The first 200 lines.
Đang dừng ư?
Trời đất, trông chúng thật tồi tàn và xa lạ.
Ồ, tôi sẽ chỉ ở đây 24 giờ thôi.
Ở một nơi như thế này, có thể là cả đời.
- Chúc may mắn, ông Macreedy. - Cảm ơn anh. Cảm ơn rất nhiều.
Ngài đến Black Rock?
- Đúng rồi. - Chắc có nhầm lẫn gì đó.
Tôi là Hastings, nhân viên điện báo.
Không ai nói với tôi chuyến tàu này sẽ dừng.
- Không ư? - Không.
Tôi vừa nói với ngài là không . Họ phải nói chứ.
Điều tôi muốn biết là tại sao họ lại không nói?
Có lẽ họ không nghĩ rằng nó quan trọng.
Quan trọng? Đây là lần đầu tiên chuyến tàu này dừng lại ở đây sau bốn năm.
Uh, ngài sắp gặp, uh ..
ngài đang đi gặp người dân hay ai đó sao?
Ý tôi là, uh, ngài muốn gì?
Tôi muốn đến một nơi có tên là Adobe Flat.
Có chiếc xe taxi nào sẵn không?
- Adobe Flat? - Vâng.
Không có taxi.
Khách sạn mở cửa chứ?
Khách sạn có mở cửa không?
Cảm ơn anh.
Pete, bây giờ nghe đây.
Một người đàn ông vừa xuống tàu
và hỏi về Adobe Flat.
Chào buổi chiều.
Có cần tôi giúp gì không?
- Anh có phải chủ khách sạn không? - Không.
Vậy thì anh không giúp tôi được rồi.
Tìm Smith.
Xin chào. Tôi muốn một phòng.
Uh, tất cả các phòng đều đã lấp đầy.
Uh, cậu có biết tôi có thể ...
Đây là năm 1945, thưa ngài. Vừa có chiến tranh.
Uh, đã kết thúc cách đây vài tháng, phải không?
Đúng ... OPA vẫn hoạt động.
- Ngài không biết về OPA? - Không, cậu nói xem.
Đối với các cơ sở có dưới 50 phòng ..
Chủ khách sạn phải báo cáo thường xuyên
về người thuê và, uh ... đăng ký.
Có những hình phạt được đưa ra.
Cậu dường như còn rất nhiều phòng trống.
Vâng, như tôi đã nói ..
Các phòng đều đang được sử dụng.
Một số là phòng trưng bày ..
Đối với, uh, những người bán thức ăn chăn nuôi, những người mua gia súc.
Các phòng còn lại, chúng được sử dụng.
Để cho các tay cao bồi và dân trang trại khi họ vào thị trấn. Họ trả theo tháng.
Chúng tôi cung cấp cho họ mọi mong muốn và sự thoải mái.
- Ngài hiểu không? - Không, không hẳn.
Nhưng trong lúc tôi đang cân nhắc sao cậu không chuẩn bị sẵn một phòng cho tôi?
Phòng này được đấy.
Tôi muốn tìm phòng tắm. Nó ở đâu?
- Ở đầu cầu thang. - Cảm ơn cậu.
Tôi không biết tại sao anh lại chú ý đến vậy, nhưng, uh, tôi tên là Macreedy, tôi ..
Tất cả đều ghi trong sổ.
Trông ông có lẽ cần giúp một tay.
John J. Macreedy từ Los Angeles.
Tôi muốn biết mọi thứ ông ta làm, Pete.
- Gọi điện thoại, gửi mail. - Trong lúc đó?
Trong khi chờ đợi, tôi lấn át ông ta một chút.
Xem liệu ông ta có sắt trong máu không.
Tôi đoán có lẽ anh đã nhầm phòng rồi.
Ông nghĩ vậy ư?
Ông còn suy nghĩ gì khác không?
Tại sao, không có gì khác, tôi đoán vậy.
Nếu ông có một nửa suy nghĩ, ông bạn, ông sẽ cần để ý những gì Pete đã nói ở dưới tầng.
Cậu ta nói những căn phòng này ở đây là dành cho cao bồi chúng tôi.
Cho mọi mong muốn và sự thoải mái của chúng tôi.
Vậy tôi đoán phòng này là của anh?
Khi tôi ở trong thị trấn.
Và tôi đang ở trong thị trấn, như bất kỳ kẻ ngốc nào cũng có thể thấy.
Ông có thể thấy điều đó, phải không, ông bạn ?
Vâng, tôi đoán vậy.
Anh có phiền không nếu tôi sắp xếp đồ đạc của tôi?
Rồi tìm phòng khác?
Không có gì.
Nhưng nếu ông thực sự muốn căn phòng này, chúng tôi có thể
giải quyết yêu cầu của ông mà không cần nói chuyện ở đây.
Tôi tin một người đàn ông không là gì trừ khi người đó đứng lên vì những gì chính xác của mình.
Ông nghĩ sao?
Tôi đoán vậy.
Ông đoán vậy.
Nhưng ông vẫn không muốn lấy căn phòng này?
Không tôi đoán là không.
Ông luôn đoán, phải không, ông bạn?
Ông không biết gì sao?
À, tôi biết điều đó, uh, kể từ khi tôi xuống tàu ..
Mọi người đều để ý tôi. Tại sao?
Tôi đoán là tôi cũng không biết.
Ông ta bước đi nhẹ nhàng như một người quan trọng phải không?
- Ai? - Anh biết ai rồi đó.
Anh nghĩ sao hả Bác sĩ?
Sao lại hỏi tôi? Ông ta chắc chắn không phải dân buôn bán.
Trừ khi ông ta đang bán thuốc nổ dạo.
- Có thể ông ta là cảnh sát hay gì đó. - Anh đã bao giờ nhìn thấy một cảnh sát với một cánh tay như thế chưa?
Có lẽ cánh tay của ông ta không sao.
Có lẽ ông ta đang giữ chặt thứ gì đó trong túi.
Như là gì? Một khẩu súng ngắn?
Một thanh TNT, để ông ta có thể làm nổ tung toàn bộ thị trấn buồn tẻ, khốn khổ này ư?
Sao anh lại quan tâm đến vậy hả Sam?
Nếu tôi quan tâm đến chuyện này, tôi sẽ ..
Tôi sẽ hỏi ông ta.
Này, chờ một chút.
Có thuốc lá không?
Ngài ở lại bao lâu?
Ở đâu? Phòng mới của tôi ư? Tôi vẫn đang ở.
Ý tôi là trong khách sạn.
24 giờ, sao thế?
Hỏi vậy thôi.
Sao thế? Sắp có hội làng à?
Chỉ hỏi thôi mà.
- Tôi có thể tìm xe ở đâu? - Tôi không biết.
Vậy hãy nói theo kiểu này.
Giả sử tôi có một chiếc xe và tôi cần đổ xăng thì tôi sẽ đi đâu?
Nhưng ngài đâu có xe.
Anh có thể thử xuống nhà để xe ở cuối phố.
Cảm ơn anh.
Lại gặp nhau rồi.
Đây là tất cả những gì tôi biết về ông ta, thưa ông Smith.
Ngồi xuống, Coley.
- Tôi chỉ ... - Ngồi xuống.
Ông bạn ngầu đét.
Không dễ dàng gì đúng không?
Đúng vậy. Chỉ vậy thôi.
Ông ta thúc đẩy quá dễ dàng.
- Anh biết đấy, có lẽ chúng ta nên ... - Ông muốn gì hả Bác sĩ?
Không có gì, tôi chỉ đang tự hỏi mọi người đang lo lắng về chuyện gì.
Không phải là tôi đang có ý tưởng nhỏ nhặt gì.
Ông băn khoăn quá nhiều và ông nói quá nhiều.
Đó là một ván bài tệ, Bác sĩ.
Tôi không tham gia chuyện gì. Tôi không có gì để che giấu.
- Ông đang cố nói gì vậy? - Không có gì đâu anh bạn.
Chỉ là vì anh lo lắng về một người lạ khi thấy ông ta từ một khía cạnh nào đó.
Ông thấy ông ta thế nào hả Bác sĩ?
Với sự ngây thơ của một quả trứng mới đẻ.
Cứ như vậy, Bác sĩ. Làm chuyện dở khóc dở cười. Hãy hài hước.
Một ngày nào đó, tôi sẽ để Coley rửa miệng cho ông bằng dung dịch kiềm.
Tôi đã gọi cho Circle T.
Ông ta không có công việc gì ở đó nếu họ không biết ông ta.
Phải không Smith?
Gửi tin nhắn tới Nick Gandi ở Los Angeles.
Bảo anh ta tìm hiểu mọi thứ có thể về John J. Macreedy.
Tên gì cơ?
Nick Gandi, Los Angeles.
Nhắn anh ta là tôi muốn biết nhanh chóng.
- Ký tên của tôi. - Ai cơ?
Nick Gandi, G-A-N-D-I.
Khách sạn Blake. anh ghi được hết chưa?
- Rồi thưa ngài. - Được rồi. Ký tên của tôi.
Gandi là ai?
Thám tử tư.
Thỉnh thoảng tôi có lái xe đến LA.
Anh bạn Gandi này có thể cho chúng ta thuốc phải không?
Anh ta có thể lấy cho chúng ta bất cứ thứ gì chúng ta muốn với 20 đô la một ngày kèm các khoản chi phí.
Đừng lo lắng quá sớm, Hector.
Chỉ là tôi không thích nó.
Có lẽ ông ta vừa đi qua.
Đúng, đừng đặt cược vào nó. Ông ta mang đến rắc rối.
Hector, anh đang nhảy lên như một con ngựa đực.
Anh nên gặp ông ta. Nói gì đó với ông ta.
Về cái gì? Tôi sẽ nói về chuyện gì?
Về chim chóc, ong, về uh, mùa màng, thời tiết?
Anh đã thử rồi. Nó giúp anh được gì?
Chỉ là, tôi tưởng ...
Anh chỉ tưởng vậy.
Vậy chúng ta sẽ làm gì?
Anh sẽ làm gì? Anh cứ đợi đi.
Giống như Pete ở đây. Đúng không, Pete?
Và đó là tất cả những gì anh sẽ làm.
Và trong lúc anh đợi, tôi sẽ nói chuyện với ông ta.
Này, các anh biết gì không?
Ông Macreedy dường như đang đi đến trại giam.
Bây giờ anh nghĩ ông ta sẽ nói gì với cảnh sát trưởng?
Chờ chút, ông bạn, chờ chút.
Tôi không muốn bị nhốt trong trại giam của chính mình.
Tôi xin lỗi.
Tôi tưởng anh là khách.
Ồ, ngạc nhiên thật, tôi quản lí ở đây.
À.
- Snort không? - Không cám ơn.
Tôi không trách ngài. Nó dở lắm.
- Ngài đang nhìn gì thế? - Anh cho tôi biết đi.
Tôi không phải lúc nào cũng tệ như vậy.
Chỉ là đêm qua tôi cùng với một người bạn là Bác sĩ Velie, chúng tôi đã ăn mừng một chút.
Ồ, anh đã ăn mừng chuyện gì?
Tùy ngài gọi.
Ngài muốn gì?
Tên tôi là Macreedy. Tôi đã đến đây bằng tàu.
- Sao cơ? - Tôi nói, tôi đến bằng ...
Ngài không đến từ đây.
Ngài đang ... đi đến Phoenix?
Tucson? Mesa?
Ngài không bán gia súc hay ngô hạt, hay những thứ tương tự ư?
Không, không, không, tất cả những gì tôi muốn ở anh là một chút thông tin.
Tôi phải đến một nơi có tên là Adobe Flat.
Ở đây không phải là không có thông tin.
Có một điều về Black Rock.
No comments yet. Be the first to leave one.