The first 200 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
Tôi là Erik.
Một sinh viên làm phim.
Điều tôi thích về làm phim là khía cạnh hình ảnh của nó.
Cách nó mang lại sức sống cho một ý tưởng dựa trên tầm nhìn của nhà làm phim.
Đặc biệt là khi cốt truyện đã đủ thú vị.
Giống như cuộc sống của tôi dường như được viết bởi một nhà biên kịch vĩ đại.
Cuộc xung đột là vô song,
với những bước ngoặt điên cuồng
và cái kết thật bất ngờ và khó hiểu.
Về cách tôi đã chọn khóa học này trái với mong muốn của cha mẹ tôi,
nhưng tôi không quan tâm, miễn là họ hỗ trợ tài chính cho tôi.
Tôi biết họ có đủ khả năng chi trả cho việc học của tôi.
Tôi muốn kể những câu chuyện đáng lo ngại.
Một cái gì đó mà bạn chưa từng thấy hoặc nghe nói đến trước đây.
Những câu chuyện sẽ khơi gợi sự tò mò của ai đó để...
đặt câu hỏi về tính hợp lệ và tính xác thực của chúng.
Đây là bạn gái của tôi, Tonette.
Cũng là một sinh viên điện ảnh trong lớp học của tôi.
Lúc đầu, cô ấy thích những bộ phim chính thống điển hình.
Những bộ phim mà bạn đã biết câu chuyện và bạn không cần phải suy nghĩ nhiều.
Nhưng mọi thứ đã thay đổi khi người cha chính trị gia của cô bị lôi kéo vào một cuộc tranh cãi lớn
khiến ông phải tự sát.
Kể từ đó, Tonette thay đổi thể loại phim mà cô ấy muốn làm.
Những câu chuyện đời thực, phong cách làm phim điều tra và tài liệu.
Những câu chuyện có thật xảy ra trong cuộc sống thực tế.
Tôi muốn làm những bộ phim vượt trội.
Những bộ phim không giống như xu hướng điển hình của chúng tôi,
những bộ phim kiểu sáo rỗng mà chúng tôi đã xem hàng triệu lần.
mà đúng hơn là những câu chuyện kể đúng như bản chất của chúng, một cách chân thành và trung thực.
Và ngoài ra, hấp dẫn về mặt thị giác và làm hài lòng tất cả các giác quan của chúng ta.
Đây là Orius, một người bạn cùng lớp và là một người bạn đáng tin cậy.
Cậu ấy trẻ hơn tôi, nhưng tôi khâm phục cách cậu ấy nghĩ.
Cậu ấy có nhiều năm nhìn vào cuộc sống và đảm bảo tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn nhất.
Có lẽ vì cậu ấy là con một.
Cậu ấy là đứa trẻ hư hỏng điển hình của bạn.
Đôi khi tôi nghĩ cha mẹ của Orius biết về việc cậu ấy chơi với ma túy
nhưng họ lại ngoảnh mặt làm ngơ.
Điều đó thực sự có lợi cho tôi.
Hãy tưởng tượng bạn có một người bạn tâm tình và cung cấp ma túy cho bạn.
Tôi tự hỏi, phản ứng của người cha khi thi hành án ma túy của cậu ấy sẽ như thế nào
nếu và khi đứa con trai duy nhất của ông ấy bị bắt.
Tôi hy vọng là không.
Orius sẽ có được một sự chú ý khác.
Điều tôi thích khi làm phim là sự hào nhoáng và sự quyến rũ.
Bạn đang được đối xử như một người nổi tiếng.
Xuất hiện trên thảm đỏ.
Những lời khen ngợi và sự yêu mến của người hâm mộ
cũng như cảm giác được hưởng quyền đi kèm với tất cả những điều đó.
Đây là Cathy, bạn gái của Orius.
Tự nhiên và không cần quan tâm đến thế giới.
Cô ấy chỉ muốn được vui vẻ.
Cô ấy không quan tâm những gì người khác nghĩ về cô ấy, hoặc nhìn nhận cô ấy là ai.
Cô ấy muốn tập trung vào niềm đam mê nghệ thuật và sáng tạo của mình.
Đầy màu sắc giống như cầu vồng.
Cuộc sống của cô ấy cũng đầy màu sắc và thú vị, rất có thể là ảnh hưởng từ cha mẹ cô ấy.
Một người mẹ giống như báo sư tử và một người cha đồng tính, cả hai đều dành cho cô ấy tình yêu thương.
Gia đình của Cathy là hình ảnh thu nhỏ của điều bình thường mới, giống như tính cách thực sự của cô ấy.
Tôi thích khía cạnh nghệ thuật của việc làm phim.
Quá trình sáng tạo đi cùng với nó,
và với sự ra đời của công nghệ hiện đại hỗ trợ cho ngành làm phim ngày nay,
chúng ta có thể làm được rất nhiều việc để tạo nên một kiệt tác.
Đây là Joyce.
Một nhà tạo mẫu thời trang và được cho là bạn thân của Cathy.
Nhưng sự thật là,
họ đang có một mối tình bí mật ngay trước mũi Orius,
nhưng đó không phải là việc của tôi.
Đó là vấn đề của họ.
Khi tôi lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy,
tôi đã nghĩ cô ấy có tính cách yếu đuối vì cô ấy ít nói...
nhưng thằng con trai là tôi đã lầm.
Cô ấy mồ côi từ nhỏ và lớn lên với bà nội ngoan đạo,
người không biết gì về giới tính thật của cô ấy.
Trong quá trình làm phim, Joyce được tự do thể hiện nhân vật thực của mình mà không bị phán xét.
Làm phim, bằng cách nào đó, cho phép tôi khám phá cảm giác tình dục thực sự của tôi.
Thông qua phong cách thời trang, tôi có thể thể hiện con người thật của mình.
Nó phản ánh cách tôi tạo phong cách cho các diễn viên.
Và ngoài ra, nó trả tiền tốt.
Đây là Adolf, em họ của Orius ở nước ngoài.
Cậu ấy có một cách suy nghĩ khác nên chúng tôi đã tức giận ngay lập tức.
Cậu ấy đã đào tẩu khỏi sự quan tâm thế giới này.
Có lẽ vì sự giáo dục và lối sống của cậu ấy.
Cậu ấy là chính cậu ấy.
Không kỳ vọng và định kiến,
cởi mở và dễ hòa đồng.
Thật mãn nguyện khi đứng trước máy quay
và nhìn thấy chính mình trên màn ảnh lớn,
Nó khiến bạn muốn làm nhiều phim hơn.
Đánh giá điểm mạnh và điểm yếu của bạn để thực sự phát triển như một diễn viên.
ĐÁM MÂY
Làm một bộ phim giống như tạo ra thế giới của riêng bạn.
Bạn phát triển và mang lại sức sống cho một nhân vật dựa trên cách bạn muốn nó trở thành.
Bạn có quyền thao túng cách diễn ra câu chuyện của bạn.
Và bạn có thể quyết định diễn biến của cốt truyện khi bạn thấy phù hợp.
Trí tưởng tượng của bạn là vô hạn.
Tâm trí của bạn là thế giới của riêng bạn.
Đó chính xác là tôi khi tôi phê thuốc.
Tôi có thể dễ dàng nghĩ ra các khái niệm.
Trí tưởng tượng của tôi đi hoang.
Được rồi.
Những gì các bạn vừa thấy là "Kinatay".
Một bộ phim của một trong những đạo diễn xuất sắc nhất của chúng tôi, Brillante Mendoza.
Các bạn có nhận xét gì về phim không?
Có ai không?
Erik.
Vâng...
Em thích bộ phim.
Em nghĩ kỹ xảo điện ảnh đã đi đúng hướng.
Thông điệp rõ ràng là ở đó.
Nhưng...
nhìn chung, nó thực sự không phải là thể loại phim của em.
Được rồi, đủ công bằng.
Còn ai nữa?
Vâng, Orius.
Thưa thầy, thành thật mà nói...
Em không thích bộ phim.
Em không thích công việc của ông ấy.
Đó chỉ là...
sự khiêu dâm nghèo nàn khác.
Bóc lột.
Công việc quay phim của ông ấy là một mớ hỗn độn khiến nó khó xem.
Thật nhàm chán.
Được rồi.
Tonette.
Thưa thầy.
Em nghĩ dàn diễn viên đã làm rất tốt
và nhịp độ bằng cách nào đó đưa ta vào bộ phim.
Nhưng theo cảm nhận cá nhân, chủ đề này hơi tối đối với em.
Và cá nhân em sẽ không xem bộ phim này khi rảnh rỗi.
Được rồi, những gì tôi đang nghe từ các bạn...
Các bạn đang nói với tôi tác động của bộ phim đối với các bạn.
Những gì các bạn cảm thấy về nó.
Điều tôi không nghe được là sự đánh giá của các bạn về ý nghĩa của bộ phim.
Tôi chỉ đề nghị khi các bạn xem phim,
hãy thử kiểm tra xem nhà làm phim có thể đang muốn nói cái gì.
Và làm thế nào để các bạn làm điều đó?
Bằng cách kiểm tra, tìm kiếm, điều tra, suy ngẫm về những sự lựa chọn sáng tạo của ông ấy.
Những sự lựa chọn chỉ đạo mà ông ấy đã thực hiện trong nhiều thứ khác nhau,
chẳng hạn như ta có kỹ xảo điện ảnh,
bố cục khung hình của các nhân vật.
Ông ấy đang nói gì về các mối quan hệ?
Về cơ bản, ai là người bị suy yếu hoặc bị thu nhỏ trong khung hình.
Vì vậy, ta có thể hiểu được nhà làm phim,
ngay cả bên ngoài cuộc đối thoại,
đang cố gắng nói những gì về mối quan hệ…
Họ đang nói về rạp chiếu phim giả này,
và họ nói rằng những người này sau thường trở thành nhà làm phim và...
Cô có thể đảm bảo sinh viên đăng ký đúng giờ, và mọi người...
Đi nói chuyện với anh ấy.
- Khi nào chúng ta sẽ nhận được đèn? - Nó sẽ ở đó vào ngày mai.
Vâng, cảm ơn.
- Tôi sẽ gặp anh. - Hẹn gặp lại.
Thưa thầy!
Vâng?
Đây là bài trình bày cuối cùng cho luận án của em.
Được rồi.
Chúng em đang tới đó. Tất cả chúng em đã sẵn sàng để quay.
Được rồi, vậy là cậu đã hoàn toàn sẵn sàng? Cậu có quyền vào nhóm?
Mọi người mà cậu phải gặp...
Vâng, thưa thầy.
Cậu đã đạt được sự cho phép của họ?
Vâng, thưa thầy. Hậu cần. Mọi thứ. Chúng em có một sự hướng dẫn...
Vậy, còn lịch trình hậu kỳ, chỉnh sửa của cậu thì sao?
Cậu chỉ có một tháng để hoàn thành bộ phim tài liệu này.
Một tháng để tập hợp lại với nhau.
Cậu đã sẵn sàng cho điều đó chưa, nếu các mối liên hệ của cậu cung cấp thông tin khác?
Và chúng sẽ quyết định câu chuyện của bộ phim tài liệu?
- Một tháng có đủ không? - Vâng, bọn em làm được, thưa thầy.
Nhân tiện, em sẽ giới thiệu thầy với đội của em.
Đây là bạn gái của em và giám đốc sản xuất, trợ lý giám đốc, Tonette.
Và Orius!
Đây là chuyên gia âm thanh của em, thưa thầy.
Vì vậy, với đội ngũ này, chắc chắn, bọn em sẽ làm được.
Được rồi, tôi sẽ gặp các bạn.
- Cảm ơn thầy! - Bảo trọng.
Vâng ạ!
Thấy chưa? Tôi đã nói với cậu.
- Các bạn sẵn sàng chưa? - Ừ, tôi sẵn sàng.
Tôi đã đóng gói và sẵn sàng.
- Đi nào. - Trò chơi?
Này!
- Có chuyện gì vậy? - Chào!
Cậu có kế hoạch nào vào tối nay không?
Không có gì, người anh em. Tôi phải về nhà trước.
Tôi phải sửa chữa vài điều cho luận án của tôi.
Tôi đang nghĩ chúng ta nên đi tiệc tùng sau.
Hãy ăn mừng một chút trước khi các bạn rời đi.
- Tôi sẽ đi. - Tham gia với chúng tôi.
Tonette?
Ý tôi là…
Nào, đi nào!
Tôi sẽ gọi cho cậu.
- Gọi? - Ừ, tôi sẽ gọi cho cậu.
Chỉ cần sửa chữa vài thứ của luận án này trước tiên.
Cậu biết đấy, tôi cần phải làm điều này.
- Được rồi! Vậy thì chỉ cần nhắn tin cho tôi. - Được rồi. Hẹn gặp lại cậu.
Bảo trọng!
Tạm biệt!
Vâng!
Xin chào.
No comments yet. Be the first to leave one.