The first 200 lines.
Men of Letters,
những nhà sử học của mọi thứ loài người không hiểu hết.
Hầu hết đã qua đời, nhưng còn lại thì em không chắc.
Đây là gì? Dấu ấn riêng của ta.
Sao Aquarian
Đây thực sự là hang ổ của họ đó. Chúng ta là di sản của họ.
Ketch. Mày đang làm việc cho ai?
Mr. Ketch...
hãy gặp Đại Thiên Thần Gabriel.
Insanidox Koth Munto.
Insanidox Koth Munto.
Insanidox Koth Munto.
Insanidox Koth Munto.
Insanidox Koth Munto.
Insanidox Koth Munto.
Không, làm ơn! Đừng!
Insanidox Koth Munto.
Insanidox Koth Munto.
Làm ơn. Insanidox Koth Munto...
Yokoth.
Insanidox Koth Munto,
Yokoth.
Yokoth! Yokoth!
Yokoth! Yokoth!
Yokoth!
JENSEN ACKLES VIETNAM Translator: PD
- Dean? - Ơi?
Anh đang làm gì vậy?
Có làm gì đâu.
Uh...
Em đang đọc cái gì đó?
Thì... Um...
Cuối cùng em cũng tìm thấy vài thứ về Phong Ấn của Solomon,
nhưng mà -- kì lắm.
- Ừ. Nói anh nghe thử! - Được rồi.
“Sau đó Solomon Vĩ Đại ra lệnh cho các thầy tế,
“'Đóng dấu phong ấn của ta.'
Nhưng viên ngọc là của vũ trụ.”
“Viên ngọc của vũ trụ”? Nghĩa là sao?
Em hổng biết nữa. Có thể là một mảnh thiên thạch?
Mm. Ờ, có thể.
Chà, quên nó là gì đi. Nó có thể ở chỗ quái nào được nhỉ?
Không đề cập.
Được rồi, chúng ta đã có máu của một thánh nhân,
chúng ta có trái của Cây Đời,
nhưng cái mảnh Kryptonite này á,
chúng ta đã đọc hết từng quyển sách trong này rồi
và vẫn chả có gì.
Ừa.
Được rồi. Em đoán là chúng ta nên kiểm tra văn khố lần nữa.
Hay ghê đó.
Được rồi.
Em sang bên trái, anh mò bên phải.
Mình yêu sách lắm luôn á.
Sao anh?
Không có gì.
Pfft.
Ồ thôi nào.
Anh giỡn mặt em hả? Dean!
S-- Nè.
- Anh nghiêm túc đó hả? - Sao?
Oh. Hài mà. Quên cái đó đi. Coi nè.
Men of Letters đã tìm thấy nó.
Kho báu của Solomon.
Ở đâu?
1917, tại Israel ngày nay.
Theo tài liệu này, họ đã đào nó lên.
Và, uh, đây, nhìn cái, uh, này nè.
Uh, “trong những vật được tìm thấy --
là một viên pha lê tỏa thứ ánh sáng kì lạ.”
- Đó hẳn là phong ấn, phải không? - Chắc là thế. Nó ở đâu?
Uh, uh, tài liệu nói họ đã đưa nó đến, uh,
Cap-- “Capitalum” Số Bảy tại Portsmouth, Rhode Island.
- Capitulum Số Bảy. - Ừ.
Capitulum nghĩa là, uh, “nhà nguyện.”
Phải.
Vậy Men of Letters có -- có duy nhất một bunker,
nhưng họ có những đồn nhỏ khắp mọi nơi.
Capitulum Số Một là ở Jamestown.
Capitulum Số Bảy, em đoán là ở Portsmouth, Rhode Islandla.
Nó đó.
Jinkies.
Cuối cùng rồi anh sẽ ngừng nói câu đó phải không?
Anh hổng biết nữa. Chắc là không đâu.
Nào...
Đi thôi!
Em chắc đúng chỗ chưa?
Bản đồ nói thế.
Thế cửa đâu?
Dean.
Huh.
Không đời nào.
Muốn biết phải hỏi.
Lối này.
Trông quen nhỉ?
Ừa.
Trừ cái đó.
Mm.
Tuyệt vời ông mặt trời.
Lại thêm sách nữa.
Anh yêu sách mà.
Được rồi, tìm bất kì thứ gì liên quan tới Vua Solomon nhá.
Không biết bắt đầu từ đâu luôn, Dean.
Hmm.
Không đời nào.
- Dean? - Hmm?
Coi nè.
Ai đó?
Cứu tôi!
Có ai ở đó không?!
Nhanh lên!
Làm ơn! Làm ơn!
Nhanh lên!
Các anh là ai?
Chúng tôi tới đây để giúp cô. Nhưng...
Cô ở dưới này bao lâu rồi?
Tôi không biết.
Các anh phải đưa tôi ra khỏi đây.
Khoan. Cô có phải là... là Sandy Porter?
Sinh năm 1903?
Phải.
Tạ ơn Chúa, các anh đã tìm ra tôi.
Không, không, không. Asmodeus đang bận.
Thế ông ta gọi ta làm gì?
Chả biết. Tự mà đi hỏi khi ổng rảnh,
mà giờ thì ổng không rảnh, vì ổng bận rồi, nên...
Ngươi có gì cho ta đọc không?
Điều đó là... không thể.
Thật đấy. Sandy, năm nay là 2018 rồi.
Cô đã ở dưới đó gần 100 năm rồi.
Không. Các anh nói dối.
Sandy, tôi biết chuyện này rất khó tiêu, ok? Nhưng...
Chà, nhìn này, đây là -- bây giờ xe hơi trông như này đây.
Nên trông như này.
Đây... đây là điện thoại kiêm máy ảnh
kiêm... mọi thứ khác.
Chào mừng tới tương lai.
Mời vào.
Ừ, không đời nào. Thứ này đỉnh lắm.
Coi nè, mày chỉ cần nhấn vô video mèo con thôi.
Nó sẽ tải như này nè.
Nhìn kìa! Ngủ trưa dưới nắng trời!
Nhìn ẻm kìa! Nhìn bé cưng xíu xiu kia kìa.
Chiếc nón nhỏ xíu của ẻm!
Ồ phải. Tao mê mèo lắm.
Đây.
Ồ, thêm chút nữa thôi.
Đến không đúng lúc chăng?
Thưa ngài, thần...
Thần đã cố ngăn hắn.
Giờ thì mày cố cơ?
Nhìn này, ngài gọi tôi tới. Tôi tới rồi đây.
Nếu ngài không cần tôi, tôi có --
Ketch, Ketch, Ketch.
Cậu bé của ta.
Ta đã gọi anh
vì anh làm việc cho ta.
Và ta cần anh khi ta cần anh.
Thỏa thuận của chúng ta đâu phải thế,
và tôi không phải đầy tớ.
Đây là một hợp đồng tự do.
Thế nên hãy ngoan ngoãn...
và chờ đi.
Amy.
Chào, Buck. Anh đã lựa được món anh muốn chưa?
Rồi. Anh thích thử thứ gì đó khác lạ.
Tội nghiệp Buck.
Ngày nào cậu ấy cũng tới đây gù Amy,
và con bé không cho cậu ấy một lời đồng ý hay từ chối đơn giản nào.
Chà, em nghĩ gì cũng được, Amy. Ý anh là, em biết rõ hơn anh mà.
Nhiều lắm.
Cơ mà nếu Amy không muốn xíu nào,
tôi sẽ chơi vài hiệp với cậu trai ấy.
Được, món đó đi.
Ohh. Tôi thích nói chuyện với anh lắm, Marco.
Anh làm tôi cười suốt.
Ngồi bất kì chỗ nào mọi người thích, cưng à.
- Mọi thứ thật... - Cảm ơn.
- điện quá. - Ờ.
Chào, mọi người sẽ ăn gì?
Uh, chà, món nào ngon?
Chà, mọi người mê Clam Cakes,
nhưng nếu các anh hỏi tôi, hãy thử món Stuffies.
Tôi không biết Stuffies là cái gì. Tôi sẽ lấy hai phần.
Và cả Clam Cakes nữa.
Uống gì không?
- Uh, nước lọc. - Oh, thật thú vị.
Nước lọc kèm chanh đó. Anh có chắc là mình uống được không?
Còn em thì sao, cưng?
Lạy Chúa. Em gầy trơ xương kìa.
Lần cuối em ăn là lúc nào?
Chị biết gì không, hãy cho cô ấy uh, một phần -- ổ thịt nhá.
Marco?
Chúng ta gặp rắc rối rồi.
Phải. Rắc rối lớn.
Tôi không...
Sao...
Sao tôi còn sống được chứ?
Um...
Chúng tôi chưa biết.
No comments yet. Be the first to leave one.