The first 197 lines.
[Bộ phim này là hư cấu, các nhân vật, địa danh, cơ quan, sự kiện, đoàn thể, nghề nghiệp đều không liên quan đến thực tế]
Tôi không uống.
Cậu phải uống.
Cậu phải uống.
Tôi đã nói là không uống,
tôi không bị điên.
Được.
Mau chạy đi, Su Yeol.
Buông tôi ra.
Buông tôi ra.
Đã bảo anh nhanh vào.
Chạy mau, chạy mau, chạy mau.
Nhanh, nhanh, nhanh, nhanh lên.
Chạy mau, chạy mau.
Su Yeol, nhanh lên.
Su Yeol, chạy mau, chạy mau.
Chạy mau.
Ryu Su Yeol.
Ryu Su Yeol.
Ryu Su Yeol.
Ryu Su Yeol!
Ryu Su Yeol!
Su Yeol,
chán quá, hay là chơi oẳn tù tì đi.
Ai thua thì bị đấm một cái,
thế nào?
Tôi lại có suy nghĩ này rồi.
Suy nghĩ gì?
Khi ở cùng cậu, lúc nào tôi gây rối nhất.
Là lúc nào?
Lúc nào thế?
Haiz.
Biển lửa.
Chết tiệt.
Nóng quá, chết tiệt.
Nóng quá.
Rơi xuống.
Lúc nào cũng bị đánh.
Đúng vậy.
Hình như tôi cũng từng đánh hết sức.
Nhưng tại sao đột nhiên anh lại nhớ về ký ức của chúng ta trước kia?
Cứ nhớ lại chuyện trước kia
tôi liền cảm thấy việc gì mình cũng làm được.
Cuộc đời của mọi người giống như trang giấy trắng này,
thứ mọi người vẽ lên đó
đủ để thay đổi cuộc đời của mọi người.
Bắt đầu đi.
Anh làm gì vậy?
Đáng ghét.
Anh đang nghiêm túc vẽ gì thế?
Cuộc đời
dựa vào sơ đồ.
Sơ đồ?
Vậy dấu X này là gì?
Những nơi này
không nhìn thấy tôi,
những nơi này không có camera.
[Bác sĩ chuyên khoa trại giám hộ điều trị Mun Yang - Hong Seok Gyeong]
Cậu làm gì vậy?
Sao thế?
Có phải hiếm khi thấy mắt tôi có hồn như thế này
nên không nhận ra không?
Cô ghi chép chi tiết nhỉ.
Thoáng cái đã bị tôi tìm được
thì phải làm sao? Dù sao đây cũng là nghề chính của tôi.
Chao ôi.
Tôi đang không biết tại sao bác sĩ Hong của chúng ta được tù nhân chào đón vậy đấy.
Kinh doanh thuốc giảm đau của cô làm ăn tốt nhỉ.
Những thứ này... đều được coi là ma túy đấy.
Cậu muốn làm gì?
Có lẽ bác sĩ Hong phải thả tôi ra,
chuyển tôi sang bệnh viện đại học gần đây.
Chẳng lẽ cậu định tới bệnh viện đại học rồi trốn ra ngoài à?
Này, Su Yeol.
Làm sao đây?
Hình như bọn họ định giết anh thật đấy.
Anh cầu xin bọn họ quay lại đi.
Dốc hết tâm huyết luyện tập năm tháng trời,
tôi luôn đợi khoảnh khắc này đấy.
Buông ra cho tôi, nhóc con.
Mấy người phải biết chứ, mấy người...
Chúng tôi thật sự không biết.
Vậy gọi cho cậu ta hỏi xem, thằng ranh.
Dù sao anh ấy cũng là tội phạm trốn trại, không có điện thoại mà.
Sao lại không có điện thoại...
Tội phạm trốn trại đúng là không có điện thoại, chết tiệt.
Chết tiệt.
Không có cách nào thật à?
Cả nước Hàn Quốc này có chỗ nào trốn được chứ? Rốt cuộc cậu ta có não không vậy?
Cậu ta định ở trong tù cả đời à?
Ôi,
điện thoại của sở trưởng, chết tiệt.
A lô, sở trưởng.
Xin lỗi.
Bây giờ tôi sẽ truy nã cậu ta toàn quốc.
Tôi lên ngay đây.
Vâng, vâng, vâng.
Chết tiệt!
Ryu Su Yeol điên thật rồi à?
Bây giờ phải làm sao?
Rốt cuộc tổ trưởng đi đâu nhỉ?
Ôi, không lạnh bằng hôm qua, đúng không?
Thật là, không có, không có.
Tôi gọi hết một lượt những chỗ anh Ryu có thể tới rồi,
đều nói là anh ấy không ở đó.
Anh ấy không tới tìm chúng ta cũng không về nhà,
rốt cuộc anh ấy đi đâu được chứ? Tên Ryu Su Yeol này thật là.
Muốn ép tôi phát điên thật mà.
Không có camera nào quay được anh ấy.
Rốt cuộc anh ta nghĩ cái gì mà lại gây ra họa lớn thế này, thật là.
Này,
Jae Seon à, chuyện đó...
Này, trước đây
chẳng phải có một bác sĩ khoa thần kinh từng khám bệnh cho anh ấy sao?
Bác sĩ chui đó ấy.
- Yeom Geun Su? - Ừ, chính là người đó.
Anh ta đã chạy để trốn quản chế từ lâu rồi.
Đúng vậy, nơi đó đã không còn ai từ lâu rồi.
Không còn ai sao?
- Đi thôi! - Đi thôi!
Trung úy Lee, áo khoác, áo khoác!
Nhanh lên, nhanh lên!
Vâng.
Vâng, vâng,
đúng vậy.
Thời gian là giờ Mão, giờ Mão.
Đúng vậy.
Đúng vậy, không sai.
Hôm nay đúng là nhờ có tiên cô mà tôi mới được trải qua một ngày thuận lợi bình an.
Đúng vậy.
Cũng y như lời của tiên cô nói, hình như càng ngày càng nhiều người bệnh rồi.
Dù sao thì cậu cũng vẫn luôn kiếm sống thành tâm mà.
Trước ngày 15
nhất định phải cẩn thận lời nói cử chỉ, trước tiên phải giải nghiệp báo trong quá khứ đã.
Vâng, đương nhiên rồi ạ,
đương nhiên là vậy rồi ạ.
Này cậu hội viên,
cậu còn chưa nộp phí thành tâm cầu nguyện tháng này đâu đấy.
Chuyện đó...
Chẳng phải tiên cô nói là tháng trước vẫn còn tiền thừa
có thể chuyển sang tháng này hay sao ạ?
Hả?
À, sổ sách đều do con trai tôi quản lý.
Công việc chính của thằng bé là luật sư
công việc bận rộn quá
nên chắc là sót mất.
À...
Cậu hội viên này, để đề phòng lỡ như,
nếu như tiêu trừ nghiệp báo khó quá
thì luật sư Nam nhà tôi có thể giúp đỡ cho anh ở phương diện đời thực đó.
Tôi là mẹ của nó nên có thể được giảm giá đấy.
Xin đợi một lát.
Ôi mẹ ơi.
Mẹ ơi, mẹ ơi...
Ryu... Ryu Su Yeol.
À...
Không phải, lẽ nào anh là K?
Không đúng, không đúng.
Su Yeol.
Bây giờ tôi cũng không phân biệt được anh là ai nữa.
Thực sự xin lỗi,
lúc đó đầu óc tôi cũng mụ mị hết cả.
Không phải, chuyện đó...
Tốt xấu gì thì tôi cũng còn quen người của bên cảnh sát
thì mới có thể biết trước tin để mà chạy trốn,
nếu không thì
tôi cũng sẽ bị nhốt vào đó luôn đấy.
Nhờ anh ban cho mà tôi trở thành thằng điên
bị nhốt thẳng vào viện tâm thần.
Bởi vì không có ai làm chứng cho tôi.
Tôi hiểu anh không phải người điên.
Không phải,
nói lại thì
anh đã đưa ra một lựa chọn khó khăn đấy.
So với anh thì con đường trốn chạy này
dù gì tôi cũng đã trốn bốn năm tháng rồi,
cuộc sống thực sự chẳng ra gì cả.
Rốt cuộc anh định thế nào vậy? Sao lại trốn ra đây?
Cháu vừa thấy trên bản tin nói là
tên cảnh sát đó vượt ngục rồi.
Nếu như hắn ta biết cháu đã rời khỏi trại bảo vệ thanh thiếu niên rồi
thì có đến tìm cháu nữa không?
Chắc là hắn ta biết cháu không làm chứng cho hắn ta.
Xem ra chắc là hắn sẽ muốn nói chuyện riêng với cậu đấy.
Tôi đã nói chuyện với cảnh sát rồi.
Những điều đó đều là sự thật.
Đừng quá lo lắng.
Con người như Ryu Su Yeol
sẽ trở về nơi vốn dĩ hắn nên ở nhanh thôi.
điểm yếu tâm lý của Sin Ju Hyeok là gì đây?
Anh cũng biết là
bây giờ gần như không còn lại bất cứ vật chứng nào mà.
Để tôi nghĩ xem, để tôi nghĩ xem nào...
Một người đeo mặt nạ thì sợ nhất điều gì?
Khiến hắn phải tháo mặt nạ xuống.
Chứng minh Sin Ju Hyeok chính là Jeong Yun Ho.
Đúng vậy.
No comments yet. Be the first to leave one.