The first 200 lines.
Tóm tắt phần trước Teen Wolf
Không nhớ tôi sao?
Theo?
Theo là bước đầu tiên
để tìm ra Dread Doctors.
Anh ấy được gọi là Der Soldat.
- Đó là Nazi. - Một Alpha.
Theo, chị cậu muốn gặp cậu.
Cứu tôi với!
Cậu sẽ chết nếu như cậu ở lại.
Im miệng đi và để tôi cứu cậu.
Stiles đã cứu tôi.
Gì cơ?
Không có gì.
Chúng ta nên mang theo xe của tớ. Như tớ đã nói từ trước ấy.
Vài lần rồi đấy.
Đây là xe mới mà.
Mới với ai đấy thôi.
Cũng phải 20 năm rồi.
Chẳng có miếng nâng nào cả.
Lấy phụ tùng thay đi.
Không có phụ tùng à?
Không có.
Tớ biết. Ngày hẹn hò tệ nhất nhỉ.
Chúng ta còn có những điều tồi tệ hơn.
Nhớ lần hẹn hò đôi không?
Lễ mừng năm mới thì sao?
Giáng sinh cùng bố mẹ cậu.
Lần đó chị cậu...
Đừng nhắc tới nó nữa.
Thực ra, đây có lẽ là lần hẹn hò tuyệt nhất của chúng ta
Đây chắc hẳn là ánh sáng từ phương nam.
Hmm. Có khi họ có phụ tùng đấy.
Oh, này!
Đừng để họ bắt em!
Đừng để họ bắt cả em nữa.
Hai đứa đang nghĩ cái quái gì thể?
Bọn cháu chỉ định giúp người khác thôi
Tại sao hai đứa không tìm cách giúp cho bố hiểu...
... cái quái gì đã xảy ra ở đây thế?
Vâng, thì, bọn con đang cố
một cách lịch sự thuyết phục anh ấy kéo ....
Vâng...
Quỷ!
Anh ta đang bỏ chạy.
Anh ta bỏ chạy rồi.
Đúng thế. Bởi vì hiển nhiên là cậu ấy
cũng đại loại như tội phạm mà bố.
Ừ. Mấy đứa muốn biết
hàng mất cắp là gì chứ?
Dạ?
Trang bị y tế cứu sống trong trường hợp khẩn cấp?
Không. Khí độc ạ?
Sai hết.
Đầy thuốc ạ?
Khí heli.
Heli ạ?
Đây có lẽ là điều tốt.
Chúng ta tích được khí heli à?
Ý tớ là, ...
Họ không cần chúng ta nữa.
Được rồi, ừm, họ cần ta.
Họ chỉ là không biết điều đó.
Chúng ta sẽ sớm quay lại trường thôi.
Nên Beacon Hills sẽ
phải học cách tồn tại mà không cần bọn mình.
Beacon Hills sẽ tan tành nếu không có bọn mình mất.
Stiles...
Họ không cần chúng ta.
Họ cần đấy!
Alex, cháu biết đấy, bọn chú vẫn đang
găp rắc rối với việc tìm ra địa chỉ bố mẹ cháu.
Và vì cháu không thể nhớ ra gì hết,
bọn chú có một biện pháp,
một biện pháp lạ có thể giúp cháu nhớ ra.
Nhưng chú cần cháu đồng ý đã.
Chú cũng cần cháu biết rằng
nó có thể cũng sẽ đau đấy.
Cháu không quan tâm. Cháu chỉ cần tìm ra bố mẹ cháu thôi.
Em sẵn sàng chưa?
(Em đã nói với anh rằng chúng ta lẽ ra không nên
dẫn thằng bé đi xem một bộ phim nhãn R.)
Con không sợ đâu.
Thế à, bố đã sợ chết khiếp đấy.
Có khi chúng ta không nên mang theo bố đi xem một bộ phim nhãn R.
Con không sợ sao? Không sợ tí nào à?
Chắc có một ít thôi ạ.
Will, lái xe đi!
Lái đi!
Cúi xuống!
Ah!
Cậu nhìn thấy gì?
Tớ nhìn thấy một gã đàn ông trên ngựa.
Ngựa sao? Hắn có một khẩu súng.
Được rồi, một gã đàn ông với một khẩu súng. Nghe có vẻ
thuộc phận sự của bố rồi, không phải các con.
Còn bố mẹ em ấy thì sao? Điều gì đã xảy ra với họ?
Tớ không biết. Đó là tất cả những gì tớ nhớ. Nhưng...
Tớ có cảm giác ấy.
Cảm giác thế nào?
Chúng đang trở lại.
Chúng đang trở lại vì em.
Hmm.
Gì thế?
Đây là sắc thái hoàn hảo với tớ. Quên mất tên rồi.
Chúng ta có thể tập trung vào chủ đề không?
Tớ chẳng thấy gì cả.
Tớ không nghĩ là họ đã chết.
Họ đã chết rồi. Chắc còn bị tách ra nữa.
Điều duy nhất mà tớ không
hiểu được là tại sao không có chút máu nào.
Họ không chết. Nếu họ
đã chết, tớ có thể cảm nhận được.
Nếu họ còn sống, tớ phải ngửi thấy mùi chứ.
Ừ, tớ cũng chẳng thấy gì hết
Scott, cậu đang nói về cái gì vậy?
Cậu ấy nghĩ về cậu trong 4 phút đấy.
Tớ tính thời gian rồi.
Ừm, đó không phải là một môn khoa học chính xác. Tớ tính thời gian rồi.
Ừm, đó không phải là một môn khoa học chính xác.
Và nhóc đó chỉ là một cậu bé. Có thể nó
quá sợ hãi nên bị lú rồi.
Nếu họ chết rồi thì sao?
Chết thì chết thôi.
Được rồi, nếu đấy chỉ là một vụ cướp của, chúng ta không thể giúp họ.
Và nếu đó là một thứ gì đó siêu nhiên,
bố tớ không thể giúp họ.
Có vẻ như cậu muốn đó là một điều siêu nhiên ấy.
Cũng phải 3 tháng rồi
kể từ khi mọi chuyện xảy ra.
Ừ, và tuần nào cậu cũng lôi tớ ra khỏi giường
cứ như thể tớ là
một cái máy dò tìm kim loại siêu nhiên ấy.
Được rồi, còn thường xuyên hơn ấy chứ.
Cậu không thể nói với tớ
rằng cậu nghĩ đây chỉ là
một chuỗi các sự trùng hợp bất khả thi chứ?
Tớ đang nói có thể điều đó cũng không tệ đâu.
Cậu đang nhìn chăm chăm một cái kính chắn gió đã vỡ.
Có cái gì rất lạ ở đây.
Nó bị vỡ.
Và đó không phải là một viên đạn thần kỳ.
Đó là một viên đạn thường.
Nhưng lại phá tung một tấm kính chắn gió bình thường.
Như thể một viên,
và một viên,
và một viên.
Viên đạn thần kỳ.
- Lydia, vậy... -
Tớ phải thực sự xin lỗi trước trông xinh đấy.
Một... Ôi!
Đẹp rồi.
Stiles!
Cậu vẫn ở trong ảnh này.
- Xin lỗi. - Cậu làm hỏng hết rồi.
Tại sao tớ lại muốn làm hỏng hết cuốn sách ảnh cho năm của cậu chứ?
Có lẽ bởi vì cậu chưa ký
cho bức ảnh của riêng cậu hả?
Tớ ký rồi.
Trống mà.
Ừ...
Hoặc có khi cậu đang xử lý căng thẳng
của việc tốt nghiệp bằng cách tránh những cột mốc quan trọng.
Giấy psych.
Ồ.
Này, bên họ đã kiểm tra chiếc xe Ồ.
Này, bên họ đã kiểm tra chiếc xe
Không có vết đập, không có lỗ thoát.
Và địa chỉ mà Alex cho bố tớ Không có vết đập, không có lỗ thoát.
Và địa chỉ mà Alex cho bố tớ
nó là một ngôi nhà bỏ hoang.
Thôi nhé! Bố mẹ mất tích,
gã đàn ông đáng ngờ trên lưng ngựa,
viên đạn thần kỳ. Ai đi cùng đây?
Tớ phải đi chụp lại ảnh.
Ừ, không hứng.
Tớ không thể nghỉ học thêm được nữa.
Scott. Scott. Tớ đã nghỉ 38 tiết kỳ trước rồi.
Và mẹ Lydia là lý do duy nhất
khiến tớ có thể ở lại trường.
Tớ có thể đi sau khi tan học.
Biết gì không? Quên luôn đi. Tớ sẽ đi tìm Liam.
- Ừ, tớ sẽ không đi cùng Liam. Mmm-mmm.
Này, tớ có thể chụp một tấm không?
Ồ không. Ừ có chứ.
Được thôi, tuyệt. Nếu cậu có thể lý giải cho tớ Ồ không. Ừ có chứ.
Được thôi, tuyệt. Nếu cậu có thể lý giải cho tớ
tại sao nó lại thành màu xanh, tớ sẽ mặc kệ.
Mọi người cười nào.
Mèo của Schrodinger.
À, tôi có thể thấy được tôi đã gây ấn tượng với các em
về tài hội họa của mình.
Schrodinger để con mèo của ông
trong một chiếc hộp với thức ăn tẩm độc.
Bây giờ, cho tới khi ông ta mở chiếc hộp đó,
con mèo, về lý thuyết, còn sống hoặc đã chết.
Nhưng khi ông ta mở hộp.
hoặc là "Xin chào, găng tay" hoặc là "Tạm biệt, đôi vớ".
Gạt chuyện lạm dụng động vật sang một bên,
chúng ta có thể vận dụng vật lý ở điểm nào?
No comments yet. Be the first to leave one.