The first 200 lines.
[Vụ giết người xảy ra ở một tiệm burger gần căn cứ quân sự Mỹ tại Seoul]
[Nhân vật, kết cấu vụ việc và chi tiết cụ thể đã được sửa đổi vì hiệu quả phim]
- Chào buổi sáng, công tố viên. - Chào buổi sáng.
Tìm được nhân chứng chưa?
Chưa, vẫn chưa.
10h tối chắc có rất nhiều khách.
Chúng tôi vẫn đang tìm nhân chứng.
Có tài liệu nạn nhân không?
Jo Jung Pil là sinh viên năm cuối đại học Hongik,
cậu ấy với bạn gái tới đây, bị giết trong nhà vệ sinh.
Thời gian tử vong thì sao?
10h30p tối qua, trên xe cấp cứu.
Hiện trường ở đâu?
Giáo sư, ông đến sớm nhỉ.
Công tố viên Park.
Cậu muốn tôi tới kiểm tra công việc vệ sinh ở đây sao?
Chuyện này là sao?
Cửa tiệm gọi tới nói
họ muốn mở cửa đón khách.
Phòng thu thập chứng cứ có lấy đủ ảnh hiện trường không?
Họ chụp 30 phút.
Đúng là ẩu tả.
Bị giết ở đây đúng là một nơi tù túng.
- Chẳng có gì ở đây cả. - Đúng vậy.
Họ dọn dẹp sạch sẽ thật.
Thi thể ở vị trí nào?
Bên trái bồn tiểu,
nằm dựa vào góc tường.
Vết máu ở vị trí nào?
Bên mép bồn rửa tay
với cả khá nhiều trên tường.
Ngoài ra có vết máu dạng phun sương
trên tường góc phải bồn tiểu.
- Ở đây à? - Vâng.
Đây là gì?
Xem ra họ bỏ sót một chút vết máu.
Ba nhát bên cổ phải, bốn nhát bên cổ trái, hai nhát ở ngực,
tổng cộng là chín vết đâm.
Cậu ấy mới 23 tuổi,
ai mà lại làm chuyện này ở trung tâm Itaewon chứ.
Nạn nhân là con trai ba đời đơn truyền,
gia đình không hề khá giả, bố là tài xế xe bus.
Nếu sớm biết tôi đã nên đối xử với nó tốt hơn.
Vì kiếm tiền đóng học phí mà đi làm thêm vất vả,
chưa từng được sung sướng.
- Đừng nói nữa. - Con trai đáng thương của tôi.
Đừng nói nữa, có như thế nó cũng không quay về được.
Công tố viên,
bạn gái nạn nhân có mặt tại hiện trường đang ở đây.
- Ở đâu? - Bên này.
Bọn cháu cùng ôn bài ở thư viện,
sau đó đi uống bia,
rồi thì…
Đi nhé, gọi cho em đấy biết chưa?
Chú ơi, đợi đã.
Tốt quá.
Bọn mình đi đâu?
Một nơi hay ho.
Nhưng giờ hơi muộn rồi,
tối nay chúng ta ngủ chung được không?
Jung Pil, Jung Pil à.
Em còn nhớ được gì không?
Nói cho chúng tôi biết dù là chi tiết nhỏ nhất.
Có thể có thứ em không nhớ ra,
nghĩ kỹ lại xem,
bất cứ chuyện gì khác lúc bình thường,
ví dụ như trên đường về nhà
có ai đó đi theo phía sau
hay nhìn hai em chằm chằm mà không có lý do gì.
Ai ạ?
Đây là điều chúng tôi muốn biết đấy.
Vậy thì, liệu ai sẽ theo dõi em?
Con không biết.
Mẹ kiếp.
Tất nhiên không phải.
Bố, điều đó sai rồi.
Lẽ nào mặt trời mọc đằng tây, vì sao quân đội Mỹ lại làm thế chứ.
Thường thì họ sẽ cướp nghi phạm của chúng ta
tự mình điều tra,
vì sao họ lại giao cậu ta ra,
anh nghĩ xem có phải họ có dụng ý khác không?
- Cậu ta bao nhiêu tuổi? - 18.
Cậu ta là công dân Mỹ đang học cấp ba.
Người Mỹ sao lại trông thế này?
Bố là người Mexico, làm việc trong quân đội Mỹ,
mẹ là người Hàn Quốc.
- Vậy cậu ta biết nói tiếng Hàn không? - Hoàn toàn không biết.
Trong lúc điều tra sẽ rất khó khăn,
rất nhiều chuyện cậu ta hoàn toàn không hiểu được,
cậu ta luôn nói tiếng Anh, đã buồn bực lắm rồi.
Cậu ta đang giả vờ vô tội sao?
Cậu nói được tiếng Hàn phải không?
Nói tiếng Hàn.
Học từ mẹ cậu.
Tên khốn này thật là biết đóng kịch.
Đồ khốn.
Hân hạnh, anh có thể gọi tôi là Nancy.
Theo thỏa thuận hành chính hai nước Mỹ-Hàn
trong thời gian điều tra Robert J Pearson
nhân viên điều tra phải tuân thủ một số điều khoản,
nếu nghi phạm yêu cầu
quan viên Mỹ, hoặc là thành viên gia đình có mặt
hoặc nước Mỹ tham gia, nhân viên điều tra phải tuân thủ
khi không có đại diện nước Mỹ tham dự
bất cứ đơn nhận tội nào lấy từ nghi phạm cũng không được thụ lý.
Ngoài ra, khi cậu ấy mặc quần áo thường ngày
không thể tra còng tay.
Đêm 8/4 cậu ở tiệm burger Itaewon phải không?
Cậu ở trong nhà vệ sinh tiệm burger Itaewon
vào khoảng 10h đêm 8/4 đúng không?
Vì sao lại giết cậu ấy?
Giết người cũng phải có nguyên do chứ.
Cậu quen với nạn nhân thế nào?
Dịch đi.
Cậu quen với cậu ấy thế nào?
Đó là lần đầu tôi gặp anh ta.
Là lần đầu gặp.
Vậy hai người đánh nhau sao?
Vậy hai người đã đánh nhau?
Vì sao cậu theo cậu ấy vào nhà vệ sinh?
Tôi muốn đi vệ sinh.
Cậu đi vệ sinh kết quả là đâm chết người sao?
Rốt cuộc cậu làm gì ở đó?
Tôi chỉ nhìn thôi.
Nhìn thấy gì?
Anh chàng Hàn Quốc bị đâm.
Rốt cuộc cậu ta đang nói gì?
Tìm cho kỹ vào.
Nói tôi biết còn ai ở trong nhà vệ sinh?
Một người Hàn Quốc và AJ.
Nạn nhân chết rồi,
chúng tôi đang tìm cậu bạn AJ của cậu, rất nhanh thôi cậu ta sẽ tới đây,
chúng tôi sẽ tìm ra sự thật nhanh thôi.
Cậu vẫn kiên quyết là mình không làm sao?
Vì sao cậu không trả lời tôi?
Sao cũng được. Tôi đâu có giết anh ta.
Con dao này, quần áo và giày đều là của cậu có phải không?
Xem vết máu đó
cậu vẫn kiên quyết là mình không làm sao?
Lẽ nào không phải là cậu giấu chúng trong phòng thay đồ sao?
Alo, phải.
Công tố viên, trinh sát viên Jo sở cảnh sát Yongsan gọi tới.
Alo.
Ai là Alex Jung?
AJ.
Anh tìm được AJ rồi sao?
Tôi thường phải tới Mỹ công tác
nên chẳng có thời gian quản giáo nó mấy,
tôi không biết nó qua lại với đám côn đồ.
Nó tận mắt thấy cảnh tượng đáng sợ,
nó nhất định sẽ bị sang chấn.
Nó nhìn có vẻ chín chắn thôi chứ thực ra vẫn còn là đứa trẻ,
tấm lòng nó ngây thơ và hiền hòa.
Tôi hiểu.
- Sẽ không lâu lắm đâu. - Vâng.
Alex, phải trả lời cẩn thận đó.
Nói khái quát mà rõ ràng biết chưa?
Vậy chúng ta chính thức bắt đầu thôi.
Cậu tên là Alex Turner Jung đúng không?
Gọi cháu Alex là được.
Cậu bao nhiêu tuổi rồi?
17.
Cậu không thể nói tiếng Hàn sao?
17.
Nó ở Hàn Quốc xem như 18 tuổi rồi.
Địa chỉ thường trú ở đâu?
Gì cơ? Đó là gì?
Là ở New York.
Nó về đây chưa đến ba tháng.
Anh đừng làm phiền chúng tôi được chứ?
Alex cậu tự trả lời đi.
Ây, chú đừng hỏi thế, hỏi câu quan trọng đi,
cháu sẽ nói chú biết tất cả.
Câu quan trọng gì?
Hôm đó đã xảy ra chuyện gì trong nhà vệ sinh,
cháu nhìn thấy anh Hàn Quốc bị giết ở đó.
Này AJ, ăn burger không?
Ừ, tao đói cồn cào đây anh bạn.
Xem này.
Anh bạn, cứ như trong phim vậy.
Ghê thật, dùng cắt burger thì phí quá.
Ê này, mày lấy đâu ra thế?
Chợ Itaewon.
A, chết tiệt.
Anh vẫn ổn chứ?
Chà, nó chỉ chạm vào thôi mà đã đổ máu rồi.
"Chất" đó.
Tao từng đâm người ta bị thương rồi.
Thật hả? Nó có chết không?
Tao không kiểm tra.
Này, này, ai đó chết à?
Không, bọn tao chỉ bàn luận về phim ảnh thôi.
Thôi đi.
Michael bị thương rồi mà mấy người vẫn ngồi tán dóc được.
Mày ổn không?
Anh bạn, tao ổn. Nè, ra ngoài làm điếu thuốc đi.
Chúng ta ở lại thêm lát nữa đi.
Thôi, em muốn về.
Anh nghĩ mình uống nhiều quá,
anh muốn đi vệ sinh, nhanh thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.