The first 186 lines.
* CHÚ Ý: Trong phim có nhiều cảnh, câu thoại 18+. Các bạn nên suy nghĩ kỹ trước khi xem.
- Chưa bao giờ khắm bựa như lúc này - Công nhận.
MỘT NGÀY TRƯỚC
Trời, ông chú ơi, Khuôn viên cái trường này mả thật đấy!
Đẹp vãi chưởng. Chú có để ý không hả?
Sao đẹp thế
Vậy cháu tính học trường này à?
Không ạ, cháu trình gì mà đòi học ở đây. Cháu dốt lắm.
Nhưng thằng bạn thân của cháu từ hồi cấp ba nó đỗ vào đây rồi đấy.
Yeah, hôm nay cũng là ngày sinh nhật thứ 21 của nó, nên cháu và thằng bạn nữa muốn gây bất ngờ cho nó.
- Whoa. Bọt kìa. - Uh...
- Khoan, bia đó hả? - Sao ạ? Làm gì có. Ông chú nói linh tinh gì thế?
Tâm sự thật với chú, gặp được hai ông kễnh con này cháu muốn phát dồ, phát dại lên mất.
Cháu nói nãy giờ chú có hiểu không thế? Oh kìa, đến ga tàu rồi.
Yeah, ông chú ơi, cái thằng đang đứng ở góc kia kìa.
Yeah, chú có thể bấm tí còi được không?
Yeah, "thanks" ông chú phát.
Hey, thằng Do Thái chết dẫm, lên xe mau!
Ông chú xem, trông có giống "xiếc toi" không. Đang mặc cái gì thế không biết?
Cháu quý nó lắm, nhưng thật tình nó mặc như "xiếc toi".
- Miller! Thế nào rồi, cu? - Yo, sao sao?
- Lại đây cưng, anh ôm chú phát. - Khỏe không?
- Ông dạo này thế éo nào rồi? - Tốt.
- Mập ra đấy. - Cái gì cơ?
- Yeah. - Ý tôi là vừa mới thi giữa kỳ xong.
- Bị xì trét ăn được có tí. - Tí thôi á?
- Ít thật mà. - Thôi không nói về cân nặng nữa.
- Thấy Stanford sao? Được không? - Stanford quá tuyệt. Thật.
Thât luôn, yeah, còn Bang Hakakiqua thì sao?
- Cũng tốt, tôi đang hớn lắm. Yeah - Yeah? Hớn cực! Được.
Gia đình ông thế nào? Cả em gái ông nữa?
- Em gái ông thế nào? - Em gái tôi? Tại sao ông lại...?
Gì? Hỏi vu vơ thôi. Kiểm hàng tí ý mà.
Không phải chuyện của ông. Con bé là em tôi.
Năm nay nó mới 16 tuổi thôi.
OK, yeah, con bé tuy 16, nhưng ra đường chắc phải cỡ 18.
Sai bét, ngoài đời nó vẫn là 16. Chốt hạ vấn đề nhé.
Mà em nó tự sướng trên Facebook nuột vãi cả hàng ông nhể.
Có phải là Cancun gì gì không, ở chỗ nào nhờ...?
Ông biết đấy, cứ mỗi lần chuẩn bị gặp ông, tôi lại tự hỏi thế này,
"Sao bao lâu này mình chưa gặp Miller nhỉ Ngáo thật.
Hai anh em mình đáng lẽ phải giao lưu & kết hợp thường xuyên hơn chứ." Rồi lúc gặp ông, tôi lại thế này,
"Oh yeah, đúng cmn rồi, Thằng đấy nó vốn ngu bẩm sinh."
Anh chỉ đùa chú tí thôi mà, hổ báo thế.
Thế ngược lại tôi nói về em gái ông như vậy thì sao nào?
Kiểu như, "tôi tính chơi Danielle đấy." Ông định trả lời sao?
Này cu, chân thành nhé, tôi sẵn lòng cho cậu lên giường với em gái tôi luôn.
- Thật hả? Lý do? - Yeah.
Sẽ là một vinh dự cực kỳ lớn lao đối với cả dòng họ nhà tôi.
- nếu ông lên giường với em gái tôi. - Cái gì?
Tôi cá 5 đô sẽ bóc tem được em ông trước khi ông bóc tem được em tôi.
Tôi cũng cá 5 đô sẽ tự bóc tem em mình trước khi bóc nốt tem em ông.
Thế đưa ông luôn 5 đô này nếu ông dám chơi em mình.
OK, chúng mày có nín ngay chuyện phang phập em gái nhau được không?
Đến nhà bạn hai thằng rồi đấy, hài lòng chưa? Giờ chim cút ngay.
Oh, tuyệt vời ông mặt trời. Đẹp vãi.
- Chúa ơi, chỗ này nhìn là lạ hay hay nhờ. - Cảm ơn ông chú nhé.
- Chúa Jesus tía má ơi, thằng cha nào đấy? - Whoa! Biết đâu.
Cũng có dáng vũ công phết.
Cái gì đới, (*)Vision Quest ạ? Bùm. (Tục trường thành của một số người Mỹ cổ, tìm kiếm sức mạnh linh hồn, sự chở che của các thần hộ vệ thiên nhiên)
Ông ơi, nếu hai tiếng nữa mà không cà tưng như thằng cha này, chắc anh em mình yếu sinh lý thật đấy.
Tôi sẽ đi rửa tay ngay nếu tôi là ông.
Ông có thấy cái mũ lông chim không? Thằng cha là Tù Trưởng đấy.
Sai bét, lão đi lang thang thôi, cu à
Cà vạt ngon đấy. Nhìn cứ như Jason Gordon-Levitz ý.
Tên chính xác là Joseph Gordon-Levitt.
Tôi bắt đầu hâm mộ anh ấy sau 500 Days of Summer. (500 ngày của Summer)
- Một diễn viên vô cùng tài năng. - Một diễn viên vô cùng tài năng.
Cũng phải trải qua một quãng lận đận nho nhỏ êm đềm, chuẩn hem?
- Đến Third City nhờ the Sun hay... - Yeah.
- JeffChang! - Hey!
Yeah! Khỏe không chú em?
Chúc mừng sinh nhật thằng cờ hó da vàng bé nhỏ!
- Chú ngạc nhiên lắm ha! - Sao rồng lại đến nhà tôm thế này?
Tôi yêu cầu ông hãy gọi cho tất cả lũ bạn dở người của mình và thông báo ông tạm thời hủy hết kế hoạch.
bởi đêm nay ba anh em ta sẽ đi bão, tiện thể táng vỡ cái mẹt khỉ của ông luôn!
- Chuẩn. Chuẩn như Lê Duẩn còn gì! - Không. Đợi đã, không, không, đợi đã!
- Mặt ông sẽ không sao đâu. - Hai ông này! Miller, tôi không thể...
- Yeah, cu ơi. - Yeah!
- Không, không, hey, hai ông ơi. - Wow, cu ơi, nhà gì mà ngon thế!
- Hai ông, hai ông, hai ông, bình tĩnh nghe tôi nói đã. - Trăng với sao gì?
Thực sự tôi rất cảm động khi hai ông đường xa lặn lội tới đấy, nhưng...
Ông có cỏ không? Tôi hút hết đống mang lên trên tàu rồi.
Không, không có. Nghiêm túc này, tối nay tôi không thể đi được.
OK? Tôi đang chuẩn bị cho buổi phỏng vấn lớn nhất từ trước tới nay ở trường y, ngay sáng ngày mai.
Mẹ kiếp! Đáng lý anh em mình nên gọi trước.
JeffChang! Giờ ông đã là thanh niên cứng 21 rồi. Không còn bị ông bô khốn nạn quản lý nữa.
- Thưa quý ông. - Vãi linh hồn, lão đứng ngay đây à.
Rất vui khi được gặp lại bác, Bác sĩ Chang. Cathy khỏe không ạ?
Ý cháu là, Cô Chang? Ý cháu là, Cô Bác Sĩ Chang? Mịe mình.
Cậu vẫn còn nợ tôi chính xác 17,50 đô vì cái lỗ trên hàng rào đấy, Altman.
Uh, thật ạ? Nhưng đó là từ hồi, lớp 8 rồi.
Cha không ngờ con vẫn giao du với cái thể loại... bạn này.
Không phải đâu, Cha, con xin thề, Thật tình còn có biết hai bạn ấy đến đâu.
Buổi phỏng vấn của con với Tiến sĩ Collins sẽ bắt đầu vào 08:00 sáng mai.
Cha sẽ đón con lúc 07:00.
- Đã chuẩn bị quần áo chưa? - Yeah.
Cha đã phải nhờ vả rất nhiều quan hệ mới giúp con có cơ hội này đấy.
Thật bình tĩnh, tự tin, đừng làm cha xấu hổ..
Con hứa.
Hai thằng trẻ trâu.
Nghĩ xem, dù rất vui khi hai ông làm tôi bất ngờ,
nhưng, nghe này, tôi không thể đi chơi tối nay được, OK?
Cả tương lai của tôi chỉ gói gọn trong một cuộc phỏng vấn này thôi.
- Ê cu, tôi hiểu. - Nhưng tếu vãi tôi éo hiểu đấy.
- Hoàn toàn không hiểu. - Hay mình để mai đi?
Phản đối, anh em mình không thể chờ đến mai được, tại tôi chuẩn bị hết vé vủng đến Soundgarden rồi.
Ông là thủ khoa hạng A cơ mà. Ông có thể đi nhậu đêm.
Thằng bé tối nay kẹt rồi, ông ơi.
Casey, đầu tiên, khâu mịe mồm ông lại đi đã.
- Và JeffChang, ông hãy ngồi xuống. - Không.
Bình tĩnh cái, làm ơn hãy an tọa trên bộ futon hàng thùng của ông.
Bởi vì ông đang có thái độ không phải phép đấy nhé, bạn tôi ơi.
Nghĩ xem, JeffChang, đây không phải là một buổi lễ sinh nhật tầm thường.
Ô kê con gà đen? Mà là cột mốc cậu 21 tuổi xuân xanh.
- Vào vấn đề. - Ngày hôm nay cậu chính thức là thằng đàn ông.
Ngày hôm nay cậu sẽ tự tin xổ thẳng vào mặt từng thằng hay chém gió, chém bão với mình rằng,
"Thế mày có biết không? Còn tao biết mợ nó hết rồi.
À ờ, tao giống đứa bé gái Tàu Khựa 9 tuổi thật đấy."
- Cái lề gì thốn? - "Nhưng đoán xem?
Hôm nay tao tròn 21 cmnr."
Biết điều ý, thì dựa cột mà nghe, hãy để thằng đàn ông đích thực này lên tiếng nghen con.
Miller, tôi rõ rồi, nhưng tối nay tôi xin lỗi.
Ông không phải là sản phẩm bị lỗi. Mà là lỗi thuộc về nơi sản xuất kìa.
Cả nhà ông mới đến đất nước này chưa được bao "âu".
- Vậy sao? Ông ấy còn đậm chất "Mỹ Tho" hơn ông nhiều đấy. - Chính nhà tôi xây đường sắt mà.
Yeah, nhưng ông hiểu ý tôi muốn mà. Kiểu, dân tộc ông ý.
- Cái gì? Cái gì? - Tàu Khựa. Không rõ nữa. Ông có phải con cháu Hồ Cẩm Đào không?
- Nghe này, tóm lại vấn đề là... - Tôi hiểu những gì ông đang nói,
- nhưng tôi chịu thôi... - Trên đất Mỹ này,
trên lãnh thổ của Hợp Chủng quốc Hoa Kỳ này, của đại bàng đầu trọc và bia Budweiser,
hãy chơi hết mình và nhậu tới bến đi, bởi đây nghi lễ trưởng thành.
- Cũng như ở Châu Phi khi... - Ôi, Chúa ơi.
Tưởng tượng mình mà ở Châu Phi đi... ông quá may khi anh em ta không ở đó rồi đấy.
Nếu mà ở Châu Phi, ông sẽ phải rời làng
- và không thể quay về cho đến khi nào giết được một con gấu. - Sai tòe loe tóe loét.
- Châu Phi làm gì có gấu? Ơ thế à? - Không.
- Cha nội đọc sách dùm con cái. - Giờ cậu đã 21 tuổi.
Như thông tục ở quê Casey ý, đây được gọi là bar mitzvah (Lễ trường thành cho con trai Do Thái)
- Còn đây là lễ trưởng thành kiểu Mỹ. - Tôi sinh ở Mỹ mà.
Na ná... OK, ná ná như khi một người Eskimo lần đầu tiên săn được một con chim cánh cụt vậy, phải không nào?
- Không, chắc chắn họ không làm vậy đâu. - Đã bảo là có mà, Casey.
- Tôi ghét ông. - Ở đất nước này, JeffChang,
anh em chí cốt sẽ kéo ông đi bằng được và "giao thông" ông bằng mỹ tửu.
- Tôi sẽ thông ông bằng rượu. - Ôi, Chúa ơi.
- Giờ ai ủng hộ tôi? - Không ai cả.
- Thôi nào, các đại ca chym non! - Uh-uh.
- Mm-mm. - Mặc kệ thiên hạ. Kiểu éo gì tôi cũng phải lôi được ông đi,
dù ông có muốn hay không! Tôi đếch cần biết kể cả ông bô vãi *beep* nhà ông.
Cha nội, hai anh em mình thằng nào chả sợ ông bô vãi *beep* ấy.
Tôi bình thường! Hơi có tí rợn thôi.
Ngoài ra, nếu cậu nhất quyết không nhậu đêm nay,
Tôi sẽ đứng bên ngoài cửa sổ phòng ngủ của ông cả đêm để bóp cái này.
- OK, OK, OK, tôi sẽ đi! - Éo nghe thấy!
- Còi này bóp to vãi! - Tôi sẽ đi, đừng bóp nữa! Đừng bóp nữa!
Tất cả những gì tôi nói vã bọt mép là thế đấy. Không đến nỗi khó lắm ha..
Thể loại trẩu tre nào lại thủ cái còi hơi trong ba lô thế không biết?
- Thật chứ, nó tiện lợi hơn ông nghĩ nhiều. - Chỉ một chầu bia thôi nhé. Chỉ một mà thôi.
- Thật "giao hợp" với ý mềnh. Hai anh em tôi sẽ chăm sóc ông tận tình. - Thế mới là thanh niên chuẩn.
Không có chuyện gì xảy ra đâu. Đêm nay ông sẽ là tục tưng bé nhỏ của chúng tôi.
Kao sẽ mãi mãi tuổi 21, đê ka mờ chúng mài!
- Ê cu! Sao rồi? - Phiêu quá ông ơi.
- Gặp hai ông tôi mừng rớt nước miếng! - Dạo này thế nào, bợn hiền?
Vãi vui khi gặp lại hai ông. Nói thật, tôi nhớ hai ông lắm, nhớ từng cái ôm nữa.
- Yeah. OK. OK. - Ôm cái nào.
Ông còn, uh... ông còn... Ông còn tỉnh không đấy?
Ổn rồi, thì có lẽ xôi xéo về thôi nhỉ?
Không, Casey, nhìn tôi này. Tôi không say.
- Tôi ổn. - Vẫn con ngon chán.
- Tôi ổn. - Ông ấy không sao đâu.
- Hai ông có biết cái quán bar này làm tôi nhớ đến chiến tích nào không? - Sao cơ?
Cái đêm ba anh em ta giành giải nhất (*)Beer Pong của Rothenberg , và JeffChang dớt luôn (Thi ném bóng trúng ly bia)
con nhỏ chân dài tới nách chơi đàn banjo đó.
- Yeah, tên con nhỏ là gì nhờ? - Tara.
- Tara! - Yeah, Tara!
Chiều cao súp pờ khủng cmnl.
Anh em nhờ, ngày xưa cấp ba đẹp biết mấy.
Nhân nói về banjo, cậu vẫn viết nhạc chứ?
Này cu, anh đang là tiền sinh viên y đấy nhé. Anh tuyệt đối không viết nhạc. Tuyệt đối không nghe nhạc.
Cũng chả nhớ lần gần nhất tôi đi xem show diễn là từ bao giờ nữa.
- Cái đệt. - Yeah.
Này, ông vẫn đến Sidewinder ở The Gorge nốt kỳ hè này phải không?
- Tất nhiên rồi! The Gorge! - Chuẩn, Ô tê! The Gorge!
- Casey, ông thì sao? - Hm?
- The Gorge, Sidewinder. - Ờ, tôi cũng chưa rõ nữa.
Liệu anh em mình có quá già cho mấy cái vụ như tham gia lễ hội nhạc nhẽo không?
No comments yet. Be the first to leave one.