The first 200 lines.
Chuyền bóng cho tớ!
Đá đi!
Thế chứ! Thế chứ!
Jack, tôi muốn nói là hiện giờ cô ấy không được khỏe.
Tình trạng của cô ấy tệ hơn rất nhiều. Tôi đã cho cô ấy một số thứ để giảm đau.
Mark đấy à?
Chào con yêu.
Chào mẹ
- Sao con không gọi mẹ dậy? - Con nghĩ nên để cho mẹ ngủ.
Mẹ thích được thấy con hơn.
- Bố đã nói với con hết mọi chuyện chưa? - Rồi ạ.
Mẹ biết con sẽ ổn thôi.
Mẹ...
Mẹ sẽ luôn ở bên con, Mark.
Luôn như thế.
Mẹ yêu con.
Con cũng yêu mẹ.
Mẹ sẽ không chết đâu.
Con hứa đấy.
Con sẽ không để mẹ chết đâu.
Đất về với đất, tro tàn về với tro tàn cát bụi về với cát bụi.
Nguyện Chúa ban cho cô phúc lành và sự bảo vệ.
Nguyện Chúa luôn mỉm cười và bao dung với cô.
Nguyện Chúa nhân từ hiện diện và đưa cô về chốn bình yên. Amen.
Anh không thể rời xa thằng bé được.
- Nó cần anh. - Chỉ hai tuần thôi mà Jack.
Anh không làm được
Anh đâu có bỏ thằng bé ở cùng với người lạ.
Em là em trai anh. Chúng ta là người nhà với nhau mà.
Anh đã nói, nếu anh có thể làm xong việc tại Tokyo, thì anh và Mark sẽ được sống ổn định.
- Anh sẽ không phải rời xa thằng bé nữa. - Anh chỉ muốn điều tốt nhất cho nó thôi.
Em biết điều này rất khó khăn, nhưng đó là cơ hội của anh đấy, Jack.
Vì tương lai hai bố con, anh phải nắm bắt cơ hội này.
Bên cạnh đó, thời điểm này nếu để thằng bé chơi với những đứa trẻ khác thì cũng tốt.
Tự anh sẽ đưa nó đến Maine.
Bố con anh cần dành ít thời gian bên nhau.
Này cậu cơ phó
Nếu cũng có lúc con phát chán với cái trò đánh bom vũ trụ kia...
...thì con đang bỏ lỡ nhiều điều tuyệt vời ngoài này đấy.
Mark, bố biết con đau lòng... nhưng xin con đừng ngó lơ bố như vậy.
- Mẹ sẽ quay về. - Không đâu, Mark.
Mẹ sẽ quay về dưới một dạng khác.
Mark, bố cũng rất nhớ mẹ con.
Nhưng mẹ con đã mất rồi.
Không phải thế.
Mark.
Mark!
Họ tới rồi!
- Anh đã đến nơi. - Ôi trời. Đi 11 bang trong 3 ngày.
- Connie, chào bác Jack của con đi nào. - Cháu chào bác Jack.
- Con bé xinh quá, Wallace. - Giống mẹ của nó.
- Cháu sao rồi, Mark? - Rất tốt ạ.
- Mẹ nói em có thể cho anh coi nhà. - Con bé luôn làm theo ý mình.
Mọi chuyện sẽ ổn thôi, Jack.
Mẹ! Xem ai đến này!
- Mark à? - Cháu chào cô.
Ôi chúa ơi, chào cháu. Nhìn cháu này!
Không tin nổi là đã 10 năm rồi.
Jack.
Chào em. Anh rất cảm kích mọi việc em đang làm.
Janice cũng sẽ làm như thế mà.
Henry. Xuống đây.
Bày tỏ lòng hiếu khách nào, Henry.
Đây này. Tớ làm hai cái, để chúng ta có thể làm anh em.
Cứ như thể có một đứa là chưa đủ vậy.
Được rồi. Anh biết đấy, em đã nói chuyện với Alice Davenport sáng nay.
Bà ấy là nhà trị liệu đã làm việc với Wallace tại bệnh viện.
Đúng. Và bà ấy nói sẽ rất vui lòng được trò chuyện với Mark trong lúc anh đi vắng.
Anh nghĩ đó là một ý hay. Có vẻ như anh vẫn chưa thể tiếp xúc với nó.
Được rồi. Mọi người có mọi thứ mình cần chưa nào?
Rồi ạ.
Thật là tuyệt.
- Anh muốn ít salad không, Jack? - Cho anh xin.
Anh biết họ đã phá ngọn hải đăng chưa?
Ôi không. Ngọn hải đăng trên đỉnh à? Anh rất thích ngôi nhà cũ đó.
Vâng, chúng em cũng thế.
- Đó không phải nơi mà hai người lần đầu, ờ... - Lần đầu làm gì cơ?
Đó là... nơi bố con và mẹ...lần đầu đi picnic.
- Không, làm thế không được đâu. - Này, ta bắt đầu nào.
Giờ cậu phải lấy phần thịt ở trong ra. Đặt thứ này ở đây.
Như thế.
Henry, làm ơn đi!
Được rồi, đợi đã.
Jack, em nghĩ thằng bé sẽ ổn thôi.
Ừ
Mark, con hiểu mà, đúng không?
Lúc này bố rời xa con... để về sau bố không phải làm vậy nữa.
2 tuần thôi, cũng có thể ít hơn thế.
Do đó con phải vui lên!
Đang là kì nghỉ đông. Việc con cần làm là chơi với Henry thật vui vẻ nhé.
Con yêu bố.
Bố cũng yêu con.
Chúng ta sẽ ở bên nhau sớm thôi.
Bố hứa đấy.
Hôn một cái nào.
Yêu con.
Tạm biệt bố
Lựu đạn đây!
Đừng gấp quá chứ. Còn bữa sáng thì sao?
- Đêm qua cháu ngủ ngon không? - Vâng.
Vâng? Henry không có nói chuyện với cháu cả đêm đó chứ?
- Không ạ. Vẫn ổn mà. - Tốt.
Gia đình cô rất vui vì cháu đến đây, Mark ạ.
Này, Mark! Nhanh nào! Đi thôi!
- Gặp cháu vào bữa trưa nhé. - Cám ơn cô.
Mark!
- Bắt hay lắm. Ném cho tớ đi. - Này!
Có sợ độ cao không?
- Không. - Tốt.
Gặp lại cậu ở trên kia.
- Cậu lên chứ? - Ừ.
Thôi nào, dễ lắm.
Giúp tớ lên với.
Nếu tớ thả tay cậu, cậu nghĩ cậu có thể bay được không?
Giúp tớ.
Này!
Thôi đi!
Này, Henry, lựu đạn đây!
Ồ, thế à? Xem nè.
Wow! Ném hay lắm.
Thế chứ!
Này! Chuyện quái gì xảy ra ở đây thế? Chết tiệt thật!
- Đến lúc chạy rồi. - Quay lại đây, mấy thằng oắt con!
Này, đợi tớ với, Henry!
Tuyệt.
Cậu có gì trong hộp thế?
- Hút đi. - Thuốc lá gây ung thư.
Ai quan tâm chứ? Đằng nào cũng chết mà.
Cậu có nhìn thấy mẹ mình sau khi bà ấy chết không?
Tớ muốn lắm. Nhưng họ không cho.
Đáng lẽ cậu nên bắt họ cho phép cậu. Điều đó rất quan trọng.
Thấy không, chả ai muốn nói về cái chết. Vì thế cậu phải tự tìm hiểu.
- Nó mang tính khoa học đấy. - Đâu phải thế.
Lần cuối cậu thấy mẹ, bà ấy trông thế nào?
- Nhợt nhạt. - Nhợt nhạt.
Tớ đã nhìn rất rõ khi cậu em Richard của tớ chết đuối trong bồn tắm.
- Em cậu chết đuối á? - Nó tái ngắt.
Cậu nên nhìn vào mắt và môi của mẹ cậu...
...và chạm vào da bà ấy để xem cảm giác nó nóng hay lạnh...
- Cậu im đi. - Này, đừng giận.
- Tớ chỉ muốn nói theo khía cạnh khoa học thôi. - Không im là tớ đánh cậu đấy.
Thử đánh đi...
...và tớ sẽ ném cậu xuống dưới đó.
Ồ, thế à?
Này, tớ xin lỗi.
Tớ thật là ngu ngốc. Tớ biết cảm giác như thế nào khi không có mẹ.
Làm bạn nhé?
Được.
- Tớ biết, nhưng cái gã đó thật đáng sợ. - Tớ biết mà, và to xác nữa chứ. Cậu chỉ có...
Cậu trắng bệch ra. Và cậu giống như là, brrrrm!
Được rồi, mấy đứa, trễ rồi. Thôi đi.
Bố nói thật đấy. Không làm ồn nữa.
Này, Henry.
- Gì? - Hôm nay thật là vui.
Mai sẽ còn vui hơn.
- Cậu có bao giờ đọc Skeleton Man chưa? - Ai cơ?
Đó là một siêu anh hùng cực kì oách. Cậu không giết được vì ông ta đã chết rồi.
- Cậu không đọc truyện tranh bao giờ à? - Không. Mấy thứ đó bóp méo tư duy của chúng ta.
Này!
Rất vui được làm quen với mày!
Nhanh lên!
Không!
Henry, thôi mà! Đi nào.
Tớ khoái con chó đó.
- Không phải là mẹ cậu đấy chứ? - Phải đó. Mẹ tớ luôn ra ngoài đó.
- Tại sao? - Bà ấy ra đó để nghĩ về Richard.
Cũng hơi kì quặc, nhỉ?
Thôi nào. Tớ muốn cho cậu xem phát minh mới của tớ.
Đi thôi.
- Chúng ta đi đâu vậy? - Tới nhà kho của tớ.
Tuyệt quá! Nó dùng để làm gì thế?
Tớ mất 3 tháng mới làm xong đấy. Đẹp chứ hả?
Cậu kéo ngược dây lại chỗ này, rồi cài vào đó.
Lấy một cái đinh đi. Cứ lấy đi. Khóa và nạp đạn.
Giờ ta...
...nhắm vào chú mèo con kia.
Đừng bắn nó! Hù nó là được rồi.
Được
Bắn hay lắm!
Ừ. Nhưng hướng bắn chưa chuẩn.
Cháu biết đấy, đây là một sự thay đổi tích cực.
Hầu hết các bệnh nhân của bà, họ đều muốn nói chuyện.
Cháu chỉ là không có gì để nói.
Bố cháu lại nghĩ ngược lại.
- Bố muốn cháu nói về mẹ cháu. - Đôi khi điều đó lại có ích.
Cháu tự lo được rồi.
- Vậy à? - Cháu phải như thế.
Tại sao?
Vì khi mình đã đưa ra một lời hứa...
...khi điều gì đó lại là lỗi của mình...
Cháu đã làm gì?
Cháu đã để một người phải chết.
Mẹ?
Mẹ?
Mark à?
Cháu yêu...
...Có chuyện gì thế?
Là mẹ.
Mẹ đã trở lại.
Con biết mẹ sẽ quay về mà.
No comments yet. Be the first to leave one.