The first 200 lines.
Tôi nghĩ anh định quay lại bãi biển đó,
lấy đi từng thỏi vàng cuối cùng,
tôi nghĩ anh sẽ cần sự giúp đỡ của tôi.
Tôi đã cam kết cung cấp người và của cải hỗ trợ anh tiếp cận vàng của Urca,
đổi lại, anh phải đảm bảo,
đuổi tên Thuyền trưởng Vane ra khỏi pháo đài đó.
Chúng ta sẽ đóng thuyền,
chúng ta sẽ tuyển người,
và chúng ta sẽ tạo nên từ tay trắng, một đoàn thủy thủ mới.
Cô đã đòi hỏi vị thuyền trưởng khá hơn.
Tôi cho cô Thuyền trưởng Jack Rackham.
Tôi không thể là vợ anh, Jack.
Anh và tôi sẽ là tình nhân
tới lúc họ đưa ta lên bờ.
Đó là vương miệntừ
phần thừa kế kếch xù.
Cha cô ta là Lãnh Chúa Peter Ashe,
người cai trị Carolina Colony.
Cha cô ta có sức ảnh hưởng lớn,
ông ấy và ta từng là bạn.
Khi anh trả con bé cho cha nó,
anh sẽ phải giải thích
anh đang muốn đạt được cái gì ở đây.
Một Nassau có quyền tự trị.
Cô không còn là con tin nữa.
Tôi sẽ đưa cô ra khỏi đây.
Cô sẽ chống lại tất cả, phải không?
Nghe cho rõ tôi nói này.
Cô sẽ lại nghe lời tôi lần nữa.
Anh nghĩ có gì đáng để
Hải Quân Anh Quốc quên đi việc anh và tôi là những tên hải tặc sao?
Không phải cái gì, mà là ai.
Đây là Eleanor Guthrie, thương lái ở Nassau.
Ngài tưởng tượng xem, London sẽ phản ứng thế nào
với sự trở về của nữ tướng cướp.
Tôi rất tiếc vì...
- Ngài đã phá hỏng cuộc đời chúng tôi! - Miranda...
Tôi muốn thấy cái giá treo cổ đó siết lấy cổ ngài,
và tôi muốn kéo dây
bằng chính tay...!
Tôi đã bắt giữ Thuyền trưởng Flint!
Phiên xét xử sẽ diễn ra và đưa ra phán quyết!
Flint đã trộm của tôi, và tôi sẽ làm chuyện phải làm.
Anh căm thù Flint, tôi cũng căm thù Flint.
Nhưng bây giờ, anh ta đang chỉ cho chúng ta đường sống,
về chuyện sắp xảy ra.
Tôi đề nghị chúng ta đưa hắn ra khỏi đây.
Mọi người đều là một con quái vật trong mắt ai đó.
Vì ngài quá chắc chắn rằng tôi là quái vật của ngài,
tôi sẽ làm vậy.
Anh đang làm gì ở đây?
Nếu có người trao huân chương cho anh,
người đó nên là tôi.
Những lời cô ta nói sẽ là những từ cuối cùng cho nơi này.
Người của ta cần phải dựa vào một thứ gì đó vững chắc.
Họ tìm tôi vì điều đó,
nhưng họ cũng tìm những cố vấn mới.
Có chuyện này anh nên biết.
trước khi gặp tai họa trong tay người của Vane,
anh bạn của chúng ta, tay do thám, đã thú nhận vài điều với tôi.
Anh ta nói anh ta có thể bán vị trí của chỗ vàng
cho một đoàn khác để đổi lấy phần lớn hơn.
Tiếp cận, mạn phải!
Thả dây tời!
Thưa ngài?
Có người muốn gặp...
Tôi có thể giúp gì anh?
Anh là Drummond.
Mary là vợ anh.
Mary là em gái chúng tôi.
Caleb, Tom, và...
- Edgar. - Edgar, đúng vậy.
Anh vượt cả quãng đường từ Williamsburg
chỉ để giận dữ với tôi?
Chúng tôi từ Williamsburg đến đây,
để đảm bảo anh tôn trọng lời thể với con bé.
Trong hôm nay, hoặc anh sẽ là chồng của con bé
hoặc là người chồng quá cố của nó.
Tôi xin lỗi, nhưng, tôi phải đi.
Anh sẽ đi cùng chúng tôi.
Tôi hiểu cơn giận của anh,
nhưng tôi đã sống đủ lâu
để biết bất cứ lời hứa nào
được tạo nên với "mãi mãi"
chẳng là gì hơn một lời nói dối được đồng thuận.
Không có thứ gì là mãi mãi.
Mọi thứ đều tịnh tiến đến điểm cuối cùng.
Chúng ta càng tiến gần tới đó, tiếng tích tắc càng lớn,
một người có lý trí càng không để một lời hứa
tước hạnh phúc khỏi mình.
Tôi đã giải thích tất cả cho Mary,
cô ấy nói đã hiểu,
và cô ấy sẽ không phản đối việc chia tay.
Anh đang nói em gái tôi là đồ dối trá?
Các anh đã tới đây.
Tôi có thể nghĩ tới ít nhất là ba lời nói dối
cô ấy hẳn đã nói với các anh về chuyện này.
Đầu tiên, tôi nghĩ cô ấy nói với các anh
tôi đã ngừng việc làm ăn đầy lợi nhuận
để ổn định cùng cô ấy ở đây.
Nhưng điều cô ấy không nhắc tới
là chuyện làm ăn đó là nghề cướp biển.
Thứ hai, cô ấy đã nói với anh tên tôi là Drummond,
nhưng khi tôi làm nghề đó,
tôi được gọi là Teach.
Và thứ ba,
cô ấy rõ ràng làm các anh tin rằng
các anh có thể chĩa gươm vào tôi
và sống sót trở về.
Chuyện này cũng vậy, không phải là sự thật.
Nassau đang chờ đợi.
Để chúng tôi đi.
Ai đó?
Tôi hỏi, "Ai đó?".
Ông là thẩm phán ở đây.
Hazzard.
Bridgetown, St. Kitts,
Martinique, Nevis...
thẩm phán ở đó treo cổ người vì tội cướp biển.
Họ đều được tôi viếng thăm.
Đã có lệnh...
bất cứ án tử hình nào đối với cướp biển
đều phải hỏi ý kiến tôi.
Ông chắc chắn phải biết. Ông chắc chắn đã được nghe.
Vậy mà ông đã chọn treo cổ ba người đó ở quảng trường.
Tại sao?
Nếu tôi không làm vậy...
nếu tôi để nỗi sợ hãi anh ngăn tôi thi hành luật pháp,
thì dân chúng ở đây sẽ chết.
Tôi cũng biết hầu hết những thẩm phán anh đã ghé thăm,
là những kẻ dối trá, đồi bại.
Tôi đã đánh cược cho dù tất cả những chuyện tôi đã nghe về anh,
về sự tàn bạo, độc ác của anh,
có thể không phải là sự thật.
Anh có thể thấy tôi là một người trung thực.
Không!
Không, đừng.
Không!
Đưa họ đến!
Ném dây xuống!
Chúng ta phải kéo hàng lên!
Lên boong tàu, phía dưới.
Anh đưa được bao nhiêu người đến nữa?
Ba.
Xong chưa?
Xong rồi.
Khi nào xong, hãy đưa tàu xuống dưới nước.
Mọi người theo lệnh anh ấy.
Có vẻ chúng ta đã kiếm được một mẻ lớn từ đó.
Để tất cả vào kho.
Mọi người đã làm tốt.
Không phải tất cả.
Mất bình tĩnh. Tôi muốn thay anh ta ở Vanguard
trước khi chúng ta đánh chiếm lần nữa.
Anh ta đứng không vững.
Tôi không nghĩ có việc để làm với anh ta.
Thay anh ta đi.
Anh ta đang tệ hơn.
Anh ta ổn.
Anh chắc chứ?
Chúng ta chỉ gặp một nhóm mấy tên dân thường ngoài đó.
Anh ta được cho phép.
Là cô ấy?
Là cô ấy. Chính xác nơi cô ấy phải ở.
Đưa chúng ta áp sát nó.
Căng buồm lên! Chuẩn bị móc!
Căng buồm!
Móc sẵn sàng!
Người của họ đang nhảy khỏi tàu.
Đó không phải người của hắn.
Đó là hàng hóa.
Khi Jack yêu cầu ta tìm cô ta,
anh ta đã nói cô ta đang chở gỗ.
Anh ta nói đang cần nguồn cung cấp vì việc tu sửa pháo đài.
Thú vị thật...
Ta không nhớ anh ta có nói gì tới nô lệ.
Tên đó muốn lấy hàng của ta
anh ta có thể.
Chèo thuyền, ta muốn đi xa, trước khi hắn chất hàng xong.
Thuyền trưởng! Hắn không giảm vận tốc.
- Cái gì? - Hắn rời thuyền để tập hợp nô lệ,
nhưng hắn vẫn theo hướng này!
Chết tiệt!
Sẵn sàng bị tấn công!
Ông biết tôi là ai?
Điều ông không thể biết là tôi đến từ đâu,
tôi từng là ai.
Nếu ông biết,
tôi nghĩ hôm nay ông đã có sự lựa chọn khác.
Bằng chứng đã được đưa ra.
Bị cáo đã được xác định.
Giờ hãy nói về phán quyết.
Cô Guthrie, cô có gì để bào chữa
trước khi hình phạt được công bố không?
Tôi có nhưng tiếc rằng...
...dù cướp biển Nassau
lấp đầy túi tôi bằng tiền,
tôi chưa từng nhận cơ hội
để họ lấp đầy tôi bằng thứ gì khác.
- Tôi xin lỗi. - Cô Guthrie...
No comments yet. Be the first to leave one.