The first 200 lines.
TÌNH YÊU NÀY BẤT KHẢ KHÁNG
TẬP 9
Trời đất.
Đẹp quá đi mất.
Cảm ơn anh đã làm chăm chỉ.
Chiều mai sẽ làm xong bảng hiệu.
Khi nào xong sẽ gọi cô.
Vâng.
Tôi sẽ chụp ảnh nghiệm thu.
Ngầu quá đi.
Sao đèn lại tắt?
Chuyện này không nên xảy ra trong lễ hội.
Anh ơi?
Trời đất ơi.
SỐ LẠ
A lô?
A lô…
Chuyện gì đây?
SỐ LẠ
Em không sao chứ?
Này.
- Gì thế? - Tôi sẽ kê máy giặt cho cô. Đi nào.
Đến nhà tôi sao?
Phải.
Thế có hơi kỳ cục không?
Tại sao? Tôi là bạn cô mà.
Đúng là như thế.
Mở khóa được không?
Tôi đã kê lại máy giặt,
kê giường
và thay bóng đèn. Xong hết rồi nhỉ?
- Hết chưa? - Vâng, xong hết rồi.
Rượu dâu rừng đây.
Tôi đâu cần thứ này, nhưng…
Ông ăn mì không?
Trời ạ, làm tôi giật mình.
Tôi không còn gì khác.
Tôi nghĩ ít ra cũng nên nấu mì cho ông.
Tôi có buổi xem mắt mà.
Muộn thế này ư?
Sở Thuế bận lắm.
Seung-yeon yêu cầu gặp ban đêm, sau khi cô ấy tan làm.
Tôi nên làm gì đây?
Cởi ra đi. Để tôi giặt.
Được rồi.
- Nhanh lên. - Được rồi.
- Phải giặt thật nhanh. - Để tôi…
Tôi trông không thích hợp để đi xem mắt, phải không?
Áo sơ mi bẩn quá.
Phải rồi.
Sao ông lại phun vào áo?
Này.
Tôi ôm cô được chứ?
Sao tự dưng lại hỏi thế?
Đàn ông kiểu gì lại đi hỏi trước?
Đó là lý do ông ế bền vững đấy.
Đừng bao giờ hỏi Seung-yeon câu đó.
Nó ngớ ngẩn lắm.
Sao hai người dám giấu chuyện này?
Con trai tôi bị bệnh.
Nhưng tôi không biết gì. Vậy có được không?
Em làm thằng bé tỉnh mất.
Em nói nhỏ thôi.
Mẹ à, mẹ về nhà nghỉ ngơi chút đi.
Cô không đi đâu hết.
Cháu muốn thì cháu về đi.
Cô sẽ ở lại đây.
Sao em lại to tiếng với con bé?
Em nên biết ơn vì con bé đã tìm thấy Sin-yu ở bãi đậu xe.
Anh cũng đi đi. Em không muốn thấy mặt anh.
Anh giấu em chuyện này.
Sao anh dám giấu em việc Sin-yu bị bệnh?
Thằng bé không cho anh nói.
Thằng bé không muốn làm em lo.
Anh ấy cũng không kể với con.
Tội nghiệp con tôi.
Chịu đựng một mình chắc khó khăn lắm.
Hong-jo.
Hong-jo.
LEE HONG-JO, PHÒNG XÂY DỰNG GREENWAY
Hong-jo.
Em có nhà không?
Hong-jo.
Anh lo quá. Điện thoại em reo, nhưng em không bắt máy.
Em đang nằm.
Sao thế? Em ốm à?
Em…
Em nhờ anh một việc được chứ?
Em hết thuốc giảm đau rồi,
nhưng em không đủ sức đi mua.
Chỉ vậy có đủ không?
Ổn ạ.
Em chỉ thấy ớn lạnh và hơi sốt.
Phải rồi.
Để phòng khi, anh có đem ít thuốc ngủ đây.
Em cần phải ngủ thật say.
Cảm ơn anh.
GIẤC MƠ SÂU
Jae-gyeong cũng đáng nghi.
Thật dễ để anh ta trộm đồ ngủ của cô.
Em có một thắc mắc.
Sao khi nãy anh lại ở trong công viên?
Để kiểm tra lễ hội.
Anh tự mình kiểm tra ư?
Thực ra anh làm nhiều việc không tên lắm.
Sin-yu đã hỏi
liệu anh có đồng ý lắp máy quay an ninh không.
Em cũng đồng ý chuyện đó ư?
Không. Anh ta không kể chuyện đó với em.
Anh không đồng ý lắp máy quay.
Không hiểu sao cậu ta lại có một thỉnh cầu lo lắng cho em đến vậy.
Anh muốn nói về chuyện đó
nhưng cậu ta xin nghỉ ốm, nên anh không gặp được.
Anh có biết
sao anh ta xin nghỉ ốm không?
Không.
Em nên đi ngủ đi.
Em chưa ngủ anh sẽ không xuống nhà đâu.
Anh xuống trước đi.
Anh đang định tự mình lắp máy quay.
Và nếu có chuyện gì xảy ra,
nói với anh trước đi.
Vâng.
Ngày mai hãy uống nốt thuốc nếu em vẫn chưa khỏe.
Anh đem túi chườm đây. Anh hâm nóng nó xong sẽ về.
JANG SIN-YU
Do bản chất của bệnh,
cậu ấy có thể bị nhồi máu não.
Lần này vùng bị ảnh hưởng không lớn, cậu ấy sẽ sớm hồi phục.
Chỉ là thiếu máu não cục bộ thoáng qua.
Cậu ấy may mắn đấy.
Sao thằng bé chưa tỉnh?
Ngủ suốt hai ngày rồi.
Có thể là do mệt mỏi hoặc căng thẳng tích tụ.
Sin-yu sẽ ổn chứ?
Anh đã bảo em đừng nói gở mà.
Anh đang ở đâu và ốm đau thế nào?
Hong-jo?
Lại đây.
Vâng.
"Lễ hội" nhé. Tôi sửa lại hết rồi.
- Cảm ơn. - Không có gì.
ANH JAE-GYEONG
Em thế nào rồi?
A lô, Gyu-hyeon.
Vâng.
Không. Vâng.
Sin-yu. Con tỉnh lại rồi.
Con ổn chứ?
Sao con không nói?
Nhìn mẹ này.
Con nhận ra mẹ chứ?
Đừng om sòm nữa.
Sin-yu.
Con thấy thế nào?
Ngồi dậy được không?
Con ngủ lâu quá.
Mẹ lo muốn chết.
Nhìn mẹ này. Có mấy ngày mà mẹ già hẳn đi.
Không phải lúc để em lo cho dung mạo của mình đâu.
Mặt thằng bé teo lại còn một nửa.
Mặt thằng bé lúc nào chả nhỏ.
Thằng bé giống em nên đầu nhỏ.
Đầu nhỏ không phải thứ đáng để khoe khoang đâu.
Hồi xưa, đầu nhỏ tức là não nhỏ đấy.
Điều anh nói
thật sai phạm.
Ý em là "xúc phạm" à.
GROOT
Anh đang ở viện à?
Sao không đọc tin nhắn?
Khi nào đọc được thì trả lời nhé.
GROOT
ANH ĐANG Ở VIỆN À? SAO KHÔNG ĐỌC TIN NHẮN?
KHI NÀO ĐỌC ĐƯỢC THÌ TRẢ LỜI NHÉ.
ANH ĐANG Ở VIỆN À? SAO KHÔNG ĐỌC TIN NHẮN?
KHI NÀO ĐỌC ĐƯỢC THÌ TRẢ LỜI NHÉ.
Tôi đoán cậu đã lo lắng.
Tất nhiên rồi. Cậu tưởng tôi không lo chắc?
Tôi giận cậu lắm đấy.
Thứ đầu tiên cậu tìm không phải mẹ cậu, bố cậu,
tôi, hay Na-yeon.
Mà là điện thoại.
Tưởng cậu bận?
Đâu quan trọng.
Khi cậu ra viện, ta đi trượt tuyết nhé.
Tôi muốn ngắm tuyết cùng cậu.
Cậu có thể đi.
Ý cậu là sao? Ý tôi là đi cùng nhau.
Ý tôi là cậu nên về nhà.
Lạnh lắm. Anh nên mặc ấm vào chứ.
Cô đã nhắn tôi rất nhiều.
Cô đã bảo tôi chỉ được liên lạc với cô qua email hay phần mềm nhắn tin nội bộ.
Chuyện gì cũng có ngoại lệ mà.
Cô bảo tôi đừng lại gần.
Có chuyện gì thế?
Tôi không nhớ.
Bệnh của anh trở nặng à?
Anh bị bệnh gì?
Tôi bị ốm do điều hòa.
No comments yet. Be the first to leave one.