The first 200 lines.
Trong tập trước của "Marvel's Agents of S.H.I.E.L.D."
Tôi sẽ tập hợp lực lượng để tìm Fitz và Simmons.
Không cần phải như vậy.
Chúng ta có não của họ mà.
Anh đã liên hệ các nhà nhân chủng học đồng nghiệp của ta được không?
Có một vấn đề ở đây.
Các Chronicoms trong danh sách của ông.
không còn là nhà nhân chủng học nữa.
Khi các Di'Allas cộng hưởng lại với nhau,
chúng sẽ mở một cánh cổng tới quê hương của ta.
Gia đình ta sẽ đi qua và sẽ chiếm lấy những vật chủ của Shrike.
Lui lại!
Sao bọn chúng vào đây được?
Rồi, cháu đã đến được. Giờ thì sao?
Giờ thì cậu đợi giải cứu.
Cô thực sự nghĩ đây là Coulson sao?
Sarge đã bắt đầu nhớ ra ông ta thật sự là ai.
Chúng ta còn không biết ông ta là ai.
Nỗi đau đó như con dao đâm vào tim tôi một thời gian dài.
Đó là tình yêu.
- Nỗi đau đó là tình yêu. - Đúng vậy.
Và giờ tôi biết cách để kết thúc nó.
Đó là tình yêu.
- Nỗi đau đó là tình yêu. - Đúng vậy.
Và giờ tôi biết cách để kết thúc nó.
May...
Không phải như thế này. Không phải từ ông ấy chứ.
Fitz-Simmons, hai người có đó không?
Chúng tôi bị giữ ở đây. Chúng đã xâm nhập Zephyr One rồi.
Có phản hồi nào từ ngôi đền không?
Trạm điều khiển, có nghe không?
May chết rồi.
Gì cơ?
Sarge, ông ta đã đâm May.
Cô ấy đi rồi, Daisy.
Đó là điều không thể, đó...
Chúng tôi đã thấy tận mắt.
Daisy?
Bộ đàm bị ngắt rồi.
Và bằng cách nào đó, chúng ta bị ra khỏi hệ thống rồi.
Thật kỳ là. Để em...
Em cũng vậy
Từ chối truy cập.
Tất cả vệ tinh đều bị tắt rồi.
Vụ này không thể là sự cố.
- Cúi xuống! - Đi thôi! Di chuyển đi!
Không có tù nhân.
Dừng lại!
Phụ đề được thực hiện bởi Hội yêu thích Agents of SHIELD.
Anh đã đúng.
Tôi không bao giờ nên tin ông ta.
- Tôi nên... - Không.
Tôi đánh giá vậy là không đúng...
Không, đừng... đừng làm vậy...
Đừng rút lại lời nói đó.
Tôi đã gây ra việc này.
May...
Đó là do tôi.
Vậy hãy làm nó trở nên ý nghĩa đi.
Bobo?
Trả lời đi. Nói với cháu đi. Ông có đó không, Bobo?
Deke, thật tốt khi nghe giọng anh.
Vâng, tôi ước gì có thế nói như vậy với anh.
Tôi bị mắc kẹt ở chiếc Quinjet.
và bị bao vây bởi một đội quân zombie.
Tôi thực sự cần giải cứu chút.
Chúng ta hạ cánh cách chiếc Quinjet khoảng 200 dặm.
Có cách nào tới được chỗ cậu ta không?
Tôi không thể hạ nhiều con thế được.
Chúng ta còn phải sắp tự cứu chúng ta kia kìa.
Được rồi , Deke, nghe tôi nói này.
Cậu phải bay tới đây rồi.
Chờ xíu, chỉ huy tài năng.
Tôi gần như không có kinh nghiệm làm phi công trong đời thực.
Cất cánh thì còn được nhưng anh nghĩ
anh ta có thể hạ cánh chiếc Quinjet được ư?
Mấy người thật sự nghĩ đây là ý hay hả?
Phần lái thì chủ yếu là tự động.
Tôi rất là tự tin là anh sẽ không chết đâu.
Này, hãy vào buồng lái đi, tôi sẽ chỉ anh
quy trình cất cánh.
Đây là thứ tôi nhận được khi luôn để tên Trevor ngốc
làm phi công trong trò "Remorath Rumble".
Rồi, nhìn qua bên phải của anh.
Anh sẽ nhìn thấy hai cái nút màu đỏ.
Kéo cái đằng sau bên trái ấy.
Rồi, thưa bạn hiền.
Được rồi, kéo cần đẩy ra phía sau.
Anh sẽ nghe tiếng động cơ khởi động.
Ôi!
Thôi nào!
Chúng ta đã chiếm được quyền kiểm soát hệ thống của chúng.
Còn lối thoát hiểm?
Đã khoá lại.
Thật sai trái khi Enoch lại nói về S.H.I.E.L.D.
với sự tôn trọng như vậy.
Đó là sự mềm yếu.
Nó đã chứng minh cho thất bại của hắn.
Đi cùng mấy gã nữa.
Làm theo giao thức phong toả toàn bộ người của S.H.I.E.L.D.
Công nghệ ở đây khá nguyên thuỷ.
Kiến thức con người có giới hạn của nó.
Cùng với những bí mật của nó,
và chúng ta sẽ sớm mở ra phần còn lại của chúng.
Bây giờ đi tìm cho ta chìa khoá đó.
Được, được rồi, chúng ta chỉ cần làm theo giao thức khẩn cấp của S.H.I.E.L.D.
Đội tấn công của đặc vụ Khan đang đợi chúng ta
ở Tầng Chuẩn bị.
Anh đang làm gì thế?
Gọi viện binh.
- Bạn đã gọi vào... - Aah!
...hòm thư thoại của Enoch Coltrane.
Tôi hiện không thể nhận tin nhắn của bạn...
Nhỡ lũ Chronicom bắt được anh ấy trước thì sao?
Malachi ra lệnh cho người của hắn không giữ tù nhân.
Đây không chỉ là một cú phục kích.
Đây là huỷ diệt.
Vui sao khi thấy anh hạ cô ta.
Cảm giác trở lại với chính mình lần nữa thế nào?
Quá lâu rồi.
Hẳn rồi.
Anh đã bị giam cầm trong cơ thể đó quá lâu rồi.
Hàng thế kỷ.
Nhưng giờ anh đây rồi.
Sẵn sàng để chiếm lấy thứ ta hằng mong muốn.
Một ngôi nhà mới.
Chỉ còn là vấn đề thời gian...
...khi giờ đây dấu hiệu đã được gửi.
Hệ thống thiết bị chờ thì sao?
Tôi bảo anh rồi, tất cả dây rợ đều ở đúng chỗ.
Mình thiếu mất gì chứ?
Deke, cậu ổn không?
Này, ờ, có lẽ nào...
vấn đề nằm ở van đóng mở thuỷ điện không nhỉ?
Phải, có thể đấy. Sao cậu lại nghĩ thế?
Chỉ là cảm giác thôi.
Sao, anh sửa được nó không?
Này!
Đừng để tao phải ra ngoài đó!
Ừ, tôi không muốn ra ngoài đó đâu.
Chúng ta phải tìm cách khác thôi.
Cậu có thể chuyển năng lượng...
trực tiếp tới động cơ chính.
Có một nắp mở dưới sàn.
Nghe rõ.
Chúng cắt đường thuỷ lực của cửa rồi.
Chúng ngốc nhưng không ngu.
Ta cần gia cố cửa đó.
- Đi đi, tôi sẽ chỉ Deke bay. - Được thôi.
Nhấc cái này đi.
Nói dễ lắm. Cái gì cũng bị đóng đinh xuống sàn rồi.
Thế cũng được.
Mọi người đâu rồi.
Đặc vụ Khan và đội của anh ấy đáng ra phải ở đây.
Giao thức là vậy mà.
Chúng xếp hàng và xử tử họ.
Tầng này chỉ dùng trong khẩn cấp.
Đây là quy trình truyền miệng không có trong hệ thống.
Sao lũ Chronicoms biết...
mọi người sẽ tập hợp dưới này?
Vì em biết.
Chúng đã ở trong đầu ta. Nghĩ xem.
Chúng cho ta vào nhà tù tâm trí ấy.
Chúng hack vào não ta.
Chúng biết tất cả những gì ta biết.
Mật khẩu, sơ đồ căn cứ...
quy trình khẩn cấp của S.H.I.E.L.D...
Mọi bước đi ta sẽ tính.
Chúng ta cần tìm đường đến khoang máy bay.
Không. Lũ Chronicom sẽ biết bước đi tiếp theo của ta.
Chúng sẽ đợi.
Phải có chỗ trốn...
mà chúng ta không nghĩ được khi đó...
ờ, thứ gì đó mới.
Phòng thí nghiệm phát triển của Deke.
Tầng đó vẫn trống cho đến mấy ngày trước.
Lâu sau khi ta thoát khỏi lũ Chronicom.
Đưa mọi người đến tầng 21.
Tránh mọi đường thoát hiểm.
Hai người không đi à?
Chúng tôi là nguy cơ gây hại.
Đi đi.
Giờ sao?
Thì, chúng có thể ở trong đầu ta...
nhưng ta có thể đảm bảo chúng không động vào ai khác được cả.
Cái nhìn đó trong mắt anh...
...em đã thấy trước đây nhiều rồi.
Chỉ không phải trên gương mặt này.
Nó cảm thấy thật xa lạ.
Cho nó chút thời gian.
Em phải nói rằng mình đã có...
một chút thiện cảm cho cơ thể này của anh.
Có một sức mạnh trong nó...
em cảm thấy rất hấp dẫn.
Nó là một nhà tù.
Mà em đã giải phóng anh.
Và ta sẽ biết ơn về chuyện đó...
Nếu cô không phải chịu trách nhiệm cho việc cầm tù của ta.
Anh sai rồi.
Cô bỏ mặc ta thối rữa ở quê nhà.
No comments yet. Be the first to leave one.