The first 200 lines.
Cách mạng nổ ra ở bang Sakovya của Nga
khi người dân chiến đấu cho nền độc lập của mình.
Sakovya được thống nhất bởi anh em nhà Belav.
Dimitri và Arkady Belav là những người truyền cảm hứng cho cuộc cách mạng này.
Belav! Belav!
Chính trị gia uy tín Dimitri và tổng chỉ huy tàn bạo Arkady
đang đẩy lùi quân Nga trong một cuộc chiến đáng kinh ngạc của ý chí quyết tử cho độc lập.
Chiến tranh leo thang, và không có đường hướng nào rõ ràng để tìm kiếm hòa bình,
số xác chết tăng nhanh và chi phí cứu chữa cũng vượt ra ngoài tầm kiểm soát.
Thật khó để kết thúc cuộc xung đột đẫm máu này.
Tin vừa nhận được, rằng người lãnh đạo cuộc cách mạng Dimitri Belav
đã bị giết hôm nay sau một cuộc không kích của Nga.
Khi mà cả Sakovya khóc thương cho người lãnh đạo được yêu mến,
ý chí của nhân dân, và chính cuộc cách mạng, đang lụi tàn.
Không thể tự kiểm soát được tình hình, anh trai của Dimitri là Tướng Arkady Belav
Translated by chebinhdan
đã bị bắt ngày hôm nay, báo hiệu sự kết thúc của cuộc cách mạng bạo lực này.
Cuộc chiến, bây giờ, đã kết thúc.
Oh!
Ra đây, Viktor!
Lối này. Nó chạy đằng này.
Hey. Vào trong.
Biết tôi là ai chứ? Vâng.
Tốt. Vậy ta có thể bỏ qua mấy màn giới thiệu ban đầu.
Nói cho ta biết hắn đang ở đâu.
Nói cho ta biết hắn đang ở đâu.
Tiếc thật. Mày không nghe tao hỏi àx?
Nói tao biết nó ở đâu.
Taxi chứ anh bạn?
Chú ý. Đêm nay sẽ là đêm của bóng đá.
West Ham gặp Dynamo, trận đấu cuối cùng tại sân Boleyn Ground. Một trận đấu không thể hay hơn.
Bóng với chả bánh. Tôi có thể đổi kênh nếu anh muốn.
- Xin vui lòng. - Không vấn đề, anh bạn.
Cảm ơn, anh bạn. Giờ đỡ hơn rồi đó.
Vậy, nói tôi nghe, anh bạn to con. Anh đến từ đâu?
- Từ Hoa Kỳ. - Lần đầu tiên ở London hả?
- Lần thứ 16 - 16 lần. trời ạ.
Chắc anh có gia đình ở đây.
Tôi có.
Một người anh trai
...thị trường tài chính lỗ nặng hôm nay khi tình trạng bất ổn ở bang Sakovya của Nga
làm tăng nỗi lo bất ổn khu vực...
Giờ là lúc cho bản tin thể thao cùng với phóng viên Jonathan Frank
người đang đứng bên ngoài sân Boleyn Ground của West Ham...
Con phải ở nhà, Danni. Con biết mà.
- Con nghĩ mẹ thích làm điều này? - Vâng, rõ vậy.
Mẹ chỉ không có cuộc đời riêng của mình nên chỉ...
- ...làm khổ tôi thôi! - Danni!
Mẹ cũng khổ tâm lắm.
- Mẹ ghét tớ. - Bà mẹ nào cũng vậy mà.
- Đưa tiền cho tao, nhóc con. - Chết tiệt! Buông mẹ mày ra!
Ôi chúa ơi. Chú làm con vãi cả ra quần rồi chú Mike.
Đến đây. Cháu thế nào?
- Chú đang làm gì ở đây? - Chắc phải đi khám não, chú nghĩ vậy.
À, chú biết đó, cha luôn bảo cháu nếu không thể dùng tay,
- Thì dùng đầu. - Thì dùng đầu. Ừ.
Chú có cái này cho cháu. Cháu biết chú yêu bóng đá thế nào mà.
- Trận đấu lớn. - Thật chứ chú?
- Thật sao? - Ừ, đi xem thôi.
- Cháu không thể. - Không thể là sao?
- Cháu bị cấm túc. - Ah.
Đột nhiên, cuộc đào thoát tuyệt vời vừa rồi có lý, nhỉ.
- Cháu bị cấm túc vì cái gì? - Vì muốn được sống.
Chú sẽ nói chuyện với mẹ cháu. Chúng ta sẽ tìm cách, OK?
À, chú cứ đi thẳng đến quán bar, còn cháu đi lối này.
Cháu sẽ phải vác mông lên lại cửa sổ đó
hoặc chúng ta sẽ không có cơ hội nào đâu.
Cháu nhớ chú, ông ba bự.
Chú cũng nhớ cháu, và cẩn thận ngôn từ.
Nhóc ác.
Xin chào Mike.
Hey.
Chú không cứ phải làm việc này, biết chứ?
- Làm gì? - Du lịch nửa vòng thế giới
- chỉ để thăm nom chúng tôi. - Không hiểu chị đang nói gì.
Tôi chỉ đến vì mấy lon bia ngon lành trong ngăn tủ lạnh của chị thôi.
- Được rồi có ngay. - Tốt rồi.
- Vậy dạo gần đây chú thế nào? - Cũng tốt.
Tôi đã, um...
- Tôi hy vọng đưa Danni đi xem. - Không, tôi xin lỗi, Mike.
- Cô ấy bị cấm túc. - Có thể dỡ bỏ không?
Tôi xin lỗi. Này, sao không quay lại đây vào chủ nhật?
Chúng tôi có buổi gặp mặt.
Claire sẽ ở đó. Hm.
Vẫn còn độc thân. Mm-hm.
À, nói cô ấy tôi gửi lời chào, nhưng, um, tôi phải bay vào thứ Sáu.
Khi nào chú mới dừng lại?
Chú không thể lẩn tránh cuộc chiến đó mãi, Mike.
Tôi ổn.
Nghe tôi này.
Chuyện đã xảy ra với Andy... đó không phải lỗi của chú, Mike.
Chú phải để nó đi.
Chị biết đấy, Andy luôn nói về việc đi xem bóng với Danni mọi lúc.
Tôi chưa bao giờ thấy anh ấy hạnh phúc đến vậy.
Với tôi rất có ý nghĩa đó.
Chỉ một đêm thôi.
Tôi đưa con bé đi nhé?
Không uống rượu. Không hút thuốc.
- Và chắc chắn không được có Boy nào. - Chắc chắn không có Boy.
Bầu không khí náo nhiệt ở Boleyn Ground tối nay
cho trận bán kết cúp châu Âu.
Trận đấu cuối cùng của West Ham ở SVĐ này.
Đối thủ Dynamo, tranh cúp châu Âu lần đầu tiên, tất nhiên.
Cảm xúc dâng trào cho một trận đấu hứa hẹn sẽ là một cuộc chiến đầy kịch tính.
Đừng đi khỏi tầm mắt của chú, không mẹ cháu sẽ giết chú.
Danni, chúng ta bỏ cái điện thoại đi được chứ?
"Bà ấy thật quá quắt. Đó là bạn trai của tôi."
Má chú.
Cái quái gì với mấy gã này?
Họ là fan của CLB Dynamo.
Đẹp đấy.
Danni?
Cho qua, làm ơn.
Lối cho nhà báo, xin vui lòng, thưa ông.
Cho qua.
Khoan đã, anh bạn. Làm ơn cho xem giấy tờ.
Được rồi. Đi tiếp. Qua đi. Đi tiếp.
Tiếp tục đi.
- Không tin được cậu lại tìm thấy tớ giữa đống này. - Cậu quá nóng bỏng để bỏ lỡ.
Thôi nào, Brandon. Đừng làm tôi xấu hổ.
Cháu định giết ta à nhóc. Cứ thế mà bỏ đi.
- Chú Mike, đây là Brandon. - Khoe không huynh?
Đi xem bóng nào. Tạm biệt, Brandon.
- Nhắn tin cho tớ nhé? - Ừ.
- Thật sao hả? - Gì?
- Một thằng nhóc ranh. - Cậu ta dễ thương mà.
Nó không dễ thương. Cháu mới dễ thương.
Được rồi. Chơi thôi nào.
Chúa tôi. Ông nghiêm túc đấy hả?
- Họ còn cái nào nhỏ hơn không? - Tại chú béo lên.
Ta không béo lên, nhóc ác.
- Này, ăn hot-dog nhé. - Chú muốn ăn hot-dog?
- Ta đói lắm rồi. - Họ dùng toàn phân nhồi trong đó.
Cháu và thằng nhóc ẻo lả. Không ăn hot-dog.
Cháu đang chọn lựa sai hết cho đời rồi, Danni.
Lên xem nào. Tuyệt chứ hả?
Ừ, khá tuyệt.
Chỗ ngồi tuyệt vời.
Ta sẽ thấy được hết mấy vụ ăn vạ.
Hãy chào đón các cầu thủ West Ham United!
Coi nào!
Và đối thủ của họ cho trận chung kết tại Boleyn Ground, từ Sakovya Nga,
Dynamo FC.
Dynamo! Dynamo! Dynamo!
Ta chỉ cần thắng 1-0.
Vậy là vừa đủ, miễn là đừng để họ ghi bàn trên sân khách,
chúng ta có cơ hội tốt để bước vào trận chung kết.
Ta thực sự chẳng hiểu dù chỉ một từ cháu nói.
Chú không biết gì về bóng đá.
Cháu nói giống hệt cha mình.
Ông ấy sẽ yêu trận này lắm.
Vậy, chúng ta hét gì giờ?
Sút thẳng lên!
Nằm sân hơn nữa!
Cháu ổn chứ?
Tại sao ông ấy lại phải làm điều đó?
Làm gì?
Chết.
Ông ấy là một anh hùng.
Cháu phát bệnh khi nghe điều đó.
Cháu thà cha mình là một kẻ hèn nhát và vẫn ở đây
- hơn là một anh hùng và chết queo. - Đừng nói thế.
Rõ ràng ông ấy chẳng quan tâm cháu.
Cháu đang nói cái gì vậy? Ông ấy yêu em cháu hơn bất cứ điều gì.
Vậy tại sao ông ấy lại chọn nó thay vì mẹ và cháu?
Ông ấy là một người lính, phải tuân lệnh.
Chà, vậy thì đó là một mệnh lệnh vớ vẩn.
- Cha còn vớ vẩn hơn khi tuân cái lệnh đó. - Danni.
Cháu nghĩ giờ có lẽ cháu thí hot-dog rồi đó.
Được.
Của bạn đây. Cảm ơn. Tôi có thể giúp gì cho bạn?
Làm ơn cho 2 hot-dog.
Tôi có thể giúp gì cho anh, bạn?
- Anh có cần gì không? - Hai hot-dog, làm ơn.
Thấy gì khó ưa không, John?
- Ờ, cứ để ý quan sát nhé. - Vâng thưa ngài.
Có vẻ như nó có sự cố về điện, thưa ngài.
OK. Mọi người đều ổn chứ? Hả?
- Ổn chứ? - Vâng thưa ngài.
Chúng bị mù rồi.
Đừng để dục vọng làm mờ lý trí.
Này! Các bạn không thể vào đây.
Chuyện quái đang diễn ra vậy?
Nằm hết xuống sàn. Ngươi. Ngồi xuống.
Tổng giám đốc Thompson...
...chúng tôi đã cô lập hệ thống. Ông sẽ không thể liên lạc được với bên ngoài.
Là người chỉ huy, người của ông trong sân sẽ gọi cho ông 10 phút một lần,
- và ông sẽ trả lời rằng mọi thứ đều bình thường. - Không, ta không.
Hm.
Đây là vợ ông, Sarah Thompson.
Con của ông, Chloe 9 tuổi và Ben 7 tuổi.
Vẫn ăn mặc như trước khi ông rời đi.
Người chụp những bức ảnh này đang đợi ở nhà ông tại Burlington Drive...
và tôi có thể nói một cách hoàn toàn tuyệt đối...
...rằng Sarah, Chloe và Ben sẽ muốn ông chắc chắn rằng anh ta sẽ ở lại trong xe của mình.
Mấy cái mặt nạ đến đâu rồi?
Gần xong rồi. Hai phút nữa.
Viktor, khóa chúng ta lại.
Và khi trận đấu chuẩn bị bắt đầu rồi,
không quảng cáo nữa, chúng tôi sẽ gửi đến các bạn những bình luận viên
No comments yet. Be the first to leave one.