The first 200 lines.
Trái Đất của chúng ta được biết đến như một
hành tinh duy nhất tồn tại sự sống,
và vô cùng phong phú.
Dịch phụ đề: Jesuslovesyou Edit & Recync: cuongctcclh ++VT TeamSub++
Những năm qua, tôi đã rất may mắn
được đến với một trong số những nơi
đặc biệt và xa xăm trên Trái Đất,
để tìm tòi và quay phim các loài động vật.
Đây là loài hoa to nhất thế giới.
Cá voi xanh kìa!
Nó là sinh vật to lớn nhất hiện đang tồn tại trên hành tinh này.
Số động thực vật và sự đa dạng chủng loài là rất đáng kinh ngạc.
Số lượng ước đoán về các chủng loài
khác nhau dao động từ 6 triệu đến 100 triệu loài.
Không ai biết được có bao nhiêu loài động vật ở nơi đây.
Dù nhìn ở đâu bạn cũng sẽ thấy sự sống.
Thường có những bầy đàn khác nhau của cùng một chủng loài,
ví dụ như có 200 loài khỉ khác nhau.
315 loài chim ruồi
gần 1000 loài dơi
Và có ít nhất 35 nghìn loài bọ cánh cứng.
250 nghìn loài hoa khác nhau.
Đa dạng sinh học quả là đáng kinh ngạc.
Thậm chí trong khu rừng nhỏ bé ở Anh này
bạn có thể bắt gặp 4 hay 5 loài chim sẻ khác nhau.
Tại sao lại có sự đa dạng như vậy?
Và làm sao để chúng ta cảm nhận được một vùng rộng lớn sinh vật sống.
200 năm trước,
có một người được sinh ra để giải thích về sự đa dạng sinh học của sự sống.
Trong lúc đó, ông đã có bước cách mạng hóa cách mà chúng ta nhìn ra thế giới,
cũng như vị thế con người trong thế giới.
Tên ông là Charles Darwin.
Quyển sách này, quyển Holy Bible,
giải thích cách mà sự đa dạng kì diệu này xảy ra.
Ngày thứ 3 sau khi thế giới tạo thành, chúa đã tạo ra cây cỏ.
Vào ngày thứ năm thì tạo cá và chim,
và ngày thứ sau là động vật có vú,
và cuối cùng là con người.
Điều giải thích đó đã được tin tưởng thật sự,
bởi toàn bộ vùng Tây Âu trong suốt 2000 năm,
và nhiều thế hệ họa sĩ đã vẽ lại nó để sùng bái.
Bức họa này được vẽ ở Ý vào thế kỷ XVI.
Đây là Chúa trong Vườn Địa Đàng,
trong vườn với đủ mọi loài vật.
Đây Chúa đang kéo Adam ra khỏi Trái Đất.
Và đây là đang tạo người phụ nữ đầu tiên bằng cách đưa Adam vào giấc ngủ,
và rồi lấy một cái xương sườn của Adam nặn thành nàng Eva.
Eva được tạo ra, và được nâng đỡ bởi hai thiên thần.
Và khi Chúa đã hoàn tất, ngài nói với Adam và Eva,
"hãy sống có ích, tạo ra nhiều cái mới và bổ sung cho Trái Đất và chinh phục nó,
"và thống trị loài cá ở biển, loài chim trên trời,
"và mọi loài sống trên Trái Đất""
Điều này đã rõ rồi, rằng theo Kinh Thánh,
loài người có thể khai thác thế giới tự nhiên như họ mong muốn.
Quan điểm này của loài người vẫn tồn tại khi vào năm 1831,
một tàu nghiên cứu của Anh - Tàu Beagle, đã thực hiện một chuyến hải hành vòng quang thế giới.
Trên truyền, người bạn của thuyền trưởng
chính làCharles Darwin lúc 22 tuổi.
Họ băng qua Đại Tây Dương và hạ neo ở bờ biển Brazil.
Ở nơi đây, sự phong phú của thiên nhiên vùng nhiệt đới
đã làm ngạc nhiên những người khách mới đến,
tôi nhận ra điều đó khi tôi hồi tưởng lại
những bước đường của Darwin 30 năm trước
trong sêri phim truyền hình về sự đa dạng của tự nhiên.
Darwin khi còn là một cậu bé đã rất say mê sưu tập côn trùng,
và ở đây ông đã bị mê hoặc.
Một ngày ở khu vực nhỏ,
ông đã tìm ra 69 loài bọ cánh cứng khác nhau.
Ông đã viết trong hành trình
"Chúng đủ để làm khuấy động tinh thần của một nhà nghiên cứu sâu bọ
"để mong đợi một bộ sưu tập đặc sắc."
Họ đi về hướng Nam, vòng qua Mũi Sừng và đến với Thái Bình Dương.
Sau đó, vào tháng 9 năm 1835,
khi họ đã lênh đênh trên biển được gần 4 năm,
họ cập vào một hòn đảo ít ai biết đến thuộc quần đảo Galapagos.
Ở đây họ tìm thấy những loài sinh vật không có ở một nơi nào khác.
Những con chim cốc đã mất khả năng bay lượn.
Những con thằn lằn bơi qua ngọn sóng nhào
để sượt qua đáy biển.
Darwin, người đã được dạy về thực vật học và địa chất học ở Đại học Cambridge,
đã thu thập những mẫu động vật và cây cỏ,
và như thường lệ, ông lên bờ để nghiên cứu,
mô tả những gì ông tìm thấy trong chuyến đi.
"Tôi và người đầy tớ đã cập bờ một vài dặm gần hướng Đông Bắc,
"để tôi có thể khảo sát khu vực nói trên"
"giống như miệng núi lửa."
"Miệng núi lửa, có thể cho là vậy."
"Sự so sánh sẽ chính xác hơn"
"nếu như nói rằng nó nóng như lò sưởi kim loại gần Wolverhamton."
Ông cười.
Những cư dân người Anh ở Galapagos
nói rằng ông biết từ hình dạng mai rùa cạn khổng lồ
hòn đảo ban đầu của chúng.
Nếu nó có phần trước tròn trĩnh,
thì nó đến từ hòn đảo có nhiều nước ngọt, nơi có nhiều cây cỏ trên đất.
Những con đến từ nơi khô cạn hơn thì có phần lồi ra ở phía trước,
điều đó cho phép chúng vươn tới những cây mọc cao hơn.
Liệu những con rùa cạn này ở trên những hòn đảo cách biệt nhau, khác loài nhau?
Và nếu thế thì chúng có phải là tác phẩm tuyệt diệu của tạo hóa chăng?
Những điểm khác nhau mà Darwin đã chú ý đến
trong số những loài động vật ở Galapagos là sự nhỏ bé,
nhưng nếu chúng có thể phát triển,
thì có thể nào sau hàng ngàn hay hàng triệu năm
một chuỗi những loài khác nhau lại ra đời
dẫn đến sự thay đổi mang tính cách mạng?
Trên đường quay về, Darwin có thời gian suy nghĩ về nhữ thứ này.
Liệu rằng những loài vật có luôn luôn ổn định không,
nếu không thì nó sẽ thay đổi một cách chậm chạp?
Khi trở lại, ông đã sắp xếp những mẫu vật và gửi chúng đến
những nhà chuyên môn để nhân dạng và phân loại chúng.
Hầu hết xương động vật có vú và hóa thạch được gửi đến Richard Owen.
Owen là một trong số những nhà động vật học đại tài thời đó.
Ông là người đầu tiên nhận ra xương khủng long,
và thực sự đã đặt tên cho chúng,
sau đó ông trở thành người sáng lập và điều hành Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên ở London.
Rất nhiều trong số những mẫu vật của Darwin vẫn được bảo quản và quý trọng
ở đây trong số 70 triệu mẫu vật khác trong bảo tàng mà Owen sáng lập.
Và đây là một trong số đó.
Đây rõ ràng là hàm dưới của một loài to lớn, và khi Darwin tìm thấy chúng,
thì vẫn còn dính một ít da và lông,
và lần đầu tiên đó nó được nghĩ là phần sót lại của một loài chưa được biết tới.
Nhưng bây giờ chúng ta biết đó là
loài đã tuyệt chủng hơn 10 ngàn năm,
con lười đất khổng lồ.
Owen đã nghiên cứu nó rất tỉ mỉ
và rồi mô tả nó và đặt cho nó cái tên là Mylodon Darwinii,
với lòng kính trọng đối với sự phát hiện này.
Nhưng mối quan hệ giữa hai bậc thầy của khoa học lại không kéo dài.
Không lâu sau khi trở về, Darwin đã xây nhà ở Down House, Kent.
Tại đây ông đã viết về chuyến đi của mình
và làm việc với hiệp ước về san hô
và loài chân tơ, địa chất học và hóa thạch ở Nam Mỹ.
Nhưng ông cũng đã suy nghĩ sâu hơn về những gì
ông đã thấy ở Galapagos cũng như nơi khác.
Có lẽ muôn loài không tiến hóa.
Mỗi ngày, ông đi dạo trong lùm cây nhỏ này
mà ông đã trồng ở cuối khu vườn.
Và tại nơi đây ông đã suy ngẫm về những vấn đề của lịch sử tự nhiên,
bao gồm những điều bí ẩn -
làm sao một loài có thể trở thành một loài khác.
Ông ghi chú rằng đa số nhưng không phải là tất cả động vật
chú trọng sản sinh ra nhiều con non hơn là sự sống của chúng.
Con chim mái lông xanh này là một ví dụ
sẽ cho ra đời 12 trứng mỗi năm
và tương đương 50 trứng trong quãng đời của nó.
Và chỉ cần 2 trong số con non sống sót và lớn lên
để duy trì số chim trong loài.
Những con chim sống sót tất nhiên là những con khỏe mạnh nhất
và thích nghi tốt nhất với môi trường.
Đặc điểm của chúng được thừa hưởng.
Và sau nhiều thế hệ,
và nếu có sự thay đổi của môi trường thì loài vật cũng thay đổi.
Chỉ có những loài thích nghi tốt nhất tồn tại và đó chính là chìa khóa.
Ông gọi tiến trình đó là "Sự lựa chọn của tự nhiên"
Điều đó giải thích sự khác nhau giữa các loài chim sẻ
mà ông đã nghĩ tới sau khi trở về từ Galapagos.
Chúng rất giống nhau, ngoại trừ mỏ của chúng.
Con này có mỏ rất nhỏ và thanh mảnh được dùng để bắt côn trùng.
Mặt khác, con này thì
đến từ nơi có nhiều quả hạch
có mỏ to và chắc chắn để có thể mổ quả hạch ra.
Và có lẽ rằng
sau một thời gian địa chất dài,
và đặc biệt là loài vật đã tràn lan khắp mọi nơi,
những thay đổi đó chung qui là những thay đổi cấp tiến cần thiết.
Darwin đã phát thảo một bản vẽ trong cuốn sổ tay để minh họa cho ý tưởng của ông,
cho thấy cách mà tổ tiên chúng lại cho ra đời nhiều loài khác nhau,
và viết bên trên nó dòng chữ "Tôi nghĩ".
Và ông phải chứng minh học thuyết của mình,
ông bỏ ra nhiều năm liền để thu thập những chứng cớ đầy đủ và thuyết phục.
Ông là người viết thư đặc biệt.
Mỗi ngày ông viết gần như một tá thư
gửi đến các nhà khoa học và tự nhiên học
trên khắp thế giới.
Ông cũng nhận ra rằng
con người bắt đầu thuần hóa động vật,
điều đó chính là những thí nghiệm của ông được thực hiện qua hàng thế kỷ.
Tất cả chú chó nuôi trong nhà đều xuất thân từ tổ tiên là loài sói.
Những người chủ chọn những chú chó này vì chúng làm hài lòng họ.
Tự nhiên chọn lựa những loài động vật thích nghi tốt nhất với môi trường,
nhưng tiến trình thực chất cũng tương tự,
và trong cả 2 trường hợp đều đã tạo ra sự phong phú kinh ngạc ấy.
Dưới sự ảnh hưởng đó, rất nhiều trong số những giống khác nhau này
được xem như là những loài khác nhau bởi vì chúng không thể sống chung.
Một lí do rõ ràng nhất,
không tài nào mà một con Pekingese
có thể làm bạn với con Great Dane.
Dĩ nhiên nếu bạn dùng biện pháp thụ tinh nhân tạo
bạn có thể lai tạo giữa các giống với nhau,
nhưng đó là lý do con người đã chọn lựa giữa nhưng chú chó
trong một vài thế kỷ.
Tự nhiên đã chọn lựa trong số các loài động vật hàng triệu năm qua
hàng chục triệu năm, thậm chí là hàng trăm năm,
nên những gì đã xảy ra cho chúng ta thấy được những giống loài
giờ đây đã trở thành nhiều loài khác nhau.
Darwin khi còn ở Down House đã viết thư tới những người nuôi bồ câu và thỏ
để hỏi một cách chi li về thứ tự và kết quả.
Ông khi đó là người vùng quê và
biết cách gây giống ngựa,
cừu cũng như thú nuôi khác.
No comments yet. Be the first to leave one.