The first 200 lines.
MỸ NHÂN NGƯ Dịch: QKK
Người phụ trách bảo tàng đã đồng ý gỡ những bức tranh khỏi cuộc triển lãm
và gởi một bức thư tới họa sĩ mời ổng đưa ra những bức khác để thay thế.
Thật không may, đề nghị đó đã bị từ chối thẳng thừng.
- Ổng còn dọa sẽ đưa ra báo chí. - Ông Norman Lindsay, đúng không?
- Anh đã nghe về ổng? - Vâng, tôi không muốn lạc hậu.
Chúng tôi không muốn một vụ tai tiếng. Dù sao, chúng đây rồi.
Phải.
Một cái tương tự như ba cái trước. Những cái kia chỉ đơn thuần là thông tục.
Nhưng cái này rõ ràng là báng bổ.
- Và ông muốn tôi thuyết phục ổng? - Nó nằm trên đường tới giáo xứ mới của anh.
Tôi nghĩ một người ngoài cuộc có nhiều cơ may để thông cảm với ổng hơn
bất cứ người nào trong chúng tôi.
Tôi nghe nói anh cũng thuộc loại cấp tiến ở Oxford.
Đừng tin những gì ông nghe nói, nhưng phải, căn bản là vậy.
Ổng sẽ hân hạnh được mời anh và vợ anh ở lại một đêm.
Tôi nghĩ ổng thích cái ý tưởng có một cuộc tranh luận lành mạnh.
Nếu ổng đã có thành tích như vậy,
tôi e rằng ổng sẽ gây sốc cho bất cứ một giáo sĩ nào tới gần ổng.
Cho phép tôi giới thiệu ông với vợ tôi. Tôi không nghĩ là hai người đã gặp nhau.
Estella, đây là Giám mục Sydney. Vợ tôi, Estella.
- Chào mừng tới nước Úc. - Cám ơn.
- Chào. - Vui lòng cho xem vé.
- Ông có biết là có một chiếc taxi đang đợi không? - Biết. Không có chiếc nào.
Tôi, ơ, tôi nghĩ là đã đặt một chiếc để tới chỗ của ông Lindsay.
Cô có làm mẫu, phải không?
Không, chắc chắn là không.
Taxi lúc này hơi bị trễ. Tốt hơn hai người nên xuống dưới quán.
Chúng tôi để hành lý ở đây được không?
Tôi sắp nghỉ. Nó sẽ bị chôm chĩa.
Vậy ông có phiền giúp chúng tôi một tay không?
- Ôi, tôi vô cùng xin lỗi. - Tôi sẽ tha thứ cho cô.
- Hàng triệu người sẽ không tha thứ. - Ôi, Chúa ơi.
Hãy thử xuống quán. Nó ở ngay dưới đồi.
- Chào. - Bà vật. Bà vật.
Bà vật.
Bà vật
Nói năng cẩn thận, mọi người.
Chỉ có quý ông ở quày bar. Phòng phụ nữ đằng sau cánh cửa.
Vâng, chúng tôi không muốn uống. Chúng tôi chỉ cần một chiếc taxi, nếu có.
- Reg đang ở đám tang. - Vậy à.
- Các người sẽ phải chờ lâu đó. - Ồ, vậy sao?
Đó là đám tang của hắn.
À... Cám ơn.
Ê! Tôi đang nhìn anh!
- Hai người đi đâu? - Tới chỗ ông Lindsay.
Chúng tôi sắp đi đường đó. Chúng tôi có thể cho hai người quá giang.
- Cám ơn. Cám ơn rất nhiều. - Sau khi chúng tôi uống bia xong.
Anthony?
Họ không thể chờ hoài được.
Tốt. Đi được rồi.
Cám ơn.
Cám ơn cho quá giang.
Tôi không muốn thô lỗ nhưng...
ông có một miếng thức ăn ở khóe miệng.
Cám ơn.
Hẹn gặp lại.
Rất tiếc về việc này, Heo con. Em khỏe không?
Họ chửi thề dữ. Họ là vậy, loại người như họ.
- Thật ra họ không nói gì. - Tốt.
- Bây giờ, mọi người đâu hết rồi? - Có thể ông Lindsay đã đổi ý.
Nhìn nè, có cái gì ở đây.
Quý khách thân mến, xin lỗi vì lỡ hẹn. Đi picnic ở ngoài.
Cứ tự nhiên như ở nhà.
À, anh nghĩ tốt hơn không nên vô.
Hãy tới ngồi ở bên hồ.
- Bà Campion? - Chào.
Gì vậy? À, xin lỗi.
Tôi buồn ngủ nhanh quá.
Chắc ông là ông Lindsay. Anthony Campion, đây là vợ tôi,
- Estella. - Vừa rời khỏi nước Anh?
Đúng vậy. Chúng tôi mới tới vài tuần trước.
Vậy họ đã không mạo hiểm gởi tới một người địa phương?
À, ông... ông ở trên đường đi của chúng tôi.
Ồ, vâng. Rất vui vì hai người đã tới đây an toàn.
Xin lỗi, tôi phải trở lại làm việc.
Giddy và Sheela sẽ chỉ phòng cho anh. Chắc hai người cũng muốn tắm rửa.
- Đúng vậy, cám ơn. - Cám ơn rất nhiều.
- Cháu cầm cái này cho chú... - Lối này, thưa quý vị.
Maggie!
Cám ơn. Rất đáng yêu.
Anh sẽ khó ngủ.
Cổ ngủ kế bên và cổ ngáy kinh lắm.
- Tôi không ngáy. - Cổ ngáy như hai con thú túi giao phối.
Cái đó thiệt kinh khủng, và không phải là sự thật.
Phòng tắm ở...
Đưa ảnh ra hộp sấm sét.
Đợi một chút.
Tôi chưa bao giờ ngáy trong đời.
Tôi nghĩ ngáy có thể là rất duyên dáng, thật vậy.
Lối này.
Sao lại gọi nó là cái hộp sấm sét? Bởi vì nó ở ngoài mưa gió hả?
Chắc là vậy. Nhưng anh phải luôn luôn mang giày.
- Ở đây có nhiều cỏ gai à? - Phải, và bò cạp và rít nữa.
Quỷ sứ.
- Bà biết bơi không? - Không giỏi lắm.
Tôi sẽ đánh thức bà dậy. Có một cái vũng bơi mà chúng tôi tới mỗi ngày.
- Tôi là Sheela. - Estella.
Bộ ổng luôn đem theo kinh thánh vô toilet sao?
Đó không phải là kinh thánh. Ảnh chỉ không muốn phí thời gian, vậy thôi.
À, với cuốn sách cỡ đó, chắc ổng phải ở đó suốt đêm.
Đáng lẽ tôi nên cảnh báo ổng về nhện vằn đỏ.
- Chúng là gì? - Những con nhện nhỏ có răng bự.
- Chúng nó sống dưới chỗ ngồi toilet. - Làm sao cô biết chúng có ở đó không?
Bằng những tiếng thét.
A, hai người đây rồi.
Ông Lindsay thật thú vị, phải không?
Ổng nói chúng tôi sắp làm tiếp Mỹ Nhân Ngư.
- Anh có biết về họ không? - Chắc rồi.
Họ sống trên đảo ở Atlantis và hát những bài hát từ trên vách đá,
và những thủy thủ trên những chiếc thuyền đi ngang qua bị mê hoặc bởi những giọng hát kỳ diệu.
Và những con thuyền sẽ đâm vô đá,
và những thủy thủ bị kéo xuống để chết trong sung sướng,
với những tiếng hát của mỹ nhân ngư réo rắt bên tai.
Tôi nghĩ thần thoại cũng hơi ngu ngốc, thiệt đó.
Tôi sẽ đội cái này.
Bà biết không, bà cũng có thể làm mẫu, nếu bà thích.
Ổng lúc nào cũng cần thêm người mẫu. Coi nào, thử đi. Làm ơn.
Cũng có vài người nam nữa.
Tôi không nghĩ cái đó thích hợp với chúng tôi.
À, ông có thể mang theo một cây dao găm.
Hay một thanh gươm. Tùy ông cần gì. Và bữa ăn đã sẵn sàng.
Ôi, đúng rồi.
Tôi đã được sai đi gọi hai người.
Tôi không... thích người ta nghĩ tôi giống như những người mẫu khác.
Tôi đang làm việc hầu phòng ở đây. Rồi ông Lindsay yêu cầu tôi làm mẫu,
và tôi nói tôi sẽ làm nếu đừng bắt tôi cởi đồ.
Bởi vì tôi nghĩ giữ được sự riêng tư của mình là một điều quan trọng,
phải không, ông Campion?
Gọi là ông Campion hay Cha Anthony?
Gọi là, ơ, gọi là Tony.
Ông có nghĩ đó là một tội lỗi không... Tony?
Tôi không nghĩ là có gì tội lỗi trong cơ thể.
Tranh tôn giáo có truyền thống vẽ người khỏa thân.
Có một câu hỏi là... người họa sĩ dùng cơ thể như thế nào, cái đó mới quan trọng.
Vậy, ông có nghĩ là những bức tranh của ông Lindsay không đứng đắn không?
Có vài bức tôi nghĩ là trần tục.
Ôi, vậy thì tốt. Tôi đói lắm rồi.
Tôi chỉ ăn một bữa mỗi ngày bởi vì mẹ tôi rất mập,
và gia đình tôi ai cũng vậy.
Anh nên gặp ông tôi. Ổng giống như Người Michelin.
Ông biết không, cái người quấn vỏ xe đầy mình đó?
Ổng ăn như một con ngựa! Cái gì ổng cũng bỏ sốt cà chua vô hết.
Đó là một xã hội rất văn minh. Những người nghệ sĩ quyết định tất cả.
Đó là lý do tại sao không có một ghi chép nào về sự xung đột
giữa người Atlantis với bất cứ ai khác.
Câu hỏi chính là, họ đã ở đâu?
Địa Trung Hải hình như là địa điểm thích hợp nhất.
Họ vẫn thường đào được đồ gốm
không thuộc về bất cứ một nền văn minh đã biết nào.
Bằng cách nào mà cả một dân tộc như vậy chỉ đơn giản biến mất?
À, một trận đại hồng thủy. Họ đã bị một trận đại hồng thủy quét sạch.
Cả hòn đảo bị chìm trong một trận động đất.
Vậy ông là một người thực lòng tin vào người Atlantis?
À, tôi đã sống ở đó trong tiền kiếp.
Tôi hỏi vậy bởi vì đại hồng thủy có thể được coi như một hình ảnh của sự sụp đổ đạo đức,
và một vài người nghĩ rằng chúng ta đang trải qua một thời kỳ suy thoái giống như vậy.
Ông có khảo sát điều đó trong những bức tranh của ông không?
Tôi nghĩ con người luôn suy thoái, bất cứ khi nào họ có thể.
Tôi e rằng ổng là một con người rất hư hỏng, ông Campion.
Không ai được an toàn.
Con chán kinh khủng!
Lúc sau này con có gặp những nàng tiên đó không?
Có mấy nàng tiên đã dạo chơi thứ Sáu vừa qua.
- Không có đâu! - Có đó.
Họ vẫn luôn đi dạo vào thứ Sáu khoảng nửa đêm.
Không đâu. Có không, Mẹ?
Có, con không thấy họ bởi vì con đang ngủ.
Tối nay là thứ Sáu, đúng không?
Nhưng rồi con sẽ vô cùng chán kinh khủng khi gặp họ.
Không, không đâu, Mẹ. Con hứa sẽ không chán.
- Kể cả chán kinh khủng? - Hứa mà!
À, nếu con muốn thức dậy lúc nửa đêm, thì bây giờ phải đi ngủ.
- Chào tạm biệt tất cả mọi người đi. - Tạm biệt, tất cả mọi người.
- Họ có tới thật không. Mẹ? - Những nàng tiên chỉ sống trong sách vở thôi.
Cuộc cách mạng công nghệ đã giết chết các nàng tiên.
Họ không còn nơi nào để sống.
- Ngoại trừ trong trí tưởng tượng của chúng ta. - Trí tưởng tượng là một thứ xa xỉ.
- Xin lỗi? - Hầu hết người ta không với tới nó được.
Tôi không nghĩ là trí tưởng tượng lại lệ thuộc vào kinh tế, phải không?
Trong một nhà máy anh làm chính xác cùng một việc ngày này qua ngày khác.
Tôi nghĩ một trí tưởng tượng tích cực là cái cho phép người ta làm loại công việc đó.
À, phải, bà nên biết, tất nhiên!
Tôi chỉ nghĩ đó là cái cô nên cần biết.
Cô phải tưởng tượng ra những thứ khác nữa.
Xin đừng nói với chúng tôi những gì giai cấp công nhân nghĩ,
cám ơn rất nhiều.
Tôi nghĩ điều Giám mục thực sự mong muốn
là chúng ta có thể đạt được một thỏa hiệp,
tìm một vài tác phẩm khác trong công trình của ông.
Điều quan trọng là không... Mời ngồi.
- Không ai muốn thấy anh bị loại trừ. - Bây giờ, đó là một điều an ủi.
Tôi nhận thấy Nhà thờ không hứng thú với những họa phẩm đương thời.
Chính vì vậy mà bức "Thần Vệ Nữ Bị Đóng Đinh" gặp phiền phức.
- Gấu Pooh hả? - Là anh đây.
Vô đi.
Heo con tội nghiệp. Pru đã săm soi em hơi kỹ hả.
Em sẽ sống sót. Anh có tiến triển gì với ông Lindsay không?
Ổng yêu cầu đưa nó ra công chúng để họ tự quyết định xem
họ có thích tác phẩm của ổng không.
No comments yet. Be the first to leave one.