The first 200 lines.
Nhiệm vụ của anh hùng là những sự kiện định hình cả thế giới.
Chúng đã dựng nên và phá đổ các đế chế.
Xoay chiều đổi hướng nền văn minh nhân loại.
Nhiệm vụ là một thứ thiêng liêng.
Và được giao phó một nhiệm vụ là được giao tiếp với chính các vị thần.
Không thể tránh hết được quái vật.
Chúng dễ bắt gặp hơn cậu nghĩ đấy.
Bí quyết là phát hiện ra chúng trước,
trước khi chúng phát hiện ra cậu.
Rất vui được gặp cháu, con trai của Poseidon. Ta là Medusa.
Medusa đề nghị giúp tớ cứu mẹ
nếu tớ quay lưng với hai cậu.
- Cậu đã nói sao? - Tớ chặt đầu cô ta.
Percy, cậu không thể gửi đầu Medusa đến Olympus được.
Sao không?
Vì các thần sẽ không thích đâu.
PERCY JACKSON VÀ CÁC VỊ THẦN CỦA ĐỈNH OLYMPUS
TẬP 4: TÔI LAO ĐẦU VÀO CHỖ CHẾT
Sẵn sàng chưa?
- Con phải buông ra, Percy. - Con không làm được.
Có. Con làm được chứ. Con chỉ cần cố gắng thôi.
- Con cố rồi. - Không, chưa đâu.
Ta đã ở yên như thế này 15 phút rồi.
Đi mà con. Mau nào. Làm một lần với mẹ.
- Ta về nhà được chưa? - Percy, ta đã trả tiền để học lớp này.
Con biết mẹ sẽ không yêu cầu con làm nếu nó không an toàn, phải chứ?
Percy, con có thể gặp nguy nếu con không biết cách bơi đấy.
Một ngày nào đó, nó có thể rất rất quan trọng,
và mẹ có thể không ở đó giúp con
khi việc đó xảy ra, nên mẹ cần đảm bảo con bơi được.
- Hít thở đi. - Sao cơ?
Mẹ cứ hít thở đi.
Mẹ vẫn luôn bảo con thế mà.
Mẹ sẽ luôn ở đây.
Mẹ ơi?
Mẹ ơi!
Lại gặp nhau rồi, anh hùng nhỏ.
Giờ ngươi đang tính gây rắc rối gì đây?
Một đứa con bị cấm lôi kéo sự chú ý.
Một người hùng bị cấm ư? Chà...
Chúng thu hút sự diệt vong.
Mụ ta đang đến.
Này, cậu ngủ chưa?
Rồi.
Cậu và Thalia thân nhau lắm, đúng không?
Ừ.
Chị ấy như thế nào?
Làm sao?
Chị ấy là đứa con bị cấm cuối cùng trước tớ, đúng không?
Chị ấy hẳn đã đối mặt với những thứ hệt như này.
Chị ấy cứng cỏi.
Chị ấy biết mình là đứa con bị cấm. Chỉ là chị ấy chẳng thèm quan tâm.
Khi Luke và Thalia tìm thấy tớ, Luke chăm sóc cho tớ ngay.
Nhưng Thalia...
chị ấy bắt tớ phải chứng tỏ.
Vì thế mà cậu gây khó dễ cho tớ à?
Tớ cũng phải tỏ ra xứng đáng với cậu?
Ừ. Có lẽ vậy.
Phải thú nhận, tớ không thấy hợp lý lắm.
Cậu thấy gì không hợp lý?
Cái cách mà các cậu nói chuyện.
Cách mà các vị thần muốn chúng ta nghĩ.
Phải đốt lễ vật để có được sự chú ý của cha mẹ.
Phải cho Clarisse tơi bời
chỉ để bắt cha tớ thừa nhận ông ấy là cha tớ.
Lẽ ra không phải như thế.
Những người thân với mình lẽ ra không đối xử với mình như vậy.
Cậu muốn biết tớ rơi vào cảnh ăn bờ ở bụi như thế nào không?
Ban đầu tớ là một món quà cho bố tớ.
Với Athena là như vậy.
Bọn tớ sinh ra từ suy nghĩ của bà,
rồi được trao cho nửa kia, người mà bà cảm thấy gắn kết.
Trong một khoảng thời gian, tớ được đối đãi như món quà.
Bố tớ chăm sóc cho tớ.
Ông ấy yêu tớ.
Tớ biết điều đó.
Rồi ông ấy gặp một người phụ nữ.
Họ có những đứa con riêng.
Và với bà ấy, tớ không phải món quà.
Tớ là một vấn đề.
Nên tớ đã bỏ đi.
Khi đó tớ bảy tuổi.
Không phải các vị thần nghĩ như thế.
Mà là tất cả mọi người.
Ít ra với các thần thì cậu cũng biết quy luật.
Tỏ ra tôn trọng họ và họ sẽ hỗ trợ cậu,
bất kể việc gì.
Cậu có thức không?
Giờ thì thức rồi. Cảm ơn nhé.
Cậu ổn chứ?
Cậu ấy cực kỳ nhăn nhó khi không ngủ đủ giấc.
"Cậu ấy cực kỳ nhăn nhó khi không ngủ đủ...".
Uầy.
Cậu chưa lên đường cùng cậu ấy bao giờ.
Hơi khác một trường nội trú xịn xò đấy.
Ai xịn sò cơ? Có cậu xịn sò ấy. Xịn sò là cái gì?
Tớ nghĩ tớ cần ăn.
Hai ngày nữa ta đến Los Angeles.
Còn nhiều thời gian trước thời hạn đến Âm Phủ.
Tớ hỏi ngu một câu được không?
Như thể cậu cần tớ chế nhạo cậu vậy.
Nói đi.
Tớ chưa đến Los Angeles bao giờ.
Tớ đoán là cả hai cậu cũng chưa từng đến Los Angeles.
Vậy làm sao ta biết được mình phải đi đâu?
Chịu thôi.
Nhưng đó là bước thứ 37, và ta vẫn đang ở bước 4 thôi.
Đến đó rồi hẵng tính.
- Hỏi ngu tiếp. - Cái cậu này.
"Không thể cứu được điều trân quý nhất".
Lúc ở Jersey, tớ bảo các cậu Nhà Tiên Tri nói nhiệm vụ này sẽ thất bại.
Và từ lúc đó chẳng thấy ai nhắc đến nữa.
Tớ nghĩ ta nên chú ý tới điều đó hơn.
Này.
Nhìn kìa.
- Đó là... - Các nhân mã.
Chẳng hề có ai biết họ ở đó.
Từng có hàng đàn ở khắp mọi nơi.
Họ đã gặp chuyện gì?
Con người.
Và ngàn năm trước, vị thần hoang dã, Pan, đã biến mất.
Và kể từ đó, không có Pan bảo vệ thế giới tự nhiên,
con người đã tàn phá nó một cách nặng nề.
Những thần rừng dũng cảm nhất tình nguyện làm Người tìm kiếm,
cố gắng tìm thần Pan.
Chưa từng có ai trở về.
Cậu Ferdinand của cậu, người ta tìm thấy ở nhà Medusa ấy.
Cũng là một Người tìm kiếm à?
Nhà Tiên Tri không nói nhiệm vụ sẽ thất bại.
"Không thể cứu được điều trân quý nhất" có thể có rất nhiều ý nghĩa.
Lời tiên tri bản chất nó là như thế, số phận bản chất nó là như thế.
Nó có thể có rất nhiều ý nghĩa.
Cậu càng cố gắng để hiểu thì nó càng khó hiểu.
Đôi lúc, ta cứ phải để nó đến khi nó sẵn sàng thôi.
Xin lỗi. Cho chú xem vé của các cháu được không?
Các cháu ở Buồng 17B?
Muốn giải thích không?
Khoan. Đợi đã, chú nghĩ là bọn cháu làm sao?
- Có phải không? - Ý cháu là... Bằng cách nào? Và vì sao?
Thưa chú, lúc bọn cháu đi ăn sáng, mọi thứ vẫn nguyên vẹn.
Bọn cháu không biết vì sao lại thế này.
Bọn chú có nhân chứng ở đây, nói là cô ấy nghe thấy tiếng cửa sổ vỡ,
- và rồi có tiếng trẻ con. - Thôi nào.
Các cháu rời buồng lúc mấy giờ?
Bọn cháu bị bắt à?
Cháu không muốn dùng giọng điệu đó với chú đâu, cô bé.
Bọn cháu bị bắt à?
Vậy ta cứ giết thời gian
đến khi phát hiện ra chú kia là ma sói hay gì đó hả?
Tàu sẽ đến ga Gateway St. Louis
- sau mười phút nữa. - Tớ không nghĩ chú ấy là quái vật.
Khó nói lắm.
Nếu không phải thì đang có chuyện gì thế?
Sao lại có người phá tan phòng của ta chứ?
Có thể chúng đang tìm gì đó.
Ta đâu có gì.
Những kẻ nghĩ cậu ăn cắp tia chớp của thần Zeus không nghĩ thế đâu.
Phải rồi.
Nghe này, chúng sẽ không tìm ra thứ mà ta không có.
Dù thế nào thì ta cũng không dành cả ngày trả lời câu hỏi
ở đồn cảnh sát St. Louis đâu.
Ta cần thoát khỏi chuyện này trước khi bị chậm lại.
Cô ngồi xuống được không?
Khổ thân các cháu.
Bố mẹ các cháu không ở đây nhỉ?
Có phải không, cục cưng?
Chẳng phải trẻ con thấy sợ hãi khi ở một mình sao?
Không sao. Cô là một người mẹ. Cô biết các cháu hẳn sợ hãi thế nào.
Xin lỗi. Cho chúng tôi ở riêng được không?
Tôi nghĩ...
Tôi nghĩ cô đang làm chúng lo lắng.
Cô muốn các cháu biết...
cô không nghĩ các cháu gây ra mớ lộn xộn đằng sau kia.
Cô chỉ muốn ở riêng với các cháu một lúc thôi.
Có vài điều cô cần các cháu hiểu...
Cô có cái gì đó trên áo khoác.
Trông như...
Trông như thuỷ tinh.
Không có ai đập vỡ cửa sổ từ trong buồng bọn cháu.
Có người đã phá cửa để vào từ bên ngoài.
Phải, con yêu.
Mẹ biết, mẹ biết.
Con đang mất kiên nhẫn.
Nhưng sắp đến nơi rồi.
Không phải lỗi của các ngươi.
Nhưng buồn thay,
hôm nay các ngươi sẽ phải trả giá cho những sai lầm của cha mẹ mình.
Nghe này, bà cô.
Tôi không biết bà là ai, nhưng chắc tôi biết bà là gì đó.
Bọn tôi đã chạm trán vài quái vật như bà và chúng đều cao chạy xa bay hết.
Quái vật như ta?
Chà...
tất nhiên là chúng giống như ta rồi.
Chúng là các con của ta mà.
Con ư?
Thế nghĩa là sao?
Mẹ của các quái vật.
Echidna.
Quái vật.
Từ đó thật kỳ cục,
No comments yet. Be the first to leave one.