The first 200 lines.
NHỮNG NGƯỜI CÒN SÓT LẠI
MÙA 1 - TẬP 4: NẮM LẤY BÀN TAY NÀY
Khỉ thật.
- Ta phải làm việc này mỗi giờ à? - Xăng sẽ hỏng theo thời gian.
Thứ này gần như là nước rồi.
Hồi xưa, xe đổ đầy bình thường sẽ đi được 10, 12 tiếng.
- Nên ta có thể đi bất cứ đâu. - Thế chú đã đi đâu?
Gần như là chẳng đi đâu cả.
- Hay nhỉ. Làm thế nào vậy? - Đây là ống hút xăng.
Khi chất lỏng...
di chuyển ngược chiều trọng lực, do áp suất...
- Vậy là chú không biết. - Tôi biết cách này hiệu quả.
Đừng có đi lung tung.
XĂNG NGUY HIỂM
Được thôi.
Tại chú đấy nhé.
"Con ngựa đá con ngựa đá,
con ngựa đá không đá con ngựa."
Đùa Chút Chơi: Tập High của Will Livingston.
"Tập High". Xem này. Chú hiểu chứ? Chữ "High" ấy?
- Cùng âm với "Hai". - Chúa ơi.
"Nàng tiên cá đã mặc gì khi học dở môn toán?"
Mặc cảm.
"Mặc cảm" cơ đấy.
- "Tôi đã thức trắng đêm... - Thôi.
và tự hỏi sao mình lại kỵ nắng,
rồi tôi ngộ ra là do tôi nặng ký."
- Cứ thoải mái ngồi chờ trong xe. - Được thôi.
Nhưng chú phải biết là chú không thoát được Will Livingston đâu.
Ông ấy sẽ tái xuất. Chú có làm gì cũng không ngăn được ông ấy đâu.
Hẳn là xe tải rồi.
Hồi trước họ hay gắn mấy tấm ủi to đùng lên xe tải...
và dọn đường để xe tăng của họ đi qua.
- Tôi muốn thấy xe tăng. - Rồi cháu sẽ thấy.
Xe tăng, trực thăng, cái nào cũng có.
Chúng được làm ra để đánh nhầm kẻ thù.
Giờ thì chỉ nằm rải rác khắp chốn.
Tôi tìm được cái này.
Đây. Có làm chú thấy bồi hồi không?
Thật ra thì cái này có từ trước thời của tôi rồi.
- Tuyệt. - Cơ mà có cũng tốt.
Trời ơi.
Còn một thứ nữa.
Cũng chẳng có bao nhiêu chữ nhưng có vài tấm hình thú vị lắm.
Thôi, đừng. Để lại chỗ cũ đi. Trẻ con không được đọc.
Sao anh ta vẫn đi lại được khi có thứ đó trên người thế?
- Vứt nó đi. - Khoan đã nào.
Tôi muốn xem trong này có gì mà chú cuống lên thế.
Sao mấy trang này lại dính vào nhau vậy?
Tôi trêu chú tí ấy mà.
Hẹn không ngày gặp lại!
QUÁN LO E'S DẦU KHÔNG CHÌ
SẮP ĐẾN ĐỊA GIỚI THÀNH PHỐ TỐC ĐỘ TỐI ĐA: 50 KM/H
Được rồi, hôm nay đến đây thôi.
- Ăn chậm thôi. - Thế này là chậm rồi.
Mà tôi đang ăn cái gì thế?
Món nui ravioli 20 năm tuổi của Đầu bếp Boyardee.
- Tay đầu bếp này giỏi thật. - Quả là vậy.
- Ta sẽ ở ngoài này bao lâu? - Chắc tối nay tôi sẽ đi ngủ,
rồi mai lái xe cả ngày lẫn đêm...
để tới được Wyoming trước sáng hôm sau.
Vậy ta nhóm lửa được không? Tôi lạnh cóng rồi.
Và lý do tôi không chịu là gì?
- Vì kẻ bị nhiễm sẽ nhìn thấy khói. - Không. Nấm làm gì khôn đến thế.
Chỗ xa xôi thế này, kẻ bị nhiễm cũng chẳng tới được.
Vậy là con người à?
Thế họ tính làm gì? Cướp đồ của ta sao?
Họ còn tính làm nhiều thứ hơn thế nữa cơ.
Được thôi.
Mùi cũng thơm đấy chứ.
Vậy thì hẳn là của Frank rồi.
Chú Joel?
- Chú Joel. - Sao?
Cho tôi hỏi một câu nghiêm túc nhé?
Ừ.
Bù nhìn thường hay làm gì?
Làm thinh ở ngoài đồng à?
Đồ ranh ma.
- Chú đọc quyển này rồi à? - Chưa.
Giờ thì đi ngủ đi.
Những người mà lúc nãy chú nói ấy.
Không thể có chuyện có người biết ta ở đây đâu nhỉ?
Sẽ không ai phát hiện ra ta chứ?
Không ai phát hiện ra ta đâu.
Được rồi.
- Cái gì đây? - Cháu không thích cà phê à?
Đấy có phải thứ mà tiệm Starbucks trong khu cách ly từng bán không?
Đồ của họ mới hơn đồ Bill tích trữ, nhưng đúng là họ bán cà phê thật.
Mùi như phân cháy ấy.
Nhìn bản đồ đi.
Cứ 76 độ Tây rồi lại 70 độ Tây suốt thôi.
Chú nói người anh em của chú ở chỗ nào của Wyoming cơ?
Lần liên lạc cuối cùng là qua một tháp radio ở gần Cody.
Cody.
Cody, Cody. Ồ, chỗ đó ở tuốt trên này.
- Ừ. - Lỡ chú ấy không có ở đó thì sao?
Vậy thì có khả năng là Tommy sẽ ở gần một khu định cư.
Gần một thành phố khác ngoài đó, Wyoming cũng chả có mấy thành phố.
Chee-Yen.
- Cheyenne. - Chey... Thật hả?
Cheyenne, Laramie,
Casper?
Người đó tên gì?
- Cháu hỏi ai cơ? - Người anh em của chú ấy.
- Tommy. - Là em trai hay anh trai?
- Em trai. - Sao chú ấy lại không ở với chú?
- Chuyện dài lắm. - Có dài hơn 25 tiếng không?
Vì chúng ta có chừng ấy thời gian.
Tommy là kiểu người mà hồi trước ta hay gọi là hội viên.
Cậu ấy mơ được làm anh hùng.
Nên học xong trung học là cậu ấy nhập ngũ luôn.
Mấy tháng sau, cậu ấy được điều đi chiến dịch Bão Sa Mạc.
Người ta gọi cuộc chiến đó như thế. Chả quan trọng đâu.
Vấn đề là dù đã nhập ngũ, cậu ấy vẫn không thấy mình là anh hùng.
Rồi 12 năm sau, dịch bùng phát,
cậu ấy thuyết phục tôi gia nhập 1 nhóm đang trên đường đến Boston,
và tôi đã đồng ý.
Chủ yếu là để trông chừng và giữ mạng cho cậu ấy.
Cũng trong nhóm đó, chúng tôi gặp được Tess.
Và cả nhóm người đó, chúng tôi...
Dù thế nào thì chuyến đi cũng đã thành công.
Rồi Tommy gặp Marlene.
Cô ta thuyết phục cậu ấy đầu quân cho Đom Đóm.
Thế là cậu ấy lại đi vào vết xe đổ như hồi 18 tuổi.
Muốn giải cứu thế giới.
Toàn là mơ hão. Tommy, Đom Đóm, tất cả bọn họ.
Một đám hoang tưởng.
Dĩ nhiên, lần gần nhất tôi hay tin, cậu ấy cũng bỏ Đom Đóm luôn rồi.
Giờ chỉ còn Tommy một thân một mình ngoài kia và...
Tôi phải đi tìm cậu ấy.
Nếu thấy thế giới này vô vọng rồi, sao lại còn gắng gượng sống tiếp?
Ý tôi là, ta phải cố gắng nhỉ?
Cháu chưa biết thế giới này thế nào nên không hiểu được đâu.
Gia đình là động lực để ta tiếp tục sống.
- Có vậy thôi. - Tôi thì không phải gia đình.
Đúng. Cháu là một món hàng.
Và tôi đã hứa với Tess rồi.
Và cô ấy cũng như gia đình vậy.
- Lỡ đâu không tìm được chú ấy? - Sẽ tìm được thôi.
- Sao chú biết chứ? - Tôi kiên trì lắm.
Hôm nay cháu dậy sớm. Nếu muốn ngủ thêm một chút...
Tôi còn chẳng thấy mệt nữa là.
Ở yên đây nhé.
Hướng Nam Wichita
Hướng Bắc Des Moines
Khu Trung Tâm 5 Lối Ra Kế Tiếp
- Ta đang ở đâu vậy? - Thành phố Kansas.
Ta phải đi ngược lại bao xa mới vòng qua được chỗ này thế?
Kệ đi.
Chú làm gì vậy?
Ta có thể đi vòng qua đường hầm này,
vào đường nối tiếp theo,
rồi ra lại đường chính, mất một phút là cùng.
Đường cao tốc đâu mất tiêu rồi?
Nhìn cái này thì chịu thôi. Tôi mất phương hướng luôn rồi.
Đừng nhìn bản đồ bang.
- Nhìn bản đồ nhỏ ấy. - Tôi vẫn không biết ta đang ở đâu.
Hôm nay mới là ngày thứ hai tôi đi xe thôi, trời ạ.
Ta đang đi về phía Bắc thì phải?
Hẳn là bên phải rồi.
Cái quái gì?
Dừng xe!
Kia là khu cách ly à?
FEDRA đi đâu mất rồi?
Này!
Giúp tôi với.
Cài dây an toàn vào.
- Mình không giúp người đó à? - Không.
Mẹ nó!
- Chạy, chạy, chạy đi! - Chú Joel!
Chết tiệt.
- Cháu không sao chứ? - Vâng.
- Có bị thương không? - Chắc không đâu.
Tháo dây đi! Nhanh lên!
Ló mặt ra đi, thằng chết dẫm!
Đưa đồ cho bọn tao, rồi mày sẽ được sống. Hứa đấy.
Này, thấy cái lỗ đó chứ?
Cháu chui qua được không?
Cơ hội cuối đấy!
Khi nào tôi bảo bò thì cháu hãy bò đến bức tường đó,
rồi chui qua lỗ, đến khi tôi bảo ra thì mới được ra. Biết chưa?
Và chúng sẽ không bắn cháu đâu. Nhìn tôi này!
Chúng sẽ không bắn cháu đâu.
Cúi người xuống, đừng để chúng thấy, khẽ tiếng thôi.
- Vâng. - Được rồi.
Đi đi!
Mẹ nó chứ!
Thằng chó chết!
Giờ mày sẽ phải trả giá!
Việc mày đã làm...
Mày tự đắp mộ cho mình rồi, thằng chó!
Không, không, không. Không sao hết.
Kết thúc rồi, không đánh nhau nữa.
Tôi sẽ về nhà. Tôi sẽ bảo mọi người là các người không phải kẻ xấu.
Tôi không biết phải làm sao nữa!
Chân tôi hết cử động được rồi.
Mẹ tôi đang ở gần đây, tôi muốn nhờ hai người đưa tôi đến chỗ mẹ.
Bọn tôi có thể trao đổi đồ với hai người.
Chúng ta có thể làm bạn mà. Lúc nãy tôi lại không biết.
Tôi là Bryan. Tôi là Bryan.
No comments yet. Be the first to leave one.