The first 200 lines.
THE WAVE
Đừng để học sinh hút thuốc trong trường ha!
Chào cưng.
Chào anh!
Làm gì siêng dữ vậy em?
Photo mấy thứ thôi mà. À anh đã đến gặp cô Kohlhage chưa?
Chưa, sao vậy em?
Cổ đang tìm anh đó.
Để anh lên xem cổ muốn gì.
Chế độ chuyên chế hả? Nhưng tôi định dạy về chế độ phân quyền mà.
Thầy Wieland vừa cho tôi xem bản giáo án của ổng. Khá là hay đó.
- Thì cuối tuần này tôi cũng định cho cô xem vậy. - Lúc đó hơi muộn rồi.
Wieland? Wieland không biết gì về môn này đâu.
Tôi từng học ở Berlin đó.
Tôi còn ở Kreuzberg suốt 5 năm nữa kìa.
Tôi là chuyên gia trong muôn này.
Nếu thầy muốn dạy thì đổi với thầy Wieland đi.
Cô không...?
Hai người tự giải quyết đi.
Thầy Wieland?
Chào thầy Wenger.
- Về môn học của tuần đề tài... - Sao cơ?
Thầy đổi với tôi được không? Tôi phải dạy về chế độ tập quyền.
Alea iacta est.
Số trời đã định rồi.
Thầy biết tôi muốn làm về nhà nước phân quyền mà.
Anh nói hơi nhiều rồi đó.
Tuần đề tài là
để cho học sinh thấy được lợi ích của nền dân chủ.
Cách pha li cocktail Molotov
là thuộc về môn Hóa học. Hoặc không.
Tôi đã từng yêu anh. Rồi anh phản bội tôi.
Nhưng tôi chưa bao giờ quên những hoài bão về tình yêu, và sự tin tưởng,
những giấc mơ từng là sự thật.
Tôi sẽ làm nên giấc mơ đó...
bằng cách hủy diệt anh.
Nè cưng, cảm ơn vì mấy bông hoa cúc ha.
Đến lúc anh chết thì để vào quan tài đẹp lắm.
Nó lại tự biến mình thành trò hề kìa.
Hiểu ý anh không cưng?
"Tôi sẽ đưa em đến Capri..."
- Nó lại đọc sai thoại rồi. - Tao muốn nói như vậy.
Ferdi, mày làm đúng một lần thôi bộ không được hả?
Mày ngưng trước mà. Luật khi diễn:
Buổi diễn phải được tiếp tục!
Mình đang áp dụng sự châm biếm chế độ tư bản vào vở kịch hiện đại mà?
Bởi vậy tao mới làm mới câu thoại.
OK, nhưng đừng biến nó thành trò cười nữa.
Nó không thể làm vậy được chứ.
Ừ, tụi mình đang đóng vở Dürrenmatt, chứ không phải hài Saturday Night Live.
Cảm ơn vì vòng hoa của em, và những bông hoa cúc, hoa hồng...
thưa quí ngài!
Nghe như cứt đó. Còn lâu tao mới nói vậy.
Quên mẹ đi.
Thằng Ferdi mà không đọc đúng thoại thì tớ cũng không làm tiếp đâu.
Thôi mệt quá. Đi không?
Không đứa nào chịu làm nghiêm túc hết, chán thật.
Mỗi đứa một ý thì chịu thôi.
Đi xem chơi bóng không?
Tớ và Lisa phải học tiếng Tây Ban Nha rồi.
Hết buổi chiều luôn?
Hai người đăng kí môn gì vậy?
Đăng kí cái gì?
Tuần đề tài chứ gì.
- Lên danh sách môn rồi hả? - Ừ.
- Chắc tớ học về nhà nước chuyên chế. - Tớ cũng vậy
Thôi đi nhé.
- Đăng kí cho tớ với nhé! - Môn gì?
- Môn nào cậu đăng kí ấy. - OK.
Gặp sau nhé!
Mạnh lên xem nào. Làm chủ nó đi!
Vừa phòng thủ vừa tấn công từng đứa một. Hiểu không?
Mình còn những 8 phút lận. Mình sẽ làm được!
Marco,
em cũng vậy đó, chơi như một đội đi!
Đi nào!
Mogli, chuyền bóng lên!
Hay lắm, Marco!
Marco!
Chỗ Sinan còn trống kìa
- Marco! - Đi đi!
Sinan còn trống kìa!
Em làm cái quái gì vậy hả?
Sinan vẫn còn trống kìa!
Bộ em không muốn thắng hả?
Martin, nói tao nghe xem...
Bây giờ mình còn nổi dậy chống cái gì nữa?
Có gì nghĩa lí nữa đâu.
Thằng nào cũng muốn vui vẻ thôi.
Cái mà thế hệ của mình thiếu
là mục đích chung để đoàn kết lại kìa.
Chắc là mấy thằng Zeitgeist đó. Nhìn quanh xem!
Người được tìm nhiều nhất trên Google...
là con mẹ Paris Hilton!
No shit.
Vãi thật.
Stolte.
Mày có mang thuốc không?
Tất nhiên
- Hàng thật hả? - Chứ gì nữa.
Bạn tao mang từ Hà Lan về
Mày khùng hả, mang gì nhiều dữ vậy?
Tao đâu có sợ cớm.
Vậy mày muốn đổi lấy gì?
- Không cần. - Gì cơ?
Cho tụi mày đó, tụi mày là bạn tao mà!
THỨ HAI
Cưng ơi.
Nước mát lắm. 60 độ đó.
Em muốn bơi một vòng không?
Bơi cho khỏe người.
Chút nữa đi.
Vai anh sao rồi?
Đỡ hơn rồi.
Đừng cố gắng quá nha.
Rồi, ok.
Cà phế không?
Cảm ơn anh.
Chào.
Chào!
- OK, Rainer? - Yeah.
- Chào thầy Rainer. - Sinan.
Thầy phải nói
Thầy khá bất ngờ khi các em chọn lớp này nhiều vậy.
Nếu là thầy, thầy đã chọn lớp chế độ phân quyền rồi.
- Tại Wieland dạy dở? - Là em nói nhé!
Được rồi.
Chuyên chế. Nghĩa là gì đây?
Thôi nào, các em tự đăng kí vào lớp này...
thì cũng nhiệt tình chút chứ.
Chắc là ít phiền hả nhỉ?
Jens, nhà nước chuyên chế là gì?
- Như kiểu triều đại vua chúa? - Không cần thiết.
Ferdi, Em nghĩ sao?
Nhà máy chuyên chế nước?
Nhảm nhí quá!
- Lisa, thử xem nào - Độc tài?
Cũng có phần đúng đo. Karo?
Em nghĩ chế độ chuyên chế là...
khi một cá nhân hoặc một nhóm nắm tất cả mọi quyền.
Đúng vậy.
Chế độ này bắt đầu từ Hy Lạp, nghĩa là tự trị.
Từ auto , "bản thân", và kratia , "quyền lực", "thống trị"...
Ở nhà nước chuyên chế,
người nắm quyền có tất cả quyền hành...
để sửa luật theo ý họ muốn.
Các em có ví dụ nào không?
Come on, a dictatorship!
- Phát xít. - Nữa hả trời.
Thầy không chọn môn này,
nhưng đã học thì phải học cho trọn vẹn.
Thầy đã in cho các em một số tài liệu.
Nữa hả thầy.
Đây là chủ đề quan trọng đó.
Phát xít thua rồi. Ok, tụi em biết
And it's never gonna happen here again.
Vậy còn Phát xít mới?
Mình đâu cần cảm thấy tội lỗi mãi đâu.
Mình không bàn về tội lỗi, mà là hệ quả của lịch sử.
Bình tĩnh đi nào!
- OK, ai cũng biết hết! - Vậy mình biết gì nào?
Trừ việc biết về mấy thằng khùng Đông Đức...
Ê quê tao ở đó nha mày!
Ừ biết rồi. Im đi nhóc.
- Mình bàn về cái khác được không? - Cái gì nào?
Chính phủ Bush?
Cái này hay đó.
Các em có nghĩ ở Đức có thể nổi dậy một chế độ độc tài nào nữa không?
Mình qua thời đó rồi.
Marco, em thì sao?
Em không biết.
Thôi nghỉ 10' trước đã.
Gì vậy thầy?
Thầy kê lại bàn ghế. Sẽ có nhiều chỗ hơn.
Rất may là tuần này mình muốn làm gì cũng được.
Thầy đề nghị chúng ta thoải mái tí nhé. Có ai phản đối không?
Được rồi.
Nào, muốn có hệ thống chuyên chế cần phải có gì?
Dennis?
- Một hệ tư tưởng. - Giỏi lắm. Gì nữa?
- Quyền kiểm soát. - Giám sát.
Các em đi nhanh quá rồi. Nghĩ chậm lại nào.
Khổ sở.
Hay đó.
Chế độ độc tài cần gì nhỉ? Mình đã bàn lúc nãy rồi
A Führer ! (Người thống trị)
A Führer?
Một từ mang nhiều nghĩa đó.
Nhưng chế độ độc tài nào cũng cần một nhân vật trung tâm.
Rồi, vậy ai muốn làm nào?
- Thầy. - Thầy hả?
Ai nữa?
Cử bạn nào thử xem, để thay đổi.
Để tôi.
Đừng có mơ! Thầy Rainer làm đi!
Bỏ phiếu nào.
Ai muốn thầy dẫn đầu dự án này?
- Gì đây? - Chơi chung đi.
Ai phản đối không?
Phiếu trắng?
No comments yet. Be the first to leave one.