The first 200 lines.
Cô vừa mới nói gì?
Cho tôi mượn cây viết đi. Tôi không thể nói chuyện mà thiếu viết.
Nghe có lý đấy.
Khi anh nổi điên lên,
đôi khi anh phải để cái tay làm công việc nói chuyện.
Cách để anh dàn xếp việc này là phải biết cách tận hưởng
Họ nói tôi có nhiều nhân cách.
Họ nói tôi không thể điều chỉnh thích hợp được.
Nhưng trong cuộc chiến giữa cá tính và tuân thủ.
cá tính lúc nào cũng thắng.
Bên tuân thủ cũng có vũ khí của mình.
Họ nghĩ họ đã phòng thủ chặt chẽ rồi.
Nhưng họ quên mất hai điều quan trọng.
Những người điên, không chơi theo luật.
Và lúc nào cũng có phản ứng phụ.
Thanh tra Moss?
Jennifer.
Ghế tôi đâu?
Hồ sơ tâm thần của nạn nhân.
- Ở đâu cô có những thứ này? - Có thuốc giảm đau không?
- Không. - Đây là ai?
Suki, căn hộ tầng 64.
Cô là nhà tâm lý học à?
Tên tôi là Jennifer Silk.
Tôi là nhà tâm thần học tội phạm.
Tôi không phải tội phạm.
Sao cô không nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra nhỉ? Kể lại từ đầu.
Đó không phải là cách tốt nhất để kể chuyện đâu.
Không à? Được. Vậy chúng ta bắt đầu từ kết thúc đi. Đây. Người chết.
Người chết, người chết và người chết.
Có rất nhiều cái chết kỳ lạ ở tại một nơi,
và nó xảy ra khi cô dọn vào.
Anh ta chưa chết.
Anh đi tìm người này được không, thanh tra?
Đảm bảo anh ta không đi đâu hết.
Kể cho tôi nghe chuyện về tòa tháp Juniper đi, Suki.
Sao cô lại ở đây?
Đó là trường cải tạo dành cho những người tâm thần và rối loạn chức năng xã hội.
Chổ này giống như phiên bản tâm thần của nơi chuộc tội vậy.
Cô ra khỏi bệnh viện tâm thần nhưng cô không đủ khả năng
có được một chổ đứng ở thế giới thực.
Họ sẽ cho cô một căn phòng nếu như cô có vẻ ngoan ngoãn chấp thuận.
Có thể cô vẫn còn có suy nghĩ là mình có thể nghĩ cho bản thân,
nhưng cô phải ở đây cho đến khi hoàn toàn bình phục.
Tin tốt là...
nếu như cô có chìa khóa vào tòa tháp, có nghĩa là cô đang dần khỏe lại.
Tuy cô vẫn là con hủi của xã hội nhưng it ra cô đang trên đà hồi phục.
Cô làm gì ở cầu thang vậy?
- Tôi không thích thang máy. - Tôi không an toàn đâu.
Cô muốn mượn áo khoác của tôi không?
Chúa ơi, không cầu đâu.
Đừng để tâm.
Cô ấy có nhận thức rất rõ về thời trang.
Cô ấy không muốn bị phát hiện đã chết trong cái áo khoác đó...
hoặc bất cứ thứ nào khác.
Cô dọn vào à?
Ừ, Suki, Tầng thượng.
tôi là Cleo.
Con nghiện sex lưỡng tính.
Còn đó là Emily. Cô ấy có nổi ám ảnh về quần áo.
- Còn cô thì sao? - Rối loạn tâm thần đa nhân cách hả?
Hay đấy.
Chỗ chúng tôi không có ai bệnh này.
Chào mừng đến khu nhà tự tử.
Chắc cô hản là mối đe dọa cao.
Không, Tôi
Mối đe dọa cao là sao?
Xuống dưới và gặp tôi sau đi.
Tôi sẽ cho cô biết công thức sữa tấm bí mật của tôi.
Tránh xa cầu thang ra.
- Cứu tôi với. - Emily.
Ừ, tôi biết rồi. Tránh xa cầu thang ra.
Không sao. Ở đây chúng ta cũng không thể sống sót được.
Có thể có cũng sẽ nhả lầu như mọi người khác.
Cô không thể sống ở đây.
Chuyện này thật điên rồ. Ở yên đấy.
Tôi có thể khống chế cô. Hãy ra khỏi đây trước khi quá muộn.
Cô chỉ là một con chuột trong lồng. Hãy ra khỏi đây trước khi quá muộn.
Chổ này sẽ hút hết sinh lực của cô.
Rồi cô cũng sẽ nhảy.
Ai cũng làm vậy. Ai cũng làm vậy.
Chuyện này thật điên rồ.
Lo lắng và muốn nôn.
Nó biến mất ngay góc tối nơi không ai có thể với tới cô.
Nó xấu xí, ngu ngốc...
và một mình.
Nó ước cô sẽ trở về lại bệnh viện.
Chỉ số sống còn của cô ấy xuống dưới mức báo động. Có chuyện gì xảy ra với cô ấy vậy?
Cái này đã thiêu cháy nhân cách khác.
Bỏ nó đi. Chúng ta phải dừng lại.
Tim cô ấy ngừng đập rồi. Không có nhịp đập nữa.
Đó là gì vậy? Anh có thấy không?
Là Scribble. Cô ta vừa xuất hiện nữa.
Được rồi, Suki. Nằm yên,
Kiểm tra máy đi.
Đang ở 9.
Vậy chúng ta đã diệt trừ thành công thêm 2 nhân cách nữa. Anh có đồng ý không?
Suki. Tôi là tiến sĩ Satomi đây. Cô có nghe tôi không?
Đứng dậy. Cô thấy sao rồi?
Chờ chút. Nhìn tôi nè.
Nói a đi.
Chúng ta không thể sống ở đây. Chỉ số tự sát ở đây là 30%.
Cô có thấy cô đang sụp đổ không?
Cô không thấy mình đang sụp đổ à?
Tiếp theo sẽ là của chúng ta.
- Chổ này là một hố rác. - Đừng lo.
Chổ này là một hố rác.
- Im đi. - Không ai quan tâm đến cô đâu.
- Ở đây chúng ta không an toàn. - Không ai lo cho cô đâu.
Cút đi. Cút đi.
Chạy,
Hãy nhảy cho tôi.
Nhảy đi.
Hogan? Anh đang làm gì ở đây vậy?
- Tôi mang đường đến. - Tôi không thích đường.
Lần trước cô đâu nói vậy.
Tôi cứ tưởng tòa nhàJuniper là dành cho nữ chứ.
Căn nhà nào cũng cần gà trống cả.
Tôi đã kiểm tra nhầm chổ.
Việc giấy tờ không phải là thế mạnh của cô đúng không?
Có lẽ tôi đã làm đúng còn những người khác thì làm nó chậm lại.
Đúng vậy. Thái độ đó của cô sẽ giúp cô tránh khỏi Radar của Sinclair.
Ông ta đã thả tôi đúng không? Tôi không thể hiểu tại sao.
Những người không viết được bản danh sách hoàn hảo.
chắc chắn là mối đe dọa với xã hội hiện đại.
Người đẹp, trông cô tiều tụy quá.
Cô có chắc là muốn bay khỏi tổ chưa?
Cảm ơn đã bỏ phiếu tự tin.
Tôi chỉ định nói là hầu hết mọi người đều gởi khỏi nơi này ở chổ đằng sau xe cứu thương.
Còn anh thì sao? Tôi cứ tưởng anh đã khỏe rồi.
Sao anh vẫn ở đây?
Tên tôi xuất hiện ở sổ tai nạn.
Khỉ thật.
- Hogan, tại sao? - Ngày tóc rụng à?
Không. ý tôi là sao anh lại cắt ngang, thay vì cắt dọc?
- Là một tên lừa đảo. - Làm như cô không phải vậy.
Chỗ này toàn là những cô gái có vấn đề với cha và tôi có một căn hộ tầng thượng.
Tôi sẽ làm mọi thứ để được đi lại.
Sẽ thử cái trò đa nhân cách ,
của cô tiếp theo.
Cho tôi vài chỉ dẫn được không?
Anh không thể ra đa nhân cách được . Anh có cái nào đâu.
Rất vui được gặp anh, Hogan.
Anh là người khỏe manh duy nhất mà tôi biết.
Anh có biết cô ấy không?
Chúng tôi đã từng làm bạn tình, ngoại trừ việc chúng ta không thể là bạn.
Tôi không ngại những thứ kỳ lạ nhưng cô ta cứ đeo cái tai thỏ suốt.
Không. Ý tôi là cô gái nhảy lầu đó.
Không.
Đại loại vậy. Chúng tôi đã có cuộc gặp gỡ nhau.
Chúa ơi.
Anh có khi nào không suy nghĩ đến chuyện đó không?
Tôi đang cung cấp dịch vụ.
Cố giúp mọi người đừng nghĩ đến chuyện tự sát.
Không ai khác quan tâm đến chúng ta.
Chúng ta là đối tượng có cùng mức độ nguy hiểm.
Nếu anh từ tầng 5
Anh sẽ có cơ hội sống sót nhưng cái chân gãy của anh...
sẽ làm anh cắt đi ngân sách chi tiêu co Giáng Sinh.
Nhưng nếu anh nhảy từ đây...
Thì họ sẽ ký it đi một tấm séc phúc lợi.
- Ừ. - Không. Không. Đừng.
Không, đừng như vậy nữa. Cô biết mình muốn nó mà.
Không, không có.
Cô muốn nó.
Anh ta không phải là mẫu người của chúng ta.
- Cô có thể có vài thứ. - Anh ta không phải mẫu người của chúng ta.
- Chúng ta xứng đáng. - Hãy trưởng thành đi.
Cố lên.
Im đi.
Làm tình với anh ta như thể không có ngày mai đi.
Làm đi.
Làm tình với anh ta như thể không có ngày mai đi.
Tên anh ta là Hogan.
Anh ta là khách nam duy nhất của tòa nhà.
Anh ta đâu?
Ở bên ngoài. Anh ta không đi đâu hết.
Ai đang coi anh ta?
- Anh ta không phải nghi phạm. - Tại sao không phải?
Bởi vì cô ta là hung thủ.
Tiếp theo xảy ra chuyện gì?
Tôi nghĩ lần này cô bị mẻ răng rồi.
Vậy cô biết Hogan từ trước rồi.
Chúng tôi đã ở trang trại cùng nhau.
Và những người như cô thường làm vậy đúng không?
Các người cởi trần truồng chạy lòng vòng rồi sau đó làm tình với nhau?
- Đó không phải là tôi. - À được rồi.
Đó là một trong những nhân cách của cô.
Cái việc hôm nay là một người, ngày kia trở thành người khác thế nào?
Anh đã yêu khi nào chưa?
Anh thấy bản thân cư xử không giống mình chút nào,
phản bội mọi thứ mà anh đã tin tưởng.
và anh không thể dừng lại bởi vì anh không muốn vậy.
Là vậy đó.
Cô là bệnh nhân của tiến sĩ Sinclair.
Việc điều trị của ông ta thế nào?
Siamese đã đốt cháy máy chữa bệnh.
Nghe có vẻ đau đớn.
Đúng vậy.
Tôi biết sẽ rất đau, Suki,
No comments yet. Be the first to leave one.