The first 200 lines.
-Mọi việc đâu vào đó rồi chứ? -Cô không phải an ủi tôi.
Tôi biết, nhưng có cảm giác tôi đang thay đổi.
Cô thich anh ta, đúng không? Cô thich quan sát anh ta.
-Đừng kỳ cục. -Chúng ta sẽ giết anh ta. Hiểu không?
Morpheus tin rằng anh ta là Người Được Chọn.
Vậy à?
Tôi tin điều gì không quan trọng.
Cô không tin, đúng không?
-Nghe gì không? -Nghe gì?
Có chắc đường dây này an toàn?
Có, tôi chắc.
Tôi đi đây.
-Đứng im! Cảnh sát đây! -Đưa tay lên đầu!
Làm ngay!
Trung úy.
Chết tiệt thật.
Trung úy, ông đã được giao những mệnh lệnh cụ thể.
Tôi đang làm công việc của mình.
Đừng có giở cái giọng quyền lực chết tiệt ở đây.
Các chỉ thị là nhằm sự an toàn cho các ông.
Chúng tôi có thể lo liệu 1 cô gái nhỏ.
Tôi đã cử 2 đơn vị!
Ho đưa cô ta xuống ngay bây giờ!
Chết tiệt!
Morpheus, đường đây đã bị dò. Tôi không biết vì sao.
Tôi biết. Chúng đang xâm nhập.
Không còn thời gian. Tìm lôi thoát khác đi.
Có tên chỉ điểm nào không?
Có.
Mẹ kiếp.
Cô phải tập trung, Trinity.
Có 1 cú điện thoại ở Wells và Lake.
Cô có thể tới đó.
-Được rồi. -Đi đi.
Chuyện này không thể được.
Đứng lên, Trinity. Đứng lên nào.
Đứng lên!
Cô ta thoát rồi.
Không quan trọng.
Kẻ cung cấp tin là có thật.
Chúng ta có cái tên của mục tiêu kế tiếp của chúng.
Cái tên đó là Neo.
Cần phải thực hiện 1 cuộc tìm kiếm.
Nó đã bắt đầu.
Cái gì?
Cái quái gì vậy?
''Đi theo con thỏ trắng.''
Ai vậy?
Choi đây.
Trễ 2 giờ.
Tôi biết. Lỗi cô ấy.
Có tiền không?
2 ngàn.
Chờ chút.
Lạy Chúa!
Anh là đấng cứu chuộc của tôi. Jesus của tôi.
Nếu để bị phát hiện sử dụng cái đó...
Tôi biết. Không có chuyện đó đâu. Anh không hiện hữu.
-Phải. -Có gì không ổn sao?
Trông anh trắng ra 1 chút.
Máy tính của tôi...
Có khi nào anh có cảm giác lẫn lộn giữa cơn mợ và thực tại?
Luôn luôn. Cái đó gọi là ảo giác.
Đó là cách duy nhất để bay.
Có vẻ như anh ban cần xả hơi 1 chút.
Nghĩ sao, Dujour? Có nên đưa anh ta theo cùng bọn mình không?
Nhất định rồi.
Tôi không thể. Ngày mai tôi có việc.
Coi nào.
Sẽ vui lắm. Tôi hứa mà.
Ừ.
Chắc rồi. Tôi sẽ đi.
Chào Neo.
Làm thế nào cô biết cái tên đó?
Tôi biết nhiều chuyện về anh.
Cô là ai?
Tên tôi là Trinity.
Trinity.
Chúa Ba ngôi?
Kẻ đã bẻ khóa dữ liệu lRS?
Đó là chuyện ngày trước.
Chúa ơi.
Sao?
Tôi cứ tưởng...
cô là 1 anh chàng.
Hầu hết đàn ông đều như vậy.
Chính là cô trên máy tính của tôi.
Cô làm chuyện đó cách nào?
Ngay lúc này, tôi chỉ có thể nói với anh...
rằng anh đang gặp nguy hiểm.
-Tôi đưa anh tới đây để cảnh báo anh. -Về chuyện gì?
Họ đang quan sát anh, Neo.
Ai?
Làm ơn, hãy lắng nghe.
Tôi biết vì sao anh đến đây, Neo.
Tôi biết anh đang làm gì.
Tôi biết vì sao anh khó ngủ,
vì sao anh sống 1 mình... và vì sao đêm này qua đêm nọ...
anh ngồi trước máy tính.
Anh đi tìm ông ta.
Tôi biết, bởi vì tôi cũng từng đi tìm 1 thứ tương tự.
Và khi ông ta tìm ra tôi...
ông ta bảo tôi rằng không hẳn là tôi đang tìm ông ta...
Mà tôi đang tìm 1 lời giải đáp.
Đó là câu hỏi khiến chúng ta mất ngủ, Neo.
Đó là câu hỏi đã đưa anh đến đây.
Anh biết câu hỏi đó,
cũng như tôi biết nó.
Matrix là gì?
Lời giải đáp ngoài kia, Neo.
Nó đang tìm anh.
Và nó sẽ tìm ra anh,
nếu anh muốn như vậy.
Anh có 1 vấn đề với phép tắc, anh Anderson.
Anh tin rằng anh là người đặc biệt, rằng những luật lệ không áp dụng với anh.
Rõ ràng, anh đã lầm.
Đây là 1 trong những công ty phần mềm mạnh nhất thế giới...
vì mỗi nhân viên của nó hiểu rằng họ là 1 phần của toàn thể.
Như vậy, nếu 1 nhân viên có vấn đề, công ty sẽ có vấn đề.
Đã đến lúc phải lựa chọn rồi, anh Anderson.
Hoặc là kể từ hôm nay, anh phải đi làm đúng giờ...
hoặc là anh phải tìm 1 công việc khác.
Tôi nói có rõ không?
Có, ông Rhineheart. Hoàn toàn rõ.
Thomas Anderson?
Phải, là tôi đây.
Tuyệt lắm.
Chúc 1 ngày tốt lành.
Chào, Neo. Biết đây là ai không?
-Morpheus. -Phải.
Tôi đang tìm anh.
Tôi không biết anh có sẵn sàng để thấy điều tôi muôn cho anh thấy chưa.
Nhưng thật không may, cả tôi và anh đều không còn thời gian.
Họ sẽ đến tìm anh, và tôi không biết họ sẽ làm gì.
Ai sẽ đến tìm tôi?
Đứng lến và nhìn đi.
Sao? Ngay bây giờ?
Phải.
Bây giờ.
Chậm răi thôi.
Thang máy.
Mẹ kiếp!
Họ muốn gì?
Tôi không biết. Nhưng nếu anh không muôn tìm hiểu, hăy ra khỏi đó.
Cách nào?
Tôi có thể hướng dẫn anh, nhưng phải làm cho đúng.
Gian phòng ngang chỗ phòng anh đang trông.
-Nhưng lỡ họ... -Đi ngay!
Ở lại đây 1 lát.
Khi nghe tôi nói, đi đến cuôi dăy...
đến chỗ văn phòng cuôi lôi đi.
Thấp người xuông, càng thấp càng tôt.
Đi đi.
Tôt. Bây giờ bến ngoài là 1 giàn giáo.
-Sao anh biết? -Chúng ta không có thời gian.
Phia bến trái có 1 cửa sổ. Hăy bước tới đó.
Mở nó ra.
Đi theo giàn giáo lến mái nhà.
Không được! Thật điên rồ!
Có 2 đường ra khỏi toà nhà này.
1 là qua giàn giáo. 2 là trong phòng giam của họ.
Cách nào cũng mạo hiểm như nhau. Tùy anh.
Thật điên rồ!
Tại sao chuyện này xảy ra với tôi?
Tôi đã làm gì?
Tôi không là ai. Tôi không làm gì cả.
Tôi sắp chết.
Tôi không thể.
Shit.
Như anh cũng thấy, chúng tôi đã để mắt tới anh trong 1 thời gian, anh Anderson.
Có vẻ như anh đang sống...
2 cuộc sống.
Trong cuộc sống thứ nhất, anh là Thomas Anderson...
lập trình viên của 1 công ty phần mềm tầm cỡ.
Anh có số an sinh, anh đóng thuế.
Và anh...
giúp bà chủ nhà dọn rác.
Cuộc sống kia là trong computer...
nơi anh có biệt danh của 1 tay đột nhập máy tính... ''Neo''...
và nhúng tay vào hầu hết tất cả những tội ác máy vi tính mà luật pháp chi phối.
1 trong những cuộc sống như vậy...
có 1 tương lai.
Và 1 trong số chúng không có.
Tôi sẽ luôn mở rộng vòng tay, Anh Anderson...
Anh đang ở đây...
vì chúng tôi cần sự giúp đỡ của anh.
Chúng tôi biết anh được tiếp xúc
với 1 cá nhân nào đó.
Một người tự xưng là ''Morpheus''.
Bất luận những gì anh biết về người đàn ông này chẳng có liên quan gì.
Nhiều nhà chức trách vẫn cho rằng...
đây là người đàn ông nguy hiểm nhất đang sống.
Các đồng sự của tôi...
tin rằng tôi đang phí thời gian với anh.
Nhưng tôi tin anh muốn làm 1 chuyện đúng đắn.
Chúng tôi sẵn sàng xoá sạch nhiệm vụ cũ của anh...
và cho anh 1 khởi đầu mới.
Đổi lại, chúng tôi yêu cầu sự hợp tác của anh...
trong việc đưa 1 kẻ khủng bố ra trước công lý.
Vâng.
No comments yet. Be the first to leave one.