Tusk

Tusk

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Tusk (2014) (1080p BluRay x265 10bit Tigole)
A Commentary by hyugaes

Tags

bluray
1080
x265
Published on: 2022-09-30
Downloads: 55
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Chắc tớ... Chắc tớ tè ra quần mất.

Nếu các bạn muốn xem đoạn phim này, thì hãy vào trang web...

Đảng Phát-Ghét.com

- P-H-Á-T - G-H-É-T

Không phải là "phát xít" với chữ "P".

Như thế sẽ giống bê đê đóng giả Adolph Eichmann và Liza Minnelli.

Nếu tôi cười đến chết, tôi không muốn các bạn áy náy đâu.

Tôi muốn các bạn biết là tôi chết trong hạnh phúc, vì đoạn phim này quá hay.

- Cậu ta đã có được 30 triệu lượt xem. - Cùng xem nào.

Gửi Wallace và Teddy, tôi tìm được đoạn phim trong một máy tính cũ

tôi mua tại một chỗ bán hàng cá nhân ở Winnipeg.

Tôi sẽ làm cả mạng internet kinh ngạc. Đảng Phát-Ghét muôn năm!

Cân nhắc trước khi xem...

Nhóc Kill Bill

- Bỏ mẹ. - Cái đéo gì thế?

Tôi sẽ phỏng vấn thằng nhóc này. Tôi muốn biết cậu ta thủ dâm thế nào.

Tôi muốn biết cậu ta còn giữ được cái chân không! Cậu ta còn giữ không?

Phải nói là, tôi xem đoạn phim này nhiều đến nỗi...

thấy tội cho cậu ta. Tôi không cười, nhưng tôi thấy tội cho cậu ta.

Thấy tội ư? Cậu ta có quá trời lượt xem!

Vì cậu ta nổi tiếng. Cậu muốn gì nữa? Cậu ta có nhiều lượt xem hơn tớ.

Tớ hơi ghen đấy. Tớ không cần hai chân. Tớ đâu có chạy ma-ra-tông.

Coi chừng nhé, dân Canada. Sắp có điều kỳ thú tới đây.

Tuần sau, chàng Wallace sẽ làm một chuyến du ngoạn...

tới đất nước Canada để gặp một ngôi sao.

Tớ chỉ mong cậu ta không nhóc nhè.

Hãy tham gia vào tuần sau khi Wallace phỏng vấn với cậu bé một chân...

bậc thầy tự tàn phế, nỗi nhục của internet, Nhóc Kill Bill.

Nếu bạn là Nhóc Kill Bill thì việc bạn có thể làm là...

cho cái bàn tạo mất một chân ngồi xuống mãi mãi.

- Thế thì dễ quá! - Cậu sẽ xuống địa ngục, bồ tèo.

Giống như những quả mận chín mộng là tôi phải chộp lấy.

Hẹn gặp lại vào tuần sau, tôi Teddy Craft.

Còn tôi Wallace Bryton, xin nhắc các bạn...

tham gia vào đảng Phát-Ghét.

Răng Năng

Chào mừng tới Canada.

Tiếp.

Xin chào.

Chào, anh bạn đầy râu.

Không đẹp bằng anh đâu. Trời ơi.

- New Jersey hả? - Ừ, nhiều năm trước rồi.

Bây giờ là "Los Angle-eez."

Một con người đứng giữa các ác quỷ và ông vua.

- Khúc côn cầu. - Đúng thế, khúc côn cầu.

Tôi không khoái khúc côn cầu.

Được rồi. Làm ơn bỏ tay ra khỏi quầy.

- Thật sao? - Ừ. Cám ơn.

- Xin lỗi. - "Sin lỗi".

- "Sin lỗi". - "Sin lỗi".

Khi anh tới Canada...

thì có là người Canada và có không phải là người Canada.

Thứ nhất, ngay đó:

Đừng có nói với một người Canada là anh không thích khúc côn cầu.

Tất nhiên. Lẽ ra tôi nên biết. Việc đó làm họ buồn.

Người Canada không buồn đâu. Nỗi buồn được tạo ra bởi nước Mỹ.

- Thôi đi. Nghĩa là sao? - Thiệt đó!

Nó nằm ngay trên lá cờ của bọn tôi.

Ngay cạnh lá cây thích linh thiêng đó.

- Anh thấy gì nào? - Một bức tường màu trắng.

Anh thấy điều đó ở nước Mỹ...

cờ các anh có thể là đỏ, trắng và xanh.

Nhưng ở Canada, có đỏ và trắng, nhưng không bao giờ có xanh nhé.

- Không bao giờ. - Hiểu rồi.

Thật ra, tôi chưa bao giờ nghĩ như thế.

Tôi cứ tưởng người Canada hiền lành lắm.

Cái đó là không phải người Canada đấy.

Bọn tôi không hiền lành, bọn tôi lạc quan.

- Phải. - Và bọn tôi vị tha.

Và của quý to như con nai.

Hay thật đó.

Trở lại việc chính. Anh làm gì ở Manitoba?

Tôi định thu âm một đài phát thanh trên mạng.

Công việc của tôi là...

đi khắp nơi và phỏng vấn những người kỳ quặc hoặc thú vị...

và tôi miêu tả cho bạn thân của tôi vì cậu ta phát ghét gặp trực tiếp...

vì cậu ta chả thèm đi đâu cả.

- Nó tên là đảng Phát Ghét. - Đảng Phát Xít ư?

Là P-H-Á-T G-H-É-T.

Không phải cái đảng... thù ghét gì đâu.

- Đó là Hít-le. - Cấm nói "Hít-le" trong sân bay.

Tới rồi.

Cái con mẹ gì đây?

Xin chào.

Bỏ mẹ.

Bà mẹ nó.

Ê, cờ hó. Chuẩn bị nghe tin chưa?

Thằng nhóc Kill Bill mắc dịch tự sát bằng chính cây kiếm của nó.

Cậu tin nổi không? Tớ đéo giỡn đâu.

Nó không chờ nổi được thêm hai ngày, cái thằng một chân ba trợn.

Tớ đang bực đây. Tớ phải tìm một chuyến bay để về trong tối nay.

Nhưng tớ không muốn trở về trắng tay. Ta có chương trình trong tuần này.

Tớ đang ở Winnipeg trong một quán rượu tên là...

Quán H. Tớ đéo biết phải làm gì nữa.

Chắc phải tìm thêm một thằng Canada kỳ quặc nào đó để phỏng vấn.

Mà nói thật nhé. Chẳng có gì kỳ quặc ở Canada cả.

Ở đây chán muốn chết.

Nhưng bố khỉ, 550 đô cho một vé máy bay.

Thằng ôn con ích kỷ.

Tớ biết là nói thế không phải, nhưng tớ đang muốn chết đây.

Được rồi.

Lời chào tạm biệt từ Canada đây.

Bỏ mẹ.

Này, nhà vệ sinh ở đâu thế?

Xin chào. Tôi là một lão già...

đã sống một cuộc đời rất dài trên biển cả.

Tôi là một người Canada đã có một chuyến đi kỳ lạ trong nhiều năm qua.

Và sau những năm tháng phiêu lưu đại dương, tôi trở về đất liền...

với Manitoba là bến cảnh cuối cùng của mình.

Tôi không muốn dành những năm cuối đời sống cô đơn trong một ngôi nhà lớn...

khi mà tôi có nhiều câu chuyện để chia sẻ.

Không, tôi không quan tâm tới căn phòng, mà là ông, ông Howe.

Vâng, tối nay sẽ rất tuyệt, thưa ông. Cám ơn ông

Tôi sẽ tới đâu?

Bifrost? Nghe khiêu dâm thật.

Để tôi hỏi ai đó xem tôi cách bao xa.

Xin lỗi. Này.

Từ đây tới Bifrost cách bao xa?

Bifrost? Bỏ mẹ, xa lắm.

"Cák" hai tiếng từ đây.

Bọn trẻ trong tiệm tạp hóa bảo là "cák" hai tiếng.

Tớ ghét bọn Mẽo.

Địa chỉ của ông số mấy?

Để tôi nói thẳng, tôi sẽ cho thuê một phòng trong căn nhà của tôi.

Tiền thuê phòng sẽ miễn phí...

chỉ cần làm những việc vặt trong nhà mà tôi không thể làm được...

trên chiếc xe lăn đáng nguyền rủa này.

Nhưng dù già, tôi đã trải qua rất nhiều.

Và tôi sẽ kể mọi chi tiết về những cuộc phiêu lưu của tôi.

Cứ tự nhiên gọi cho tôi bằng số này.

Kính thư, Howard Howe.

Được rồi. Tốt hơn việc này nên đáng làm đi.

Bạn đã tới đích đến của mình.

Có ai không?

Xin chào. Xin mời lên trên này.

Có ai không?

Xin chào.

- Ông Howe? - Thật ra là Howard.

Ông Howard.

Khi người ta lần đầu biết đến tên tôi...

thì giống như tấu hài kiểu Pháp vậy.

Gọi là ông Howe cũng được, nhưng tôi nghĩ Howard nghe thân mật hơn.

Howard.

Giờ ta có thể bỏ qua sự hiểu lầm đó qua một bên...

xin chào mừng cậu tới Pippy Hill, nhà của tôi.

Vâng, thật tuyệt. Thật vui vì được gặp ông.

Hân hạnh. Hân hạnh.

Tôi mời anh dùng trà nhé?

Được, nhưng trước tiên...

- Tôi dùng nhà vệ sinh được không? - Cứ tự nhiên.

Trời ơi.

Trời đất ơi.

Giải quyết nỗi buồn ổn thỏa chứ?

Vâng. Tuyệt lắm.

- Cám ơn ông. - Không có chi. Trà của anh đây.

Cám ơn ông.

Người vợ thứ hai và cũng là người vợ cuối cùng của tôi...

Chúa phù hộ bà ấy, từng nói là:

"Thà trong sạch còn hơn tội lỗi, ra tốt hơn là vào."

Tất nhiên, bà ấy ám chỉ việc xì hơi.

Hay thật.

- Cám ơn ông vì chén trà. - Tất nhiên rồi.

Trời, trà này ngon thật.

Cậu thấy cái nhà xí thoải mái chứ?

À, vâng. Cám ơn ông nhiều.

Đã thật. Tôi đã nín gần nửa đoạn đường.

Hơi xấu hổ một chút, nhưng...

tôi hơi sợ khi phải ra khỏi xe ở nơi đồng không mông quạnh.

Ông hiểu không?

Tôi phải thừa nhận...

cuộc gọi của anh làm tôi thích thú.

Nói thật nhé, tờ quảng cáo của ông làm tôi thích thú.

Liệu tôi có hiểu đúng khi cậu nói trong điện thoại...

là cậu không tìm chỗ để ở?

Không, tôi sống ở Los Angeles.

Thành phố thiên thần.

Tôi chưa thấy ông thiên thần nào hết. Ngược lại thì đúng hơn.

Bà Mimsy của tôi từng nói...

"Không cần phải tìm địa ngục khi nó ở trong giỏ xách."

Tôi thích bà Mimsy đấy.

Còn bà của tôi từng nói...

"Địa ngục chính là con cái mày."

Nghiện hút thuốc. "Địa ngục chính là con cái mày". Bà ấy tệ lắm.

Khôi hài thật. Tôi chắc bà ấy là một người thú vị.

Bà ấy là đồ tự cao tự đại. Tôi nói ông nghe.

Tôi chưa thấy hay ngửi thấy ai giống thế.

Bà ấy cũng treo đồ trên tường giống như ông vậy.

Cuộc đời tôi gắn liền với những bức tường này, cậu Bryton.

Và dù tôi không thể cử động đôi chân già này để đi lại được

Tôi vẫn tạ ơn Chúa vì vẫn cho giữ lại ký ức...

ký ức về những chuyến phiêu lưu của tôi.

Phải, những chuyến phiêu lưu đó là lý do tôi tới đây, ông Howe.

Cậu nói trên điện thoại là cậu thích thú về tôi hơn là căn phòng.

Phải, vì tôi đã thấy cái này.

Vâng.

Tôi cứ tưởng chuyến đi tới cái nơi lạnh giá này đã thành công cốc...

và tôi có cảm giác như là tôi vừa đào được một vỏ vàng với cái tờ rơi.

Và ông nói là có nhiều câu chuyện để chia sẻ. Đây là việc tôi làm.

- Tôi cũng là một người kể chuyện. - À, tôi hiểu. Cậu là nhà văn?

Tôi là phát thanh viên trên mạng.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left