The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Ko Mun Yeong.
Anh yêu em.
Không phải à? Nói cái khác mới chịu sao?
Em nói gì đi xem nào.
Nếu mà nói yêu thêm lần nữa thì cái miệng đó sẽ…
Miệng sẽ làm sao?
Sẽ thế này à?
Con nai chết tiệt đó.
Câm miệng đi, con quỷ nai kia!
Anh yêu em.
CHƯƠNG CUỐI ĐI TÌM GƯƠNG MẶT THẬT
"Bản cam kết.
Tôi, Lee Sang In, Giám đốc của SangSangESang,
- tôi hứa sẽ nỗ lực… - …tôi hứa sẽ nỗ lực…
- …để xuất bản… - …để xuất bản…
- …truyện thiếu nhi… - …truyện thiếu nhi…
- …của Moon Sang Tae. Lee Sang In". - …của Moon Sang Tae.
Chữ viết xấu quá.
Anh ơi.
BẢN CAM KẾT
Chà, anh còn nhận được cả bản cam kết chắc nịch thế này.
Anh thật giỏi quá đi.
Nhưng anh ở đây đợi em tới tận bây giờ để khoe cái này à?
- Không. - Vậy anh nhớ em à?
- Ông chủ. - Sao ạ?
Anh sẽ nghỉ việc.
- Gì ạ? - Anh không muốn làm ở chỗ cậu nữa.
Sao đột ngột vậy?
Chuyện thôi việc vốn đột ngột, không có báo trước mà.
Vậy nên anh xin lỗi.
Sao vậy?
Vì em trả tiền ít quá sao?
Được rồi. Em sẽ tăng thêm 500 won mỗi giờ…
À không, tăng 1.000 won nhé.
Anh muốn làm họa sĩ, không phải nhân viên làm thêm.
Gì cơ?
Bây giờ anh thật sự muốn trở thành họa sĩ. Một họa sĩ thực thụ.
Không được.
Không được đâu.
Không được đột ngột thế này.
Có chết cũng không được.
Anh, nếu anh muốn bỏ thì tìm người thay rồi hẵng bỏ.
Tìm người nào làm việc tốt như anh,
phải được lòng em, vẽ đẹp như anh,
có cá tính đặc trưng như anh nữa.
Em muốn để anh đi một cách thật ngầu.
Chuyện tỏ ra ngầu đối với Jae Su
rất khó khăn nhỉ? Nói thật đi.
Lúc thế này, anh phải nói em ngầu chứ.
Không. Anh phải nói thật.
Anh thật thà quá rồi.
Anh treo ảnh của em
lên cây của mẹ để làm gì?
Chắc mẹ sẽ tò mò về em.
Anh giới thiệu em với mẹ thế nào?
Anh nói em là người bạn thân nhất của anh trai anh,
người mà mẹ từng mong ước gặp được
và cũng là
người con gái anh yêu.
Anh nói ba chúng ta giờ là người một nhà,
nên mẹ không phải lo nữa.
Có lẽ mẹ anh
sẽ rất ghét em.
Nói thật này.
Em cũng đâu phải kiểu khiến người ta thích.
Anh muốn chết à?
Sao phải khiến người ta thích?
Khiến anh thích là được rồi.
Em buồn ngủ rồi.
Em buồn ngủ.
Buồn ngủ!
Ừ, ngủ thôi.
- Ừ. - Ngủ thôi.
Được, đi thôi.
Không. Không phải "đi thôi", mà là "ngủ thôi".
Anh định ngủ ở đây hả?
Không. Đi thôi. Em sẽ chở anh về.
Trước khi tới, anh đã nói với Gang Tae là sẽ ngủ ở đây rồi.
- Tại sao? - Hai đứa nó phải làm hòa chứ.
Phải để hai đứa làm hòa với nhau.
Nếu người ngoài xen vào thì sẽ ảnh hưởng xấu tới việc hòa giải.
Vậy sẽ không hòa giải mà thành phá hoại.
Jae Su, cậu cũng ngủ ở đây đi.
Với lại, nếu cậu không ngáy thì tốt quá.
Đi giải phẫu xoang mũi hay gì đó đi.
Anh à.
Khi nào em trở thành người như anh nhỉ?
Khi nào có em.
Nếu bố mẹ sinh cho đứa em thì cậu sẽ thành anh.
Trời ơi, em muốn làm em của anh quá.
Cẩn thận. Anh đang cầm dao.
Nghĩ lại thì
có chuyện anh chưa nói với em.
Chuyện gì?
Anh thất nghiệp rồi.
Anh bỏ làm điều dưỡng à?
- Ừ. - Tại sao?
Tại anh muốn thử làm việc khác.
Đừng bảo là anh muốn đi học thật nhé.
Anh sẽ cố đậu đầu vào đại học rồi…
Không được.
Không phải học từ xa thì không được.
Anh không cần em đồng ý.
Vất vả như vậy tới bây giờ mà còn học gì nữa?
Đừng học.
Đừng làm gì cả, chỉ cần ở bên cạnh ăn bám em
giống như ký sinh trùng.
Anh đã nói là anh cầm dao.
À, em rút lại lời nói.
Phần "ký sinh trùng" là nói nhầm.
Bây giờ em sẽ làm gì? Em bảo sau này không viết truyện nữa.
Em không có truyện muốn viết.
Vậy truyện đó thì sao?
Truyện ba người lái xe cắm trại và đi du lịch ấy?
Anh rất mong được đọc nó mà.
Anh muốn xem à?
Anh muốn cho họ xem.
Vì đó là truyện của em và anh trai anh,
nên anh muốn cho mọi người xem.
Anh lại đây.
Xem đi.
Tranh của anh ấy vẽ đấy.
Moon Gang Tae với nét mặt thật sự hạnh phúc.
Anh ấy bảo anh vừa nói mê
là người anh thích đã xuất hiện, vừa cười thế này.
Nếu đến cả trong mơ cũng tỏ tình
thì có vẻ
anh thích người ấy lắm.
Ừ.
Thứ này
trông không giống anh.
Sau khi xem bức tranh này,
em đã sửa lại bản thảo đôi chút.
Tất nhiên cái kết là bí mật.
Em sẽ
xuất bản sách sao?
Trước hết là truyện này đã.
Còn sau đó thì không biết.
Anh thích không?
Ừ, anh thích.
Anh thích em hay thích anh trai anh?
Anh…
thích bản thân mình nhất.
Anh về rồi đây!
- Anh ăn cơm chưa? - Rồi.
Chết tiệt, con cáo già này.
Anh thích em hơn à?
Chiếu tướng.
Trời ơi, thật là tôi không nhìn thấy.
Tôi lại thua rồi.
Lần này mua gì nhỉ?
Xúc xích? Ngô? Sô-cô-la?
Cố tình thua vất vả lắm nhỉ?
Quá lộ liễu đấy, ông già này.
Không, chỉ là tại dạo này trông ông không có sức sống gì cả.
Vậy ông muốn an ủi tôi
nên lần nào cũng giả vờ thua và mua gì đó cho tôi ăn à?
Ôi trời.
Ông cầm đi.
Cái này là gì vậy?
Đơn thuốc cuối cùng O Ji Wang kê cho bệnh nhân Kan Pil Ong.
Ông đi giày rồi ra khỏi đây đi.
Đừng có ngày nào cũng vừa nói "Tôi không thấy cửa ra",
vừa nhắm nghiền đôi mắt nữa.
Mang nó vào, ra ngoài rồi đừng trở về cho tới khi tìm được cửa.
Ôi thật là, rốt cuộc là sao…
Vừa không?
Vừa khít.
Trời ạ.
Đứa trẻ tội nghiệp.
- Cô Byeol, tôi đã thay đổi xong. - Đau quá! Bố!
- Nên cô có thể… - Bố, con bảo đau mà!
- "Bố" hả? - Không phải là "đau" à?
Hình như là cả hai từ.
Bố à, đau quá! Đau lắm đấy bố!
Đuổi thằng nhóc này ngay.
Con sẽ bỏ việc trước khi bố sa thải con.
- Trời đất. - Anh ấy vừa nói là "bố", phải không?
Vậy đứa con sinh muộn của Viện trưởng…
Cho nên thời gian qua cậu ta dựa hơi Viện trưởng mà vênh váo.
Đau mà bố.
Không. Tôi đã sai khi nghĩ để nó bên cạnh
để làm việc cho tôi thì nó sẽ nên người.
Tôi sẽ nghỉ hưu và dẫn cả nó theo.
Mọi người cứ biết vậy và cố gắng làm việc nhé.
Con ra đây.
Con bảo đau mà!
Kinh thật.
Nhưng sao không giống nhau nhỉ?
Không phải con cái nào cũng giống bố mẹ.
Anh bỏ việc làm thêm à?
Ừ.
Vậy cả nhà ta đều thất nghiệp.
Sao lại đồng điệu thế nhỉ?
Nhưng mà hai đứa làm hòa chưa?
Hôn nhau tốt hơn đánh nhau.
Anh đừng lo.
Bọn em đã hôn làm hòa, còn hôn kiểu Pháp nữa.
"Hôn kiểu Pháp" hả?
No comments yet. Be the first to leave one.