The first 200 lines.
ARABESQUE Dịch phụ đề: QKK
- Giáo sư Ragheeb. - Mời ổng vô.
Xin chào. Ông Saeed?
Ông Saeed không có ở đây.
Tôi tên là Sloane.
Tại sao ổng không có ở đây?
Bị cúm, thưa Giáo sư.
Dù là dân y khoa cũng không được miễn dịch. Ổng đã nhờ tôi chăm sóc cho ông.
Tôi sẽ chỉ kiểm tra kính của ông thôi.
Ông đừng nhìn như là tôi muốn khoan răng ông vậy.
Xin mời ngồi, Giáo sư.
Ragheeb. Cái tên nghe không có vẻ Anh.
Ông có phải là người Anh không, Giáo sư Ragheeb?
- Ông hỏi làm gì? - Ồ, tán gẫu thôi, chỉ là tán gẫu thôi mà.
Thời tiết thì quá chán và tình hình chính trị thì quá căng thẳng.
Tôi không hề có ý muốn tọc mạch.
- Tôi xem kính của ông được không? - Không có nó tôi không thể thấy gì hết.
Phải.
- Phải, đúng vậy. - Làm ơn.
Gần đây ông có bị bệnh cúm không?
Cái đó có ảnh hưởng tới mắt không?
Không, chỉ ảnh hưởng tới bác sĩ mắt thôi.
Nghề của chúng tôi phải tiếp xúc quá nhiều, không thể nào quá cẩn thận được.
Bây giờ...
hãy thử mấy cái này.
Rồi.
Xin vui lòng đọc những chữ trong gương kia.
"A."
"N, D."
"A, O, H, T."
Không tệ. Bây giờ tới mắt kia.
"H, C, U."
"D, H, L, E."
"M." Không.
- "N." - Khá tốt.
Hãy nhìn lên, Giáo sư. Tôi muốn nhỏ ít thuốc vô mắt ông.
- Chi vậy? - Để làm giãn đồng tử.
Hoàn toàn không hại gì, Giáo sư. Ông sẽ không cảm thấy gì hết.
Rồi. Không đau phải không?
Không, nó...
Bây giờ trên cái phim cuối cùng là một thí dụ...
về một hình thức chữ tượng hình ngắn gọn hơn,
chắc là từ triều đại của Pharaoh Remesus II vĩ đại.
Bây giờ chúng ta vẫn còn có thể nhận ra nhiều dấu hiệu tượng trưng cho cái gì.
Thí dụ như đây, là chữ "trái tim,"
được viết đơn giản bằng hình trái tim.
Nhưng ở đây, phía trên con quái vật Amensit...
mà, như các bạn có thể thấy, vừa là cá sấu, vừa là sư tử và vừa là hà mã,
đang ngồi chờ để nuốt trộng trái tim của người chết nếu nó thấy thèm...
là hình khắc của một cái nhà.
Phía dưới nó là một cái miệng. Những dấu hiệu này chỉ có giá trị ngữ âm.
Theo sau chúng là hình vẽ một đôi chân,
mà, trong trường hợp này, không có giá trị ngữ âm
Dù sao, như một hình thức chữ tượng ý, nó cho chúng ta cái manh mối...
dẫn tới ý nghĩa của từ...
"đi tới trước."
Tình dục.
Tôi biết là phải có cách nào đó để thu hút sự chú ý của anh, ngài Fanshaw.
Hình như nãy giờ tôi nói chuyện trong giấc ngủ của anh.
Hôm nay vậy là đủ.
Ngày mai Giáo sư Ragheeb sẽ về.
Chào.
Tôi nói chuyện với ông một chút được không, Giáo sư Pollock?
Nếu là về cái hóa đơn nhỏ nhoi chưa thanh toán ở tiệm sách,
thì có một lời giải thích đơn giản: túng tiền.
- Không, hoàn toàn không phải như vậy. - Nếu vậy thì, chào ông.
Tên tôi là Sloane.
Thiếu tá Sylvester Pennington Sloane...
Trung đoàn Hỏa Mai Highland số 42 của Nữ Hoàng, đã nghỉ hưu.
- Rất hay. - Phải.
Tôi là thư ký riêng của ông Nejim Beshraavi làm trong ngành hàng hải.
- Hãng Nejim Beshraavi. - Tôi không nghĩ là có hai hãng.
Ông Beshraavi muốn gặp ông ở London ngay bây giờ,
cho nên nếu ông đi theo tôi thì xin mời, xe đang chờ.
Ông Sloane, hôm nay là thứ Tư.
Tôi có nên nói với ông về những ngày thứ Tư của tôi không?
Ngay bây giờ: một cuộc chạy bộ thể dục rồi tới vài bài giảng,
rồi ăn bữa trưa qua loa với các giáo viên lúc 12 giờ 45...
Ông Beshraavi đã chuẩn bị trả công ông xứng đáng.
Tôi rất biết ơn, thật tình mà nói như vậy.
Nhưng, như tôi đã nói, không phải vào những ngày thứ Tư.
Buổi sáng tốt lành, ông Sloane.
Các người thiệt tình không thích nghe người ta nói không, phải không?
Các người muốn làm gì đây?
Để tôi đi.
Thánh thần ơi, chẳng phải ông là...
Ông Pollock, cho phép tôi giới thiệu Đức Ngài, ông Hassan Jena.
- Phải... ông Thủ tướng. - Xin chào, ông Pollock.
Và tôi là Đại sứ ở Anh Quốc của ông Jena, Mohammed Lufti.
- Ông Đại sứ. - Tôi xin ông thứ lỗi vì phương pháp...
- ...làm quen không chính thống này. - Xin đừng bận tâm, ông Thủ tướng.
Không có gì tốt hơn cho hệ tuần hoàn bằng thỉnh thoảng có một cuộc bắt cóc.
Sự thật là trên đời này có rất ít người mà tôi ngưỡng mộ như ông.
Ông là một người rất vĩ đại.
Không có ai vĩ đại hơn nhân dân mà họ phục vụ. Ông nên ngưỡng mộ họ.
Vâng, thưa ông.
Tôi không biết là ông đã tới Anh.
Ông hoàn toàn đúng. Tôi không có ở đây.
Ông chưa từng gặp tôi
Yêu cầu đầu tiên mà tôi muốn nhờ ông là giữ bí mật chuyến thăm Anh quốc của tôi.
Tất nhiên, thưa ông. Và yêu cầu thứ hai?
Ông biết một người đồng hương của tôi, ông Nejim Beshraavi.
- Hãng Nejim Beshraavi. - Phải, công dân giàu nhất và quyền lực nhất của chúng tôi.
Chúng tôi có lý do để tin là ổng đang có ý định tiếp cận với ông...
- ...với một đề nghị làm ăn. - Đã có rồi, thưa ông, nhưng tôi đã từ chối.
- Ôi, trời. - Không đúng à?
Sự hợp tác của ông với Beshraavi có thể có giá trị vô cùng to lớn...
- ...cho chính nghĩa tự do, Giáo sư. - Bằng cách nào?
Chúng tôi chỉ biết là Beshraavi âm mưu chống lại chúng tôi...
và đang có một kế hoạch tổ chức bạo động chống lại chúng tôi trong thời gian sắp tới.
Chúng tôi phải khám phá ra hắn muốn làm gì và khi nào.
Ông muốn tôi tiếp xúc lại với hắn,
chấp nhận lời đề nghị của hắn và cố gắng tìm kiếm thông tin.
Chúng tôi rất muốn như vậy.
Nhưng ông không nên đồng ý cho tới khi ông biết hết mọi khả năng.
Nhiệm vụ này có tiềm ẩn một số nguy cơ nhất định.
Có phải đó là một cách nói ngoại giao nói rằng tôi có thể bị giết?
Ông Beshraavi không tôn trọng mạng sống của ai hết ngoài của chính ổng.
Nếu ông muốn, tôi sẽ dừng xe lại ngay và để cho ông đi không cần bàn cãi thêm gì nữa.
Nhiều thế hệ nhà họ Pollock đã tự hiến mình...
...cho việc khám phá quá khứ.
Tôi nghĩ chắc cũng đã tới lúc một người Pollock...
dấn thân vào tương lai để thay đổi.
Ngay khi ông có được thông tin gì,
xin hãy liên lạc ngay với ông Jena ở London.
Số Ambassador-2779.
Không thể dùng lời để nói hết lòng cảm kích của tôi.
Ông Pollock, rất vui khi thấy ông...
- ...lại quan tâm tới lời đề nghị của tôi. - Tôi luôn cố hết sức mình...
...để hợp tác với những người giàu, ông Beshraavi.
Xin mời ngồi.
Đừng để ý tới Hassan, ông Pollock.
- Hassan? - Nó là một con chim ưng nhập cảng.
Tôi đặt tên nó là Hassan Jena theo tên của vị thủ tướng kính mến của chúng tôi.
Họ có nhiều đức tính giống nhau:
một con mắt sáng, một ý chí mãnh liệt và những móng vuốt sắc bén.
Hassan sẽ không làm hại ông, ông Pollock,
chừng nào ông không tìm cách chia rẻ nó với chủ của nó.
Nó trung thành tuyệt đối.
Chắc là ông nuôi nó đầy đủ.
Tất nhiên. Không ai trung thành như vậy.
Tôi sẽ không lạm dụng thời gian của ông, Giáo sư.
Tôi biết nó có giá trị cỡ nào.
Ông nghĩ sao về cái này?
Nó là bản sao của một bản khắc Hittite.
Thiên niên kỷ thứ hai trước Công nguyên, tôi nghĩ vậy.
Mời dùng một trái chà là, ông Pollock, như là một hành động hữu nghị.
Tôi là một người Á Rập rất Á Rập, tôi e là vậy.
Hữu nghị?
Thịt, ông Pollock. Hassan chỉ ăn thịt.
- Tôi tưởng nó nhìn cái này thèm thuồng. - Chắc là nó thèm ngón tay của ông.
Tôi muốn biết bản khắc này có ý nghĩa gì.
Tôi rất muốn biết điều đó.
Cho phép tôi hỏi một câu hơi khiếm nhã.
- Bao nhiêu? - 25.000 đô-la.
Được rồi. Tôi sẽ không vòng vo, 30.000 đô-la.
Ông cứ việc vòng vo.
Làm sao ông có được cái này?
Cứ cho là, tôi tình cờ có được nó.
Vậy thì, cầu Chúa...
...tiếp tục mỉm cười với ông.
Cám ơn, Giáo sư. Tôi đánh giá cao lời chúc của ông.
Nhưng tôi sẽ không làm mất thời giờ của ông lâu hơn.
- Nếu ông không làm xong trước 8 giờ tối nay, thì ông sẽ... - Tối nay?
- Đúng vậy. - Tôi xin lỗi.
Tôi không có ý cắt ngang lời đe dọa của ông.
- Nếu tôi không làm xong trước 8 giờ... - Thì ông sẽ là khách mời ăn tối của tôi.
Hiểu rồi.
Và nếu tôi có lỡ phải làm lâu hơn một chút?
Ông sẽ thấy ngôi nhà này là một nơi rất tiện nghi để làm việc, ông Pollock,
cho dù ông cần bao lâu.
- Chào. - Chào.
Chào.
Chào, chào, chào.
Anh đang làm gì vậy?
Ồ, mấy cái ô chữ tiếng Anh này hiểm hóc quá, cô không nghĩ vậy sao?
- Anh là người Mỹ hả? - Vâng, thưa sếp. Đúng vậy, thưa cô.
Tôi chưa gặp nhiều người Mỹ.
Thật ra, tôi cũng chưa gặp nhiều người mặc đồ như vậy.
Anh thích không?
Anh kéo lên dùm tôi được không?
Anh biết cách không?
Tôi... vẫn luôn run tay mỗi khi mình hạnh phúc.
- Tôi đoán cô là một người khách ở đây. - Sao anh lại đoán vậy?
Người ta thường không đi ăn tối trong áo dạ tiệc.
- Người ta cũng không thể là khách trong chính ngôi nhà của mình. - Ồ, đây là nhà của cô.
Tôi lại có cái ấn tượng đây là nhà của ông Beshraavi.
Nejim tạo cái ấn tượng đó với mọi thứ ổng mượn,
nhưng, tôi bảo đảm với anh, đây là nhà tôi, và ổng chỉ là khách.
Anh muốn ở lại ăn tối không?
Tôi sợ là thằng nhóc bụi đời đã mời tôi rồi.
Chán ghê.
Anh đang làm việc giải mã, phải không?
Đừng nói về công việc. Hãy nói về cô.
Nghe nè, tôi không biết Nejim đã nói gì với anh...
Em đây rồi, Yasmin. Anh không nghĩ là sẽ tìm thấy em ở đây.
- Trong nhà của chính cổ? - Trong thư viện.
Yasmin có rất nhiều tài năng, cổ hầu như không có thời giờ để đọc sách.
Tôi rất tiếc phải nói với em điều này, cô em, nhưng ông Pollock đây rất nghèo khổ.
- Em sẽ đi thay đồ ăn tối chớ? - Xin lỗi.
No comments yet. Be the first to leave one.