The first 200 lines.
Nghe này.
Tớ cần cậu mạnh mẽ và ở bên cạnh tớ
vì cậu là người duy nhất
sẽ phải giết tớ.
Cưng à. Em không thích cách mà ta xử sự vào sáng nay.
Có thể là do em căng thẳng về buổi diễn mới của mình.
Em không biết.
Em biết. Việc của em khó khăn hơn những việc mà em thường làm
và em không biết mọi người sẽ nghĩ về nó như thế nào.
Từ khi có thai đến giờ,
em luôn có cảm giác là mình bị theo dõi hay bị đi theo.
Em biết những quyển sách đó nói gì.
Em không biết nghĩa của chúng.
Có thể là em chỉ chưa đủ sẵn sàng để trở thành một người mẹ.
Không, Jack, nó cũng không phải là do hormone.
Nó có cảm giác khác hẳn. Rất thật.
Như là có chuyện đang xảy ra.
Em sẽ đến phòng trưng bày làm điều mà em đang nghĩ đến.
Nó là điều mà em cần phải giải tỏa vào lúc này.
Không phải là đứa bé.
Em sẽ gặp anh sau. Chào anh.
Jack?
Có phải anh không?
Anh hả?
Ai đó?
Chào, Kathryn.
Không. Chính là ngươi.
- Phải. - Nhưng...
Tôi đến vì cô và thứ bên trong người cô.
Chúa ơi.
Sự tiến hóa thật sự đang đến.
Không thể là con tôi.
Con ơi.
Và giờ,
18 năm sau ngày tớ sinh ra,
tớ đến đây để thuyết phục cậu rằng quái vật là có thật,
chúng đang sống giữa chúng ta,
bên trong chúng ta.
Và mong rằng một ngày cậu sẽ biết tớ là ai
và điều tớ đang cố làm.
Nhưng từ bây giờ...
Mình là ai?
Mình nghĩ mình không có một câu trả lời tốt cho câu hỏi đó.
Đừng quên lấy thuốc của con.
Mình nghĩ bạn cũng đã biết là mẹ mình chết khi mình được sinh ra,
nhưng điều đó không bao giờ như là ngày tận thế hay điều gì khác.
Nó có lạ không? Cũng có thể.
Nhưng làm thế nào cậu có thể nhớ điều mà cậu chưa bao giờ có, phải không?
Mình biết thi cử là gì, mình biết các yếu tố định kỳ là gì,
mình biết trường học là gì.
Liệu mình có bất cứ ý gì về việc làm thế nào tồn tại trong thế giới thực không?
Cả cuộc đời, mình chưa bao giờ thật sự cảm thấy hợp với nó.
Mình chỉ quan sát mọi người
những người có vẻ thật sự tận hưởng cuộc sống của họ.
Lớp cuối cùng của các bạn sẽ phát biểu vào tối mai
bên ngoài Văn phòng Quản trị sau lễ tốt nghiệp.
Chúc may mắn. Bố mẹ các bạn đang hy vọng và mong ước
những điều tốt sẽ xảy đến.
Và giờ thì thời khắc tốt nghiệp sắp đến
và mình thấy hơi sợ
về mọi thứ sẽ thay đổi.
Hay thậm chí tệ hơn,
rằng không có gì sẽ thay đổi.
Em chỉ nghĩ thầy nên biết một điều
trước khi thầy mất nhiều thời gian về em.
Khi tôi hỏi cậu là ai, nghĩa là tôi muốn biết tên cậu.
À.
Xin lỗi. Will Kidman.
Làm thế nào mà trong suốt 4 năm qua
ta chưa gặp nhau cho đến buổi phỏng vấn cuối cùng của cậu nhỉ?
Nó là điều tốt, phải không ạ?
Đó là một cách để nhìn nhận nó.
Cậu là một phần trong đội tranh luận
đã đoạt được huy chương bạc vào năm nay.
Có hơi chút thất vọng nhỉ?
Cậu hiển nhiên là khá sáng dạ
và nó thể hiện rõ điều đó trên bài thi.
Chỉ là không có gì đặc biệt trong này cả.
Bốn năm qua, mỗi ngày càng trở nên không thể nhàm chán hơn so với ngày trước.
Nhưng sau hôm nay, chúng ta sẽ không bao giờ đi dọc hành lang kinh khủng này nữa.
Đó là sự thật, nhưng sẽ chẳng bao lâu trước khi chúng ta sẽ có cả cuộc đời
của những hành lang dài hơn và nhiều thất vọng hơn nữa.
Cậu đã bán được bao nhiêu video niên giám năm học rồi hả?
Hai.
Tớ có được sự ấn tượng là không có ai muốn sống lại những năm trung học
trong các chi tiết thực tế này nữa.
Nhưng có một điều tươi đẹp,
cuối cùng thì tớ cũng đã xâm nhập vào Trạm phát sóng chính của Thành phố.
Gì hả?
Tớ có một máy tính đã tải xong và sẵn sàng phát sóng
trong một nhà nguyện đang xây dựng ở trên lầu.
Lại đây.
- Ý cậu là gì? - Nó nghĩa là ngày mai,
sau khi bằng tốt nghiệp đã an toàn trong tay tớ,
thì một máy phát điện dự phòng sẽ khởi động
và các chương trình phát sóng bình thường của khu vực đông đúc nhất của đô thị
sẽ bị chiếm bằng buổi ra mắt trước thế giới của
"Dự án kinh dị không đề Sachin."
Làm thế nào mà cậu có thể đi bằng một đôi to như thế chứ?
Như thế này.
Nữ sinh trung học cũng giống như lớp lịch sử--
khi có cùng lúc sự hoàn toàn hấp dẫn và hoàn toàn nhàm chán.
Ô.
Ý tớ là, có ai lại muốn ghi tên con họ vào một trường mới
trước khi tốt nghiệp một tháng chứ?
Họ là những nhân viên hứa hẹn.
Đã bốn năm rồi anh bạn. Nghĩa là cơ hội cuối của cậu.
Cậu ta do dự...
Nhiều rắc rối quá.
Phải, Roland trông đáng sợ.
Không hoàn toàn bình thường về mặt thể chất chút nào.
Không phải hắn. Cô ấy.
Bên cạnh đó, tớ lo về việc vào được một trường đại học tốt.
Không có thời gian để xao nhãng.
Tớ nên đi.
Mai gặp cậu sau!
Tao đã phải nói với mày bao nhiêu lần rồi hả?
Elliana chỉ hẹn hò với những người thuộc cùng loài cô ấy. Hiểu chưa hả?
Hiểu.
Thôi đi.
Nếu anh mà bị phạt trước khi rời trường 1 ngày,
thì ai sẽ là người đi cùng em đến buổi tiệc tốt nghiệp nhỉ?
Hãy chờ với mấy người còn lại. Em sẽ đến đó đi.
Giờ thì cho mày sống.
Không, mình...
Mình có thể chống cự lại hắn, nhưng cảm ơn cậu.
Mình là Elliana.
- Cậu là Will. - Phải.
Ta có gì ở đây nhỉ? Tớ xem được chứ?
Sao chúng toàn là hình của tớ?
Tớ nghĩ là vì xung quanh đây không có điều gì thú vị khác.
Và đó là tớ sao?
Ký nó đi?
À...
Có hai loại người trên thế giới:
những kẻ lấy được thứ họ muốn,
và những người khác bị lấy mất.
Cậu thuộc loại người nào, Will?
Thực tế vui của khoa học là--
đâu là điều tách con người khỏi những loài động vật khác?
2% DNA của chúng ta. Chỉ có vậy thôi.
Cậu ổn chứ? Cậu đang bị chảy máu kìa.
Phải rồi. Mình ổn, cám ơn cậu.
Mình là Kay.
Để mình đoán,
cuộc chiến đầu tiên của cậu.
Phải, nhưng cậu nên thấy gã kia.
Hắn khỏe lắm.
Đừng lo.
Cậu sẽ trả được thù trong thế giới thật.
Những người như cậu sẽ dùng những gã như hắn để ăn trưa.
Tớ phải đi. Tớ có hẹn.
- Được. - Nhớ lấn.
Cuộc đời sẽ tốt hơn sau khi tốt nghiệp trung học.
Chắc đấy.
Cám ơn.
Khi nhìn lại, thật là buồn cười cách mà những ngày qua hòa lẫn vào nhau.
Một khoảng khắc nhỏ không ngờ tới
có thể thay đổi mọi thứ khá nhiều.
Thật đáng xấu hổ.
Chúng ta không thể khóa mọi thứ lại như thế vào cuối ngày.
Chúc mừng sinh nhật, Will.
Đây từng là căn phòng yêu thích của bố trên thế giới.
Khi mẹ mang thai con
bà ấy đã đi qua cái cửa đó,
bước thẳng đến đây và ngồi xuống cái ghế này.
Mẹ con nằm xuống,
sà đầu vào lòng bố
và cứ nói,
về việc con có thể trở thành người như thế nào.
Con sẽ có nụ cười của mẹ
hay thở dài như bố của con?
Hay là vài điều kết hợp mới của cả bố và mẹ?
Nó từng là căn phòng yêu thích của bố trên thế giới.
Giờ nó chỉ là một căn phòng.
Mẹ con từng xài hết tiền của mình vào lúc đó để mua cho bố thứ này.
Một cái nhẫn cưới bằng bạc.
Con không thể tin là cuối cùng bố cũng cởi nó ra.
Tôi nghĩ tất cả đều dẫn đến điều này:
Những gì ta đã chôn sâu
vào những nơi sâu thẳm nhất mà không ai có thể tìm thấy được,
chúng lại quay trở về và đem mang kết cục...
là một sự trả thù.
Thật buồn cười, chúng ta biết là mình được tự do ý chí,
nhưng chúng ta phải sống với quá nhiều luật lệ và kỳ vọng.
Còn nếu không, những gì chúng ta làm sẽ chỉ là nhắm mắt đi theo
mong ước mạnh nhất của chúng ta, dù nó tốt hay xấu, phải vậy không?
Vậy tự do ý chí chính xác là nằm ở chỗ nào?
Được rồi.
Mình có thể làm được.
Chào mừng đến buổi tiệc, Will.
Cám ơn.
Mình không biết là dưới này lại có gì đó.
Mọi người đâu rồi?
Đừng lo. Chỉ có vài người được mời thôi.
Whoa.
Những người này là ai thế? Họ đâu phải là sinh viên.
Có nhiều kiểu tốt nghiệp, Will.
Hãy xem cậu đặc biệt vì là khách mời trẻ tuổi nhất.
Mở miện cưng ra.
No comments yet. Be the first to leave one.