The first 200 lines.
Chào cờ!
7tháng 10, 2007
4 ngày kể từ lúc hành quân
Grace biết là tôi sẽ làm bất cứ gì để trở về với cô ấy.
Bất cứ gì.
Hôm nay, tôi đã viết thư cho cô ấy.
Chào ngài, tôi có tập tài liệu từ văn phòng đại tá.
Để nó lên bàn.
Cám ơn cậu, Corporal!
Thiếu tá! - Này.
Hy vọng ngài không phải gửi nó đi.
"Grace"
- Chúa ở ngoài đó, cẩn thận ngoài đó nhé, Sam. - Cám ơn ngài..
- Gặp lại cậu khi cậu trở lại nhé. - Được.
- Có cái này. - Là tình yêu.
- Chào hai mẹ con. - Bố!
- Chào con yêu! - Chào bố.
- Con thế nào? Đi học thế nào? - Rất tốt ạ.
Họ đưa con một cái váy mới để thay đổi màu sắc. Chị ấy ở trong phòng con.
Issy.
- Chuyện gì vậy? - Không ạ.
- Chuyện gì vậy, con yêu? - Bố lại đi lần nữa.
- Lại đây ôm bố nào. - Không,.
- Nào, hôn bố nào, con yêu. - Ra đi.
- Hai cái hôn? - Không.
Ba cái hôn?
- Con muốn đọc sách của con. - Oh, con muốn đọc sách của mình à?
Oh thật á?
Oh, Bố nhìn thấy nụ cười kìa.
- Giờ con sẽ nhận được trăm nụ hôn. - Bình tĩnh.
- Thôi nào, bố phải đi. - Được rồi.
- Thôi mà bố, liệu họ có cho bố ở lại không? - Phải, bố không thể ở lại à?
Đó là anh trai anh
Anh ta không xứng với anh
Tôi cảm thấy còn sống.
Em trai của anh thế nào?
Không thể nào.
Có bao giờ anh nghĩ là sẽ xin lỗi người phụ nữ đó chưa?
- Đèn xanh kìa. - Em hiểu rồi.
Vậy, anh định làm gì?
Anh không biết. Anh định... rút tiền mặt của séc này và ai mà biết...
- Chúng ta gặp lại sau. - Được rồi.
Đừng có đi cướp đấy.
Anh có nước nóng ở đây không?
Không có nước nóng...Mình chết cóng mất.
- Mẹ xin lỗi. - Mẹ quen với nhiều bếp rồi.
Anh ấy không mong là lại hành quân sớm đến vậy.
- Phải, họ đang cạo đầu con đấy. - Thế mẹ sẽ làm gì? Họ gọi, anh ấy trả lời.
- Chúng cháu thắng rồi, ông nội! - Chúng lớn nhanh thật, Grace.
Con biết ạ.
- Sinh nhật cháu vào mùa xuân này. - Không phải cháu nói rồi à, vào ngày 2 tháng 3?
- Chào cháu. - Chào bác.
- Cháu là Isabelle à? - Không, cháu là Maggie. Mặt to hơn ạ.
- Bác là Tommy. - Mẹ cháu không thích bác.
- Maggie! - Mẹ nói với bố thế mà.
Đây là cho mẹ cháu.
- Mẹ, của mẹ này. - Cám ơn anh.
Vào đi.
- Chào con yêu. - Mẹ.
- Anh đã làm được. - Phải.
- Con trai. - Thưa ngài.
- Cái gì? Chào cháu. - Chào bác.
Chúa cầu chúc cho chúng con để có những món quà được nhận từ sự rộng lượng của người.
- Amen. - Amen.
Và đây là một bữa ăn đặc biệt của chúng ta bởi vì chúng ta chào mừng một người con trai trở về và tiễn đứa khác lên đường
Và chúng con nhờ người hãy bảo vệ nó và mang nó về sớm.
- Amen. - Amen.
Con có thể làm được. Con muốn thử nó.
Đây, để mẹ...
Chúng rất tuyệt.
- Sao bác không ăn đậu? - Bác ghét đậu.
- Cháu cũng thế. - Con yêu, ăn đậu đi.
Bố ơi. Con thích đậu.
Con cũng thế.
- Khi nào em đi? - Thứ 3.
Em thích làm ở đó hả?.
- Đó là công việc của em. - Họ chỉ bắn những kẻ xấu.
Ai là kẻ xấu?
Những kẻ có râu.
Em trai con là anh hùng.
Nó phục vụ đất nước. Đừng quên điều đó.
Bố có về lúc sinh nhật con không?
Con biết là bố sẽ về mà con yêu.
Bố của Sarah Miller không dự sinh nhật bạn ấy.
- Isabelle. - Đó là sự thật.
Bạn ấy mang bánh vào tù cho ông ấy.
Không chỉ có các gia đình quân nhân đâu.
Có rất nhiều người phải chịu áp lực ngày nay.
Những lỗi lầm đó có ở mọi mặt đời sống.
Mỗi gia đình đều có các vấn đề riêng.
Họ chắc là thế.
Điều đó có ý nghĩa gì?
Mỗi gia đình đều có những vấn đề riêng.
- Nghe con nói như một con vẹt chết tiệt. - Cái gì?
Tại sao con lại cố nhại lại em con hả, để thay đổi à?
Bố.
Thức ăn rất ngon, Elsie. Cám ơn mẹ.
So sánh với cái gì?
- Thức ăn khác. - Thức ăn trong nhà tù hả?
Tommy!
Mẹ xin lỗi.
Không sao, con yêu.
- Là đêm đầu tiên ra ngoài của nó. - Không.
Đừng gây rắc rối nhé.
Ừ.
Hãy an toàn ở đó nhé, được chứ.
- Nó không ra - Thêm xà phòng vào.
Ừ, anh sắp lôi ra được rồi.
Mày ra rồi.
- Đừng làm mất nó. - Em sẽ làm giữ gìn tốt nhất.
- Giữ bình tĩnh khi anh đi nhé. - Em luôn thế.
Em yêu anh.
Anh cũng yêu em.
Sam.
Cho em đi với anh.
Ừ.
Thế còn em đi và anh ở lại với bọn trẻ?
Được thôi.
Đừng đi.
12 tháng 10, 2007
Trở lại Afghanistan với đồng đội.
Kỳ lạ thật, nó gần giống như ở nhà.
Chào Cassie, George Jr. thật tuyệt.
Khoảng cách tới chỗ đó bao xa?
3 phút để tới chỗ đó.
- Roger ở đó. - 3 phút nữa!
Ai đó?
Đây là Captain Sanders và Chaplain Davis.
Chào.
- Chào, mẹ cháu có nhà không? - Có ạ.
- Cô ấy đâu? - Trong nhà tắm ạ.
Cháu gọi mẹ cháu cho chúng ta được không?
Có chuyện gì thế?
Issy.
Mời vào.
Bạn gọi cho Đội trưởng Sam Cahill. Hãy để lại lời nhắn.
Bạn gọi cho Đội trưởng Sam Cahill. Hãy để lại lời nhắn.
Grace.
Anh không có ý đánh thức em dậy.
Anh chỉ lấy xe đi thôi mà, Sam bảo anh là anh có thể mượn nếu anh muốn.
Đèn sau bị vỡ hết rồi. Vài tên khốn...
Nghe này, anh không...
Nói đi, em biết ý anh là gì mà? Cậu ấy bảo anh là có thể mượn xe lúc nào muốn, Grace.
Em nhìn anh như muốn đuổi anh đi.
Sam chết rồi.
Anh ấy bị đâm.
- Em đang nói gì vậy? - Anh ấy chết rồi, Tommy.
Vào đi.
Cái gì, vào á!
Anh chỉ đến đây để trả...
- Sao em không gọi anh? - Em đã cố gọi anh cả tối.
- Sao không có ai gọi cho anh!? - Chúng em đã rất cố gắng gọi anh, Tommy.
Được rồi.
- Thế nào mà em lại để cậu ấy ra đó, Grace? - Tommy!
Vì cái gì hả!
Vào nhà đi.
Phải, con phải ngồi trong vài giây.
Nó đang ở với mẹ con rồi. Họ ở cùng nhau.
Uống không?
Không.
Này các con, sẵn sàng chưa?
Khoảng 1 phút nữa.
- Sao con không mặc đồ vào? - Con ghét nó.
Con phải mặc vào, được chứ. Chúng ta phải đi.
Con không muốn.
Con cũng không muốn mặc của con, nó ngứa lắm.
Được rồi, lại đây nào.
Lại đây nào.
Có phải bố đã chết rồi như ông và bà không?
- Tôi rất tiếc. - Tôi cảm kích vì điều đó.
- Rất tiếc cô gái. - Cám ơn bà đã đến.
Thưa ngài, con trai ngài là lính thủy đánh bộ tốt nhất mà tôi biết.
Tôi cảm kích vì điều đó
Nhanh lên các con, lên xe đi.
Mẹ rất tiếc vì mất mát của con.
Grace, Sam đã viết cái này cho cô trước khi đi. Anh ấy không bao giờ muốn tôi phải gửi nó đi.
Tôi không thể tin được, John. Tôi không thể cảm thấy nó.
Tôi có không nên cảm thấy nó không?
Thật khó để chấp nhận. Anh ấy là một người bạn tốt, người lính tốt.
- Sao bố không để con lái? - Con đang nói gì vậy?
Nhanh lên, các con.
- Sao bố không đưa con chìa khóa? - Cái gì đã khiến con trở nên trách nhiệm vậy?
- Hãy để Tommy lái. - Hãy để Tommy lái. Nghe này, bố nói với con...
...sao con không kiếm việc và kiếm ít tiền, tự mua xe và có thể lái lúc nào con muốn
Đưa con chìa khóa!
Con có nghe những người lính đó nói gì về em con không?
Con có nghe thấy không?
Ai sẽ đứng đó và đọc diễn văn cho con khi con chết?
Sam chết là lỗi của con, phải không? Bố nghĩ thế mà.
Nó chẳng liên quan gì đến bó, đúng rồi.
- Con đang nói cái gì với bố vậy? - Hank.
Quên đi.
- Con chẳng bao giờ nổi điên hả. - Oh, và bố có.
Đó là vì sao bố hét lên với mẹ vào mỗi đêm.
Đó là tại sao bố lái xe lúc say rượu. Oh, dựa vào đó hả, ông lính.
- Đừng, thôi đi. - Well, bố nhồi tất những thứ tởm đó vào đầu nó.
- Mày sẽ không bao giờ phủ đầy giầy tao . - Con biết điều đó.
- Mày không bao giờ làm tao tự hào. - Oh, vì Chúa.
- Kiêu hãnh là tội ác. - Dừng lại đi! Đưa tôi chìa khóa!
Của bà đây. Tôi đi bộ.
No comments yet. Be the first to leave one.