The first 200 lines.
Max! Con làm gì trên đấy thế?
Mẹ là người muốn con thả lỏng mà.
Thả lỏng là nghỉ ngơi, không phải thả lỏng để ngã lộn cổ từ trên mái xuống.
Bố con cũng làm mẹ phát điên khi cứ vắt vẻo trên đó.
Hồi đó mẹ bỏ nhà đi giữa đêm ạ?
Khi đó mẹ bận vô cùng. Con thì mới 8 tuần tuổi.
Mà đằng nào ta cũng dọn dẹp. Sẽ ổn thôi.
Ngày mai nhân viên công ty viễn thông sẽ qua.
Chúng ta cuối cùng cũng có mạng lnternet.
Nhà là đây, Max ạ.
Vâng, mẹ nói sao thì là thế ạ.
Này, ta sẽ không chuyển nhà nữa. Hiểu chứ? Ta sẽ ở đây thôi.
Vâng. Lần thứ 9 rồi đấy ạ.
8 thôi. Lần này chắc chắn. Mẹ hứa.
- Khoan. Con hơi hấp tấm đấy. - Thật ạ?
Mẹ xin lỗi. Mẹ quên. Thói quen thôi
Khởi đầu mới.
Phải rồi. Khởi đầu mới lần thứ 9.
Này, mẹ vẫn có thể hủy lắp lnternet đấy.
Vào việc thôi, nhóc. Thùng, hộp, hộp và thùng.
Bố con có vẻ hơi quá tay với các ngôi sao.
Thế mà con đã nghĩ là ông ấy làm thế vẫn chưa đủ cơ đấy.
Con ổn chứ?
Đây là nơi chuyện đó xảy ra ạ?
Ừ.
Rồi, vậy là mẹ sẽ phải gọi cả thợ điện nữa
Con yêu, đừng thức khuya qua nhé.
Mai là '' ngày đầu tiên đi học'' đấy. Được chứ?
Miếng thịt xông khói không tự động nhai nó đâu!
- Con không đói hả? Mẹ làm... - Con thế được rồi ạ.
Con đi đây ạ.
Để có thể khuyếch đại liên kết năng lượng
họ đã phát triển một giải pháp với cái tên ''Dung hòa trí lực''
Một phương pháp không chỉ đòi hỏi sự tập trung cao độ...
Tốt nhất là con nên đang ở trường.
Tuyệt.
Họ đã nhận ra rằng với chỉ một binh sĩ không thể tạo ra năng lượng đủ để...
Ôi Chúa ơi. Ôi Chúa ơi. Đừng chết, đừng chết!
- Cậu không sao chứ? - Ừ.
Cậu chắc chứ?
- Hả? - Cậu ổn không?
À, mình ổn. Năm nào cũng phải thế này một lần.
Ồ, cậu lộn ngược này.
Sofia! Nhanh lên. Muộn mất rồi.
Sau giờ học cậu quay lại đây gặp mình nhé?
Mình sẽ xem cái xe đạp.
Nếu các em muốn biết bí mật của vũ trụ...
hãy tìm hiểu dựa trên định luật của năng lượng, tần suất...
và chấn động. Nicola Tesla.
Được rồi, mở nước...
bắt đầu với sóng âm thanh.
Hôm nay ta cũng có thêm một học sinh mới.
Mời cậu McGrath. Max McGrath.
Em đây.
Trò có phải là con trai của Jim McGrath không?
Vâng, đại loại vậy. Đúng ạ.
Ông ấy là một người phi thường.
Em ngồi vị trí nào ạ?
Trong kỳ này, ta sẽ nghiên cứu về sức mạnh của sóng hài (Harmonics).
Ê.
- Cậu ổn chứ? - Ừ, mình...
Cảm ơn nhé.
SẢNH TƯỞNG NHỚ NHỮNG CỐNG HlẾN KHOA HỌC SUỐT ĐỜl CỦA JlM MCGATH
Để xe đạp của cậu vào cốp sau đi.
- Xe tải của cậu chất nhỉ. - Cảm ơn.
- Bố và mình đã làm lại toàn bộ đấy. - Thật hả?
Cậu trông bất ngờ như vậy là đang coi thường mình đấy ư?
À không, mình thì biết gì chứ. Mình chỉ là thằng đi xe đạp thôi.
Cậu chắc phải đặt tên cho cái xe đúng không?
Được rồi.
Như mới rồi nhé.
- Cảm ơn cậu. - Không có chi.
Kì lạ. Đây không phải trạm của mình.
Lần tới, mình sẽ cố gắng tránh cậu trước.
Mình xin lỗi.
Hẹn gặp lại cậu nhé, Max McGrath.
Charlie Quinn. Cậu ta từng là nhân viên thực tập của ta, một cậu bé sáng lạn.
Cậu ấy từng rất giỏi việc phục vụ cà phê vào 2 giờ sáng.
Đúng, mà việc đó thì xảy ra hàng đêm.
- Ừ. - Em thì chắc rằng...
- Chào con. - Vâng.
Ô, Chúa ơi, xem cháu này.
Con nhớ chú Miles đúng không?
Vâng, vâng.
- Không. Con không nhớ rồi. - Thằng bé không nhớ đâu. Làm sao nhớ được chứ.
Chú là người thường gửi quà giáng sinh cho cháu đấy.
À vâng, cháu nhớ rồi, chú Miles. Phải rồi.
Tất nhiên nó sẽ nhớ vụ tặng quà rồi.
- Chú từng làm việc với cha cháu ạ. - Đúng rồi đấy.
Chú Miles sẽ ở lại ăn tối. Nên con hãy đi thay quần áo đi.
Vâng.
4-0. Được rồi. Tới luôn. Anh sẵn sàng chưa?
Phát bóng đi.
Chuẩn bị thua đi.
Cái gì vừa xảy ra thế?
Chúng ta đã làm sập điện toàn bộ khu vực trong bán kính 40 km.
- 15 thôi. - Thật ạ?
- Bao nhiêu cơ? - Nó không lớn đến thế đâu.
- Bán kính 40 cây số mà. - Quá khủng ạ.
Cảnh sát họ không nghĩ thế. Nhưng cha cháu, dĩ nhiên...
luôn là một người thuyết phục tuyệt vời. Ông ấy đã làm họ bình tĩnh.
Cha cháu, một người thật đặc biệt.
- Nó đang phát sáng kìa. - 16 năm rồi có động tĩnh gì đâu.
Vậy là hai người vẫn giữ liên lạc trong từng đấy năm ạ?
Không, đây là lần đầu tiên.
Thật ra chính chú Miles đã thuyết phục mẹ về đây đấy.
Thật ạ? Thế thì cháu biết phải trách ai về vụ chuyển nhà rồi.
Là do chú cả.
Thật tuyệt vời.
Không, không, không, Smith, đừng!
Lee, gọi bảo vệ đi!
An ninh, chúng tôi gặp sự cố.
Nhắc lại, có sự cố trong phòng thí nghiệm cách ly!
Mẫu thí nghiệm đã tỉnh. Nhắc lại, mẫu thí nghiệm không còn ở trạng thái vô tri.
Hôm nay là ngày đầu tiên của Max ở trường mới đấy.
Ồ, tốt đẹp cả chứ?
Cũng bình thường. Nhiều vết bầm hơn thường lệ thôi ạ.
Triển khai! Đi thôi.
Hệ thống hộ vệ, bật.
Đi! Đi mau!
- Nằm xuống! - Kiểm tra trên! Dưới!
Lên lối thông gió, phía trên!
Con có thể dừng lại không? Nghịch thế, ghế sẽ hỏng đấy.
Cảm ơn con.
- An toàn! - Trông chừng cái cửa đó!
Yểm trợ chúng tôi, đóng cửa lại.
Nó đã ra khỏi phòng cách ly rồi.
Anh phụ trách gì ở đó?
Chú chỉ làm về giấy tờ thôi. Cha cháu mới là người có tầm nhìn lớn, không phải chú.
Chú Miles đã xây dựng lại công ty. Giờ chú ấy đang điều hành N-Tek.
À, cơ sở mới cũng chẳng còn giống thời mà Jim còn ở đó.
- Phía sau! Đằng sau cậu kìa! Nằm xuống! - Phòng thủ!
Nó thoát khỏi tầng đó rồi.
Nhưng những gì chúng ta làm được hôm nay, đều là dựa trên tầm nhìn của cha cháu.
Cha cháu muốn thay đổi, cứu lấy thế giới.
Và chúng ta chỉ thực hiện những chỉ dẫn của ông ấy.
Đừng để nó thoát!
Lúc đó, ông ấy đã gần đạt được bước đột phá.
- Sau đó thì sao ạ? - Có lẽ ta không nói chuyện đó bây giờ.
- Vì chuyện cũng khá dài. - Không, không sao. Ta cứ nói luôn bây giờ cũng được.
Dạ?
Chú Miles đã ở đó khi tai nạn đã xảy ra.
Chú ấy đã cố gắng cứu cha con.
Đừng dẫm vào nước nhé con yêu.
KỸ NĂNG SlNH TỒN
CHỐNG CHỌl VỚl BÃO VÀ THỜl TlẾT KHẮC NGHlỆT.
Không, em sẽ không kể. Hiện tại chưa phải lúc.
- Nhưng Max cũng không còn bé nữa. - Không, nó vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Vậy thì mẹ sẽ thấy an tâm hơn khi biết ta đã có khá nhiều Spam đấy.
- Ôi, tạ ơn Chúa. - Chúng ta đều thích thịt hộp Spam.
Nó không bao giờ hết hạn.
- Con có bỏ lỡ gì không ạ? - Tráng miệng thôi.
Hai người có muốn dùng thêm gì không?
Nếu cháu muốn, cháu có thể tới văn phòng và xem những thứ cha cháu đã tạo ra...
- Cháu luôn được chào đón. - Cảm ơn chú.
Phải nói rằng, cháu khiến ta nhớ Jim nhiều
- Dù cao hơn nhiều. - Rất nhiều.
Nhưng cháu có được tinh thần của ông ấy. Và đó mới là điều quan trọng.
- Chào hai người. - Tạm biệt.
Con ổn chứ?
Con đi ngủ đây.
Miles edward ntek vụ nổ
VỤ NỔ NGHlÊM TRỌNG CHẤN ĐỘNG THÀNH PHỐ Cộng sự tại NTEK - Miles Edwards bị bỏng nặng.
Đồng sáng lập NTEK và năm nhân sự bỏ mạng
NHlỀU NGHl VẤN TRONG VỤ N-TEK
Một cơn bão lạ?
Lỗi của con người?
Phải chăng là do cơn lốc xoáy?? Bởi Robert King
Vâng, anh Bob, và câu hỏi lớn trong đêm nay là...
liệu có lốc xoáy đi qua khu vực này không?
Camera an ninh cho thấy đã có một đám mây hình ống xuất hiện trên bầu trời.
Cái gì?
Coi nào!
Coi! Gì thế?
Max, con đang cắm gì vào ổ điện thế?
Được, được rồi.
Được. Ổn rồi, sẵn sàng chứ?
Bật.
Bá cháy bọ chét!
Tắt! Tắt! Tắt đi nào!
Sao thế?
Mình không nghe thấy cậu nói gì cả.
Sao cơ?
Cô ấy bảo tiệm đồ ăn Thái ở phố Main.
Cậu biết chỗ đó chứ?
Mình sẽ tìm được thôi.
Tay giải phóng năng lượng lỏng
Khoảng 1,850,000 kết quả
Tôi là cái giống gì??????????
- Chào con. - Con chào mẹ.
Tối nay nhiều sao quá nhỉ.
Mẹ tìm được gì dùng được không?
Không, nhưng cũng chẳng gì bỏ đi cả.
Mà, mẹ tìm được mấy tấm ảnh dễ thương hồi bé của con này.
Mẹ sẽ đóng khung những tấm buồn cười nhất và đóng lên khắp nơi trong nhà.
Vâng, cảm ơn mẹ. Quá tự hào ạ.
Biết sao bây giờ?
Dù rằng đống ảnh đấy an toàn hơn trong hầm tránh bom dưới nhà.
Bố con lúc nào cũng cẩn thận.
Vì gì ạ? Chuẩn bị cho đại dịch Zombie ư?
No comments yet. Be the first to leave one.