sống một mình với bố thôi. Em có muốn như thế không? Không, phải không.
Rồi em sẽ phải tự đi thuê một căn hộ riêng-
-rồi phải trả tiền nhà và tự giặt quần áo nữa. Nên nghĩ kỹ đi, Gustaf!
Oh không. Vậy chúng ta phải làm gì đây ạ?
Tôi rất tiếc, thưa quí khách,
nhưng trong hôm nay không còn chuyến bay nào đến Thụy Điển nữa.
Không, không, không, tôi thật sự phải đến đó, nên, um...
Vậy có còn chuyến nào ngày mai không, vậy cũng được?
Và bây giờ là đến ngày mai rồi.
Ngài không giúp được gì đâu, thưa quí khách.
Tôi biết, tôi xin lỗi. Cô biết không? Tôi...
Hôm nay là một ngày khá tệ đối với tôi.
Thật ra là, một vài ngày qua rồi cơ.
Bạn gái của tôi và tôi gần như đã chia tay,
nên tôi đang cố quay lại đó để sửa chữa tất cả mọi chuyện.
Cô biết đó, tôi muốn cố tự nhiên gây bất ngờ cho cô ấy
bằng một chuyến bay bất ngờ đến Thụy Điển,
nên tôi rất cần cô bởi vì, um...
Cứ như là tôi đang ở trong một bộ phim hài lãng mạn đó, phải không?
Nên như kiểu, "Có còn cái vé rom-com nào trên máy tính không đó?"
Không, thật không may là
không còn một tấm vé rom-com nào cả ạ.
Bộ Hugh Grant đã đến đây và lấy tấm cuối cùng rồi à?
Anh ấy nói như kiểu, "Xin lỗi!
Nhưng hãy dừng lại! Trước danh nghĩa của tình yêu!"
Đó là Hugh Grant à?
Đúng, hình như như vậy đó.
Vậy, thế thì quá dở đấy ạ.
Làm ơn có thể giúp tôi được không?
Tôi rất tiếc.
Tôi rất xin lỗi.
Hôm nay tôi không còn một tấm vé nào cả.
Chuyện này thật sự rất hiếm.
Tất cả ghế đến Stockholm đã được đặt hết.
Làm ơn mà, tôi rất cần cô giúp đó.
Chuyện này rất, rất quan trọng đấy.
Thôi được, chà, có một ghế này.
Tuyệt! Rất cảm ơn.
Nhưng phải dừng khá nhiều ở trên đường đấy.
- Được rồi. - Và đó là một ghế ở giữa.
Được, không sao, tôi lấy ghế đó luôn.
Và còn ở cạnh phòng vệ sinh đấy.
- Và ghế này không dựa xuống được đâu. - Được rồi, tôi vẫn lấy.
Được, vậy để tôi in ra cho anh.
Thoải mái đi.
Anh cần phải bước sang ngang một chút.
Đó là một bước quá nhỏ ạ.
- Chúng ta cần nói chuyện này ạ. - Được rồi.
- Bố có muốn mẹ quay về không? - Có chứ.
Nếu vậy thì bố cần hi sinh một chút đấy ạ.
- Bố có làm được không ạ? - Được chứ.
- Bố có thể bán ngôi nhà này không? - Không.
Mẹ không thích sống ở đây. Nên tại sao bố mẹ không cùng đi đâu đó cho khuây khỏa?
Bố mẹ đã từng lái xe đến Yugoslavia trong mùa hè đầu tiên bên nhau.
Được ạ, nhưng quốc gia đó không còn tồn tại nữa rồi ạ.
Không.
Đúng là một thảm họa.
Bố cứ nghĩ bố mẹ sẽ sống bên nhau mãi mãi, chỉ có hai người thôi.
Vẫn có thể được mà. Chỉ cần làm cho mẹ yêu bố lại lần nữa thôi mà.
Bố có nhớ điều gì khiến mẹ yêu bố không?
Có chứ.
- Xin chào cô. - Xin chào.
Tôi muốn lấy hai vé bay đến Thụy Điển.
Một cho tôi,
và một cho Wipsy bé nhỏ đây nữa.
Ohhh, cô bé dễ thương quá.
Xin chân thành cảm ơn.
Em có háo hức khi được du lịch toàn thế giới không?
Em có vui không
khi được vào máy bay bay lên tận trời xanh?
Anh cũng bay đến Thụy Điển à?
Đúng, đúng, đúng rồi, Tuyệt ha.
Chà, hay quá, vì tôi cũng đang cố bay đến đó.
Tôi đang cố gây ngạc nhiên cho cô bạn gái người Thụy Điển.
Oh, này, các cô nàng Thụy Điển nhỉ.
- Họ là tuyệt nhất đấy, anh bạn. - Tôi biết.
- Họ là tuyệt nhất đấy. - Tôi cũng cảm thấy như vậy.
Bạn gái của tôi và tôi gần như đã chia tay
nhưng đó hầu như đều là lỗi của tôi,
- nên tôi đang cố sửa chữa mọi chuyện lại cho đúng... - Được. - Anh biết chứ?
Nhưng, tôi không thể liên lạc được với cô ấy
mà lại đang muốn sửa chữa lại mọi chuyện,
nên anh biết đó, tôi muốn làm cho cô ấy bất ngờ,
bằng cách đi đến đó và, anh biết đó, chạy đến ngay chỗ cô ấy,
và rồi thổ lộ là cô ấy chính là người đó, anh hiểu chứ?
- Có chứ! - Tuyệt. Như vậy thì tuyệt quá.
Thật tuyệt khi nhìn thấy những người
No comments yet. Be the first to leave one.