The first 200 lines.
Dựa trên sự kiện có thật.
- Chào cô. - Chào.
Rất mừng khi thấy cậu.
Kathy, Cô cầm cái này được không?
Cảm ơn cô!
Công việc của tôi là tiếp thị loại thuốc này cho Bristol-Myers, và xin nói với anh,
Lũ trẻ sẽ không chịu uống đâu, Trừ khi chúng có vị như kẹo cao su.
- Crowley, Anh muộn rồi đấy. - được rồi. Cảm ơn anh. Tạm biệt!
"Mọi người chỉ đi qua.
"Sao chẳng ai mua tạp chí của chúng ta?” SpongeBob kêu lên.
"Có lẽ họ ghét rock – Patrick nói."
- John! Trả lại cho chị! - Giờ nó là của em!
- Chờ mẹ một chút nhé, được không? - Trả lại cho chị, John!
Con đánh dấu chỗ mình đang đọc dở nhé.
Em có trả Fiona lại cho chị không?
Cứu con, Mẹ!
- Cứu con! Chị ấy đang định giết con đây! - Chị sẽ bắt được em!
- Em không trốn được đâu! - Không! Mẹ, cứu con!
Trả lại cho chị đây.
- Mẹ! Chị ấy định giết con này! - Megan Kathryn Crowley.
Nếu con giết em trai con, Con sẽ không có buổi tiệc nữa đâu.
Sao lại không? Nó lấy trộm Fiona.
Con không trộm cô ấy, Con bắt cóc cô ấy. Con giữ cô ấy để đòi tiền chuộc.
Thả nạn nhân ra.
Đến lúc chuẩn bị cho bữa tiệc của con rồi.
Chúng ta phải tiến hành giới thiệu sản phẩm.
“Tôi chỉ còn chờ sự hợp pháp thôi John”
Khỉ thật!
Tôi vừa mới lỡ tàu. Tôi sẽ gọi anh...
“Tôi đồng ý. Anh cần nó khi nào”
Càng sớm càng tốt. Tôi phải trình bày cho giám đốc vào tuần tới.
John, ta đang chất đồ vào xe rồi. đi nào!
- Okay, Ta đã sẵn sàng chưa, Kate? - Tên tôi là Jane.
- Kate là từ hôm qua rồi, Mẹ. - Tôi rất xin lỗi.
Cái cách mà họ sắp xếp y tá cho chúng tôi,
Cô có nghĩ họ lại… cô biết đấy, cho cô con số thay vì cái tên.
Nào, John.
John, đi nào, Vào xe đi thôi.
John.
- Con định mang RipStik của con đi? - Vâng.
- Có cần phải thế không? - Có.
... là bởi vậy. Khoan đã, Tôi phải gọi taxi.
Hi. Ở đây. Hey, hey. Này?
- Bố sẽ gặp chúng ta ở đó, phải không? - Chắc chắn rồi.
Mẹ chắc bố sẽ lo được mọi thứ .
Taxi!
Ông cần giúp không?
Tuyệt thật đấy. Xin lỗi, Xin lỗi. Tôi đang vội.
Tới nào.
Nào, nào, nào….
Yes!
Được rồi!
Bố đã hứa bố sẽ ở đây vào lúc này.
Bố đang trên đường, con yêu, bố đang trên đường.
Chào các cháu.
- Vào đó và hôn con bé đi. - Anh biết.
- Anh không muốn nghe. - đi, đi nào.
Chúc mừng sinh nhật. Bố đến kịp rồi.
- Yay! - Yay!
Ước đi, Megan.
Ai muốn bánh nào?
- Cháu! - Cháu!
Xếp hàng một, không thì không có bánh nào hết.
- được rồi, chúng ta bao nhiêu người nhỉ? - Chú trước! chú trước!
- Không, chú là người lớn mà. - Xuống cuối hàng đi.
Vậy, Fiona đang đi đâu đấy?
Đảo Kẹo mút?
Con 8 tuổi rồi, Bố. Con không còn là đứa trẻ nữa.
Cô ấy đang lái xe tới Nam Cực. Để xem chim cánh cụt.
Thật àh? Vậy thì khá xa đấy.
Sao cô ấy không tới Vườn bách thú Portland?
Họ cũng có rất nhiều chim cánh cụt ở đó.
- Bố chưa nghe về phiêu lưu bao giờ sao? - Có.
Cô ấy sẽ mất hàng năm trời.
Cô ấy sẽ cần vali chứ?
đây là cuộc phiêu lưu. Bố không cần vali để phiêu lưu.
Ừm, Bố không biết con thì sao, Nhưng nếu bố lên đường phiêu lưu,
Bố sẽ mang vali.
- Đó là vì bố là doanh nhân. - đúng vậy.
Và con 8 tuổi rồi. Và chúc mừng sinh nhật. Và bố yêu con.
Con cũng yêu bố?, Bố ạ.
- Chúc ngủ ngon. Gặp con vào buổi sáng. - Chúc ngủ ngon.
Ngủ ngon.
Mơ đẹp.
Chúc ngủ ngon, Bố.
- Chúc ngủ ngon, Bố. - Ngủ ngon, anh bạn.
(Bệnh Pompe được xếp vào dạng Thoái Hóa Cơ)
86b
86c
(Lý thuyết chữa trị Pompe Bởi Dr. Robert Stonehill)
- Xin chào? - Xin chào, Dr. Stonehill?
- Ông có đó không? Xin chào? - Vâng.
Tôi là John Crowley. Không biết ông có nhận được tin nhắn nào của tôi không.
- Ai cơ? - John...
Tôi rất mong nói được chuyện với ông. Tôi hiểu từ rất nhiều cuộc nghiên cứu...
...nói chuyện với ông nếu tiện.
Bây giờ thích hợp để nói chuyện chứ?
Dr. Stonehill? Xin chào?
- Thằng khốn. - "Thằng khốn?"
Y tá ca đêm vừa về rồi.
Mấy giờ rồi?
Em nhớ anh.
Thật thảm hại. Anh vẫn mặc nguyên quần áo.
Em có thể giúp anh chuyện đó.
Oh my... Kate! Chào! Chị đến sớm đấy.
6:00.
- Chị đã gặp... - Tôi là John Crowley.
John là chồng tôi.
Thật tốt khi nghe vậy.
Vâng, hãy nâng mức điều trị hô hấp cho cô bé hôm nay.
- Có chuyện gì vậy? - Chỉ bị lạnh chút. Con nó bị nghẽn rất tệ.
- Gọi bác sĩ chứ? Cho an toàn - Vâng, Em sẽ gọi.
Con yêu? Bố sẽ đi làm, được chứ?
Tốt hơn chưa.
Bye-bye.
Chúng ta đã tiếp thị thuốc với giới bác sĩ.
Giờ ta cần tăng cường tiếp thị thuốc tới bệnh nhân.
Ông. Crowley, Tôi rất xin lỗi.
Aileen's đang chờ máy, Cô ấy thực sự cần nói chuyện với anh.
Okay, cảm ơn. Tôi sẽ chỉ... Ơi.
Bọn em đang ở bệnh viện. Các bác sĩ muốn Megan được giám sát.
- Con bé ổn chứ? - Hãy mang điện thoại bên mình.
- Okay. Anh làm gì được không? - Em sẽ gọi anh khi em biết nhiều hơn
Em thực sự nên quay lại với Megan, vậy em sẽ gọi ngay khi em biết thêm gì, được chứ?
Bye. Yêu em.
- Xin lỗi, Làm ơn. - Thưa ông?
Con gái tôi, Megan Crowley, được đưa tới để giám sát.
Vâng. Thực ra, họ đang đưa cô bé qua ICU.
- Ở đâu? - Lối đó.
- Aileen. - John.
Con bé có nói về chuyến đi mà Fiona's nói trong cái xe điều khiển từ xa không?
Có, có. Đúng đấy con yêu. Đúng vậy đấy.
Con sẽ nhìn thấy lũ chim cánh cụt, phải không?
Cô ấy sẽ gửi bưu thiếp hay cái gì đó.
Rất nhiều thứ hay để xem trên đường...
...như băng trôi hay là gấu trắng.
Hoặc mấy con hải cẩu thì sao?
Như anh đã biêt, bệnh nhân Pompe bị hủy hoại cơ bắp trên toàn cơ thể,
Nên việc khó khăn trong hô hấp, ưm, là điều không thể tránh khỏi trong chứng bệnh.
Ông Crowley, bà Crowley,
Megan phản ứng không tốt.
Được chứ? Chúng tôi đã làm mọi điều có thể, Nhưng cô bé...
Chúng tôi không thể làm gì được nữa. Tôi rất tiếc.
Như ông bà biết, con bé đã vượt ngưỡng tuổi thọ tối đa của trẻ bị Pompe.
Hơn nữa, không chỉ mỗi phổi,
Tim, gan, Các cơ quan đó đã bị tổn hại
Và sẽ có thể tăng lên nghiêm trọng.
Giờ đây, Tôi ước có thuốc để chữa Pompe, nhưng chúng tôi chỉ đơn giản là không có.
Tôi rất tiếc.
Hãy xem, có thể...
Có thể ông bà muốn tìm cách nào đó để Megan sẽ không phải chịu đựng nữa.
Có thể coi như là ban phước.
- Megan? - Giúp với!
- Giúp với! - Megan?
Giúp với!
Bé con, con nghe mẹ không?
- Làm ơn, Ai đó giúp với! - 321!
Megan Crowley, phòng 321, làm ơn!
Bé con, Mẹ ở ngay đây, được chứ?
Con nghe mẹ nói không?
Bắt đầu tăng áp.
- Ổ đây, làm ơn. Nhanh lên. - Cố lên, Megan.
Cố lên, bé yêu, được chứ?
- Aileen? - Xin tránh chỗ.
Cho chúng tôi vào được chứ?
- Làm ơn, Bà Crowley, để... - Thôi đi!
Để chúng tôi giúp cô bé!
- Làm ơn... Megan! - Aileen.
- Epinephrine. - Rõ rồi.
Vẫn không có mạch.
Aileen, Aileen.
- 0.1 epi. - Được rồi.
Nào, Megs. Nào.Nào.
- Okay, Để vài giây. - Vẫn không phản ứng.
Con gái ông bà thật mạnh mẽ.
- Cô bé sẽ ổn. - Ôi chúa ơi.
Bây giờ, Cô bé vẫn đang rất yếu, dĩ nhiên
Nhưng sức sống của cô bé đã tăng lên Và tôi đã lạc quan một cách cẩn trọng.
Vậy, tôi đoán anh có thể nói Ta đã tránh được cái “ban phước” đó, huh?
- Bà Crowley, cái này cho Megan. - Cảm ơn rất nhiều. cảm ơn.
Hey, John?
Bất cứ lúc nào cậu sẵn sàng.
Cậu đang định nói cho chúng tôi về việc giới thiệu sản phẩm?
John, anh ổn chứ?
Tôi phải đi.
John.
- Anh đi đâu đấy? - Nebraska.
Xin lỗi. Có 1 người đến để tìm ông.
Hãy cố mà thoải mái nhé, chàng trai.
Ôi chết!
Ông, ông. Đó là Dr. Stonehill. Ông ấy vừa về, Tôi xin lỗi.
Cảm ơn.
Dr. Stonehill!
Hey, Dr. Stonehill!
Dr. Stonehill?
- Vâng? - Tôi là John Crowley.
- Okay. - Ông không nhận được tin nhắn nào của tôi sao?
Tin nhắn nào?
Tôi đã để lại 3-4 tin nhắn vào tháng trước,
Và ông còn cúp máy khi tôi gọi vào đêm trước.
No comments yet. Be the first to leave one.