The first 200 lines.
Santa. Santa.
Xin chào. Xin chào.
Hey! Lâu rồi không gặp nhỉ?
- Chào. - Anh khỏe không, Alex? Miami dạo này tốt chứ?
Tuyệt lắm. Chúng tôi mới khai trương hôm Chủ Nhật.
Tôi hy vọng anh có mang giày tuyết. Đùa chứ tôi mất những ba tiếng đồng hồ đấy.
- Vậy anh sẽ ở lại chứ? - Ồ không, không. Điểm đến tiếp theo là Tokyo.
- Bọn anh định chiếm cả thế giới à. - Đúng đó.
Giáng Sinh vui vẻ!
Ôi chà, tôi có lên đúng tầng không thế?
Mấy người là ai, mà sao lại không đi làm kiếm sống đi chứ?
- Xem ai đã trở lại kìa. - Quý ngài "Bủn xỉn nhưng đúng giờ"!
Lâu rồi không gặp. Con cá để làm gì thế?
Nó là cái móc khóa. Bữa tiệc để làm gì thế? Chúng ta vẫn tổ chức vũ trường ở đây đúng chứ?
Trong giáng sinh thì không. Giáng sinh vui vẻ, Whitman.
Sushi?
Này, Hemingway, chờ đã, chờ đã nào.
Từ từ chứ.
Tôi thấy vụ li dị đã làm anh suy sụp nhỉ.
Cuối cùng tôi cũng tìm ra hai người phụ nữ có thể cảm nhận nỗi đau của tôi.
- Nghe này. Anh không muốn vào trong ấy đâu. - Tại sao? Có chuyện gì?
Charlie Peters vừa có được Tokyo. Hắn ta sẽ lên đường vào sáng mai.
- Anh sẽ nắm lấy Vegas. - Không, không. Đáng lẽ Tokyo là của tôi chứ.
Anh không muốn Tokyo đâu.
Tôi không muốn Tokyo? Vậy tôi muốn Las Vegas chắc?
Nghe này. Cái thứ nổi tiếng nhất của Las Vegas là người ta bỏ chạy khỏi đó!
Cái bộ phim, cái bài hát, thậm chí cả băng cướp cũng rời Vegas. Chuyện gì xảy ra với Reynolds rồi?
Đi vào trong này!
Nghe đây, việc này có thể làm tôi bị đuổi việc.
Vào 10h sáng nay, tôi đã chốt một thỏa thuận...
nhằm mua lại khu đất 50.000 mét vuông đối diện Royalton.
Nếu anh đi đúng hướng, anh sẽ về nhà với nụ cười rạng rỡ nhất anh từng có.
Câu lạc bộ Midtown.
Cuối cùng ta cũng có thể thực hiện nó. Và đoán xem ai vẫn sẽ ngồi đó nhâm nhi Sushi nào?
Charlie Peters!
Các anh biết ta có phòng họp riêng chứ?
Chỉ là... anh ấy rất cần một cái ôm thôi mà, thưa sếp.
Chuyện ngày lễ ấy. Mọi thú thật khó khăn.
Tôi xin lỗi.
Tôi e là tôi cần anh đến Vegas đấy.
Vegas? Ông nói Vegas sao?
Đó là thành phố tôi thích nhất đấy.
Đây là chuyện gia đình đấy. Ai cũng muốn cướp anh ta đi mất.
- Anh đang lãng phí thời gian đấy. - Đó là lý do anh cần anh ấy.
Chúc vui vẻ nhé các chàng trai. Cám ơn vì đã giúp đỡ.
Chìa khóa đây. Nội thất đủ cả. Em mua cả đồ lặt vặt nữa.
Anh có chắc là mình không muốn ở khách sạn chứ?
Có quá nhiều thứ gây sao nhãng.
Ôi nóng, nóng vãi!
Đang là tháng giêng đó trời!
Trời ạ, tớ chưa muốn kết hôn đâu
Tớ quý cậu, nhưng không phải theo kiểu đó.
Nên tớ thực sự nghĩ ta nên gặp những người khác đã.
Cậu nghĩ sao?
Bỏ phần gặp gỡ người khác đi à? Ừ, tớ nghĩ cậu nói đúng.
Đúng, tớ chắc mà! Cụ cố tớ bảo phải chờ một dấu hiệu.
Và cậu có nhớ chiếc vòng cổ anh ấy tặng tớ vào Giáng Sinh? Nó bể cmnr.
Nghe này, tớ phải đi vệ sinh. Tớ sẽ kể cho cậu mọi thứ khi về nhà, được chứ?
Lanie, tớ chưa dừng lại được từ cái vụ Nogales, hiểu chứ? Tớ phải đi đây, bye.
- Xin lỗi, nãy tôi đã đứng đây. - Nếu vậy tôi nghĩ tôi phải để ý rồi chứ.
Không! Anh thấy đấy, tôi đang nói chuyện điện thoại, và hàng thì tiếp tục di chuyển,
Nhưng mà cái hàng lại không chịu dãn ra cho tôi di chuyển theo.
Tôi muốn tin cô lắm, nhưng cái mũi cô bắt đầu dài ra rồi kìa.
Thôi nào, tôi tưởng mình đã làm tốt ấy chứ.
Cô biết là tôi có thể chết vì cái này chứ?
Tôi tiểu nhanh lắm.
Tôi sống với 5 anh em, 3 chị em họ mà chỉ có một phòng tắm thôi đấy.
Tin tôi đi, tôi tiểu nhanh hơn bất cứ ai trên thế giới này đấy.
Thật à? Nhanh nhất luôn? Tôi phải chứng kiến tận mắt đây.
Cám ơn anh.
Tôi cũng định nói câu đó đấy.
Tôi bảo hắn ngưng hành xử như một con bò trước mặt cha sứ mới của chúng ta.
Là Đức Cha Alex nhé.
Tôi là Isabel.
Vậy cái vụ trên điện thoại ấy, chuyện chờ đợi một dấu hiệu?
Bộ cái đó là chuyện tín ngưỡng tôn giáo hay gì hả?
Bộ lúc nào anh cũng nghe lén người khác nói chuyện hả?
- Bộ cô muốn đi xuống cuối hàng đứng à? - Tại sao anh lại muốn biết?
Nó nghe có vẻ hơi trầm lắng cho...
Nó nghe hơi trầm lắng cho một buổi tối thứ sáu. Tôi tò mò thôi.
Tôn giáo là một phần rất quan trọng trong văn hóa...
Ít nhất là trong gia đình tôi.
Và tôi tin rằng định mệnh của ta đã được định sẵn.
Ta chỉ phải tìm ra những dấu hiệu.
Anh không tin à?
Không. Tôi nghĩ nếu một gã bị xe đâm, tức là vì hắn không nhìn đường...
chứ không phải bởi một số phận nào hết.
Anh không nghĩ rằng số phận đã khiến...
khiến anh đứng ở đây khi tôi vừa nghe điện thoại xong à?
Số phận? Không. Tại tôi mắc tiểu thôi mà.
Vậy à, tệ thật nhỉ.
Bởi vì, anh thấy đấy, tôi cho rằng có một lời giải thích nào đó...
trên cả những lý do, vượt xa cả logic...
đã đưa anh đến đúng vị trí này...
vào đúng cái khoảnh khắc...
mà tôi cũng có mặt ở đây.
Vậy cơ à?
Hoàn toàn tin tưởng.
Vậy số phận mất công thế để làm gì?
Để tôi không phải chờ xếp hàng nữa chứ sao.
Cám ơn nhé.
Cám ơn. Được rồi. Bye-bye.
Ta vừa được hẹn gặp Tracy Verna. Đâu vào đấy rồi. 5:30 ở chỗ anh.
Ủy ban cai nghiện à?
- Anh biết bà ta có quyền lực cỡ nào không? - Jeff, anh đùa tôi à?
Tôi biết bà ta quan trọng cỡ nào.
Bà ta hình như tóc vàng. nghe như tóc vàng ý.
Jeff, bà ta đã kết hôn với thanh tra quận. Đừng có mà tán tỉnh người phụ nữ này.
- Tôi sẽ mua chút rượu. - Đừng tán tỉnh bà ta!
- Tôi sẽ làm ra vẻ sang chảnh. - Anh sẽ tản tỉnh bà ta.
Whoa. Có người tới.
Đó là một câu chuyện dài.
Chào. Tôi đến tìm Alex.
Chà, ừm, anh ấy vừa lặn mất tiêu rồi.
Khỉ thật! Cứ tưởng tôi sẽ bắt kịp anh ấy.
Chúng tôi đã nói chuyện điện thoại hàng tháng trời, nhưng lúc nào anh ấy cũng bận.
Vào đi nào. Cô muốn để lại lời nhắn cho anh ấy không? Có giấy trên bàn anh ấy đấy.
- Không, không cần đâu. - Cô chắc chứ?
Tôi là Catherine Stewart. Gia đình chúng tôi là bạn cũ.
- Alex, họ cần anh ngoài kia. - Anh ấy đi ra tạp hóa rồi.
- Xe anh ta ngoài kia mà. - Cậu ấy lấy xe cẩu, được chưa, Donna?
- Anh ấy ở mọi lúc mọi nơi phải không nào? - Ừ, đó là Alex của chúng ta.
- Bye. - Bye-bye.
- Anh cố tránh cô ta ư? - Từ hồi lớp ba tới giờ.
Không ai muốn hưởng già ở Vegas cả. Họ chỉ tự dưng mà ở đây thôi.
Như kiểu lén lút lẻn vào ta. Nhưng dẫu sao đây cũng là thành phố ta9ng trưởng nhanh nhất nước Mỹ.
Kinh tế bùng nổ. Kinh doanh phát triển.
Tôi ngập đầu trong đống giấy tờ đây.
Nhưng thành thật thì, nó cũng chả vui vẻ gì lắm.
Anh có phải là người vui vẻ không?
Jeff nói chúng ta có thể có một vài vấn đề...
với việc giấy phép rượu bia tại khu quy hoạch mới?
Tôi sẽ nói chuyện với thanh tra quận giúp anh.
Nếu tôi là anh, tôi sẽ tập trung vào vụ đầu tư ABC hơn.
Họ sẽ hỏi anh những câu hỏi đời tư.
Họ không thích gì ngoài việc bắt gặp anh đang trần chuồng đâu.
Vậy thì họ chắc chắn nên làm việc với Jeff...
vì anh ấy khá đồng ý trong...
trong cái vụ "trần chuồng" của chúng tôi
Jeff nè, anh lấy giùm bọn tôi chút đá được chứ?
Và nhớ thêm một tí rượu Scotch nữa nhé.
Một ly Scotch lên ngay đây.
Tôi sợ là tôi hết Scotch rồi. Sao ta không ra nhà hàng ăn tối nhỉ?
Làm ăn sòng phẳng, anh bạn.
Ta giúp bà ta, bả sẽ giúp lại ta.
Tôi sẽ tận dụng thời gian của mình.
Tôi không thể làm việc này! Tôi không...
Tôi tưởng... Chắc tôi nhầm địa chỉ rồi.
Này, không, không. Chờ đã.
Nếu cô tìm Alex, anh ta ở trong.
Vậy à?
Tôi xin lỗi. Alex?
- Anh có khách này. - Có à?
Oh, yeah.
- Cô chờ tôi chút nhé? - Chà, đừng đi lâu nhé.
Anh nhớ tôi à.
Sao tôi quên được chứ? Tôi đã tìm cô khắp nơi.
Tôi định gọi cho cô, nhưng cô biến đâu mất tiêu.
Tôi chả biết phải làm gì.
Tôi chưa từng làm một việc như thế, dắt người lạ về nhà.
Này, cả tôi và cô đều thế.
Nó chỉ là một trong những khoảnh khắc tuyệt vời,...
phi thường...
và tự nhiên.
Đúng, đúng thế.
- Vậy, đã bao lâu rồi nhỉ? - Ba tháng.
Anh có phiền nếu tôi dùng những thứ này không? Bao tử tôi không ổn lắm.
Cứ tự nhiên đi.
Muốn uống gì không? Tôi có nước này.
Nước cũng được.
Anh đã thay đổi nhiều thứ ở đây nhỉ.
Ừ, dạo này tôi hơi bận.
Chà! Trông cô tuyệt lắm.
Cám ơn anh.
Vậy, dạo này cô sao rồi?
Tôi có thai.
Thật sao? Có thai à.
Chà, hay đấy. Thật tuyệt vời. Chúc mừng nhé.
Cám ơn nhé. Thai của anh đấy.
Của tôi?
- Ta chỉ ở cùng một đêm thôi mà. - Niêu đó thôi là đủ.
Tôi có xài bao cao su mà. Rất nhiều nữa kìa.
Ừ thì... có một cái không có tác dụng.
Nhưng đó là công dụng của nó mà. Nó phải có tác dụng được chứ.
Sở dĩ nó tồn tại là để có tác dụng.
Nghe này...
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này.
Chỉ có một chuyện tôi có thể làm thôi.
Ôi, tạ ơn chúa!
Ý tôi là, tôi hiểu.
- Và tôi tôn trọng quyết định của cô. - Vậy à?
Ừ. Tôi luôn tin tưởng vào quyết định của phái nữ.
Tốt quá! Vì tôi chọn giữ lại đứa bé này.
Và tôi cũng không cần tiền của anh. Tôi chỉ nghĩ đây là việc nên làm...
là đến đây và nói với anh trực tiếp...
rằng tôi đã có thai...
rằng tôi sẽ giữ lại đứa bé...
và rằng nó là con anh.
Ừ, tôi rất mừng vì...
Chà, tôi thấy chán vì bị bỏ bê rồi đó nha.
No comments yet. Be the first to leave one.