The first 200 lines.
BÓNG TỐI HỒ NGHI Dịch bởi lethao
Vào đi.
Ông Spencer. Ông Spencer, xin thứ lỗi
tôi thấy nên báo cho ông hay, có hai người đàn ông vừa đến đây.
Bọn họ muốn gặp ông,
một người còn trẻ và một người thì già hơn.
Họ lấy làm tiếc vì không gặp được ông. Tôi đã nói với họ là ông không ở đây.
Họ có nói sẽ quay lại không?
Họ không nói rõ, nhưng tôi nghĩ là có.
Lúc nãy, khi tôi đang đi tới cửa hàng,
tôi đã thấy họ đứng ở góc đường.
Lẽ ra tôi nên để họ vào, chỉ vì ông đã dặn là không được làm phiền...
Đúng đấy.
Tôi chắc là họ sẽ quay lại thôi.
Trông ông có vẻ mệt.
Ông bị đau đầu à?
Ông thực sự cần nghỉ ngơi. Tôi nghĩ vậy đấy.
Ông Spencer, ông không nên để tiền dưới sàn thế chứ.
Chỗ tiền này làm tôi thấy lo đấy.
Trên đời này chẳng có mấy người thật thà đâu.
Dù tôi chưa từng gặp những chuyện rắc rối kiểu vậy.
Bạn của ông có dặn tôi không được kể là họ đã gọi đến.
Họ muốn làm ông ngạc nhiên. Nhưng tôi thấy vẫn nên cho ông biết.
Đúng, đúng. Tất nhiên rồi.
Nếu họ quay lại thì bà hãy cho họ vào.
Được rồi.
Bà biết không, bà Martin, thật hài hước làm sao.
Họ không phải là bạn tôi. Họ còn chưa bao giờ nhìn thấy tôi.
Thật kỳ quặc, phải không?
Ông nói đúng, thật kỳ quặc.
Giờ tôi đang ở đây rồi, tôi sẽ phải gặp họ thôi.
Có thể tôi sẽ phải ra ngoài gặp họ.
Và lại nữa, có thể không. Chưa phải lúc.
Ông cứ nằm nghỉ đi. Để tôi kéo mành xuống.
Bọn mày thì biết gì chứ? Lũ bịp bợm. Bọn mày chẳng là gì với tao cả.
Xin chào, Sở Điện Tín phải không?
Tôi muốn gửi một bức điện tín tới bà Joseph Newton
ở Santa Rosa, California.
Lời nhắn đây. Sẵn sàng chưa?
Nhớ mọi người rất nhiều. Dừng.
Tôi sẽ đến thăm mọi người một thời gian. Dừng.
Sẽ tới vào thứ năm, không cản được tôi đâu.
Sẽ báo thời gian chính xác sau.
Gửi tình yêu tới mọi người
và một nụ hôn dành cho Charlie bé nhỏ từ cậu Charlie.
Đúng. Đó là chữ ký. "Cậu Charlie."
Đúng. Santa Rosa.
Santa Rosa, California.
: Ann! Ann, nghe điện thoại đi.
Nhà Newton đây. Cháu là Ann Newton.
Vâng, chào bà Henderson. Cháu Ann đây.
Mẹ cháu chưa về ạ.
Một bức điện tín ư? Xem nào...
Cháu không có bút chì, tốt hơn là mẹ cháu sẽ gọi lại sau ạ.
Cháu đang giữ đầu óc mình khỏi những thứ không quan trọng,
vì có quá nhiều điều cháu cần phải ghi nhớ.
Nhiều lắm luôn ấy.
Cháu sẽ bảo mẹ gọi lại sau. Cảm ơn bà ạ.
Tạm biệt.
Chào Ann. Mẹ đâu rồi hả con?
- Mẹ ra ngoài rồi ạ. - Ra ngoài á?
Bà Henderson vừa gọi từ Sở Điện Tín.
Bảo rằng nhà mình nhận được điện tín.
Nếu con tìm thấy bút chì thì con đã ghi lại bức điện rồi.
Điện tín ấy hả?
Bố biết thể nào cũng có chuyện nếu cô Sarah lấy được bằng lái xe mà.
Thế tai nạn ở đâu?
Con không để ý.
Ờ. Thế một nụ hôn thì sao nhỉ?
Không phải thật buồn cười sao?
Khi con vẫn chỉ là trẻ con
và con sẽ không đọc những thứ bố hay đọc.
Ừm. Bố đoán là chúng sẽ khiến con gặp ác mộng đấy.
Ác mộng? Bố không hiểu rồi. Những câu chuyện bí ẩn...
- Roger đâu rồi nhỉ? - Ở ngoài. Một bộ óc bình thường...
- Thế Charlie đâu? - Ở ngoài.
Không, ý con là chị ấy ở trên gác, đang nằm suy ngẫm trong phòng.
Đừng đọc quá nhiều nhé. Không thì hỏng mắt đấy.
Và để sách của bố yên đi. Con đang đọc gì đấy?
- Ivanhoe. - Hử?
Ờ.
Ai đấy?
Là bố đây.
Sao vậy? Con thấy không khỏe à?
Không. Con rất khỏe.
Nãy giờ con chỉ nằm suy nghĩ,
và con chính thức bỏ cuộc.
Đơn giản là bỏ cuộc.
Con định bỏ cái gì?
Liệu bố đã bao giờ nghĩ rằng một gia đình
nên là điều tuyệt diệu nhất trên thế gian chưa?
Và rằng gia đình mình đang dần tan rã?
Nhà mình á?
Đúng vậy đấy.
Chúng ta chỉ sống cùng nhau, và chẳng có gì đặc biệt cả.
Ngày càng chìm vào lối mòn.
Con đã nghĩ về nó suốt nhiều tháng nay.
Rồi tương lai của chúng ta sẽ ra sao?
Ôi, thôi nào, Charlie. Mọi chuyện không tệ đến mức đấy đâu.
Bố vừa được ngân hàng tăng lương hồi tháng một mà.
Tiền.
Sao bố có thể nhắc đến tiền bạc khi con đang nói về tâm hồn chứ?
Chúng ta ăn và ngủ, và chỉ có thế.
Chúng ta thậm chí chẳng bao giờ có cuộc trò chuyện nghiêm túc nào.
- Chỉ nói. - Và làm việc.
Đúng vậy. Tội nghiệp mẹ. Bà lúc nào cũng đầu tắt mặt tối.
Quần quật suốt ngày.
Mẹ đâu rồi con?
Mẹ ra ngoài rồi ạ.
Bao giờ mẹ về, mọi thứ sẽ lại như cũ.
Ăn tối, rửa bát, rồi đi ngủ.
Thật không hiểu sao mẹ có thể chịu nổi.
Bố biết không, mẹ đúng là một người phụ nữ tuyệt vời.
Ý con là, còn hơn cả một người mẹ.
Con nghĩ chúng ta phải làm gì đó cho bà.
Bố thấy thế được không?
Được đấy. Thế con đã nghĩ ra sẽ làm gì cho mẹ chưa?
Con chưa ạ.
Con đoán là chúng ta sẽ phải đợi một phép màu nào đấy xuất hiện thôi.
Ôi Charlie, con nói đúng. Rất đúng.
Bố sẽ tìm cách...
Ôi con chẳng tin vào tấm lòng nữa đâu.
Tất cả những gì con cần bây giờ là một phép màu.
Ôi, Charlie.
Cái cầu thang sau nhà dốc quá.
Chuyện gì vậy, Charlie?
Sao thế Joe?
Có vẻ như...
Ôi con thành bà cô già khó tính luôn rồi.
Sao mẹ lại ra phố với cái mũ cũ rích này, mẹ hứa với con sẽ vứt nó đi rồi cơ mà.
: - Mẹ ơi. - Con à, có gì to tát đâu.
Mẹ đội mũ nào chả được.
Mẹ ơi.
Mẹ, sao mẹ lại để
em nó hét lên với mẹ như vậy chứ.
- Nó... - Đằng nào mẹ cũng định xuống lầu mà.
Joe, lúc em vào hai bố con đang nói chuyện gì thế?
Gì mà phép màu ấy?
Ôi, có gì đâu. Charlie hơi mệt ấy mà.
Chắc con bé sẽ ổn thôi.
Xuống đi anh. Đứng đây cũng chẳng để làm gì.
Anh sẽ đi lấy một chai bia.
Mẹ ơi, con ra ngoài gửi điện tín đây.
Sao thế, con định gửi điện tín cho ai?
Con biết một người rất tuyệt sẽ tới và vực cả nhà mình dậy.
Chỉ người đó mới cứu được chúng ta thôi.
Con điên à? "Cứu chúng ta" là sao?
Trước giờ, chỉ đúng một người có thể cứu được chúng ta.
Mẹ, địa chỉ của cậu Charlie là gì?
Cậu Charlie?
Này, con không định hỏi xin tiền cậu ấy đấy chứ?
Tất nhiên là không rồi. Cái đó có giúp được gì đâu.
Địa chỉ cậu ấy là gì hả mẹ?
Để xem, địa chỉ gần đây nhất...
Đố mẹ biết con phải mất bao nhiêu bước
để đi từ đây đến hiệu thuốc và quay trở lại?
649.
Không. Nếu con quên rồi thì mẹ cũng không nói đâu.
Con nhớ ra rồi. Là Philadelphia.
Nhưng con à, con không thể bảo một người bận rộn như cậu
đi cả chặng đường đến đây mà không vì lý do gì chứ.
Cậu sẽ tới vì con. Con được đặt tên theo cậu ấy mà.
Với cả, chúng ta là những người thân duy nhất của cậu mà.
: Nếu đi lên tận đường Bốn thì sẽ là 802 bước.
Mẹ đoán xem.
Mẹ không có thời gian để đoán đâu.
Cái gì trên tóc con thế này?
Con sẽ nói cho mẹ biết,
dù con thấy để mọi người đoán thì hay hơn.
Bà Henderson bảo mẹ gọi tới văn phòng điện báo,
vì nhà mình có điện tín.
Ann, con không nên cài đồ linh tinh ở sau tai chứ.
Chẳng may nó rơi vào tai thì sao.
Emmy, Ann bảo nhà mình có điện tín đấy.
Em gọi lại xem thế nào đi.
Lỡ như ai đó bị bệnh hay gặp chuyện gì.
Bà Henderson không đọc bức điện...
Anh nói điện tín gửi cho em á?
...vì con không tìm thấy bút chì.
Bao giờ con có nhà riêng,
nhà con sẽ toàn là bút chì được gọt sẵn.
Bà Henderson có nói điện tín do ai gửi không?
Không. Buồn cười thế chứ.
Em nghĩ có khi bà ấy đã nói tên người gửi.
Thôi nào, Ann. Đấy là ghế bố mà.
Em sẽ gọi thử xem sao.
Mọi người yên lặng được không... Chỉ một giây thôi.
Xin chào. 181, làm ơn. Mẹ tự hỏi đó là ai.
Ồ, không có gì, Tổng đài. Chỉ 181 thôi.
- Nếu đó là từ em gái anh... - Xin chào?
Bà Henderson phải không? Tôi là Emma Newton.
Ann bảo tôi có điện tín.
- Mẹ không cần phải gào lên thế đâu. - Suỵt.
Bố à. Mẹ như kiểu chưa thấy điện thoại bao giờ ấy.
Mẹ không chịu tiếp thu khoa học.
Chắc mẹ nghĩ phải nói to thì người ở xa mới nghe thấy được.
Tuyệt quá. Thứ năm hả?
Có vẻ như ai đó sắp đến.
Ai đến vậy mẹ?
Đây đúng là bất ngờ tuyệt diệu nhất.
No comments yet. Be the first to leave one.