The first 192 lines.
JAKARTA, INDONESIA NGÀY 24 THÁNG 9, 2003
Xin lỗi vì đã cắt ngang bữa trưa của bà.
Không cần đâu.
Lúc đó tôi ăn cũng sắp xong rồi.
Cho tôi hỏi.
Tôi đã phạm tội gì sao?
Không, tất nhiên là không rồi.
Ông có tìm đúng người không thế?
Bà là bà Ratna,
giáo sư ngành Nấm học, trường Đại học Indonesia.
Chúng tôi đã tìm đúng người.
BỘ Y TẾ NƯỚC CỘNG HÒA INDONESIA
Bà Ratna, phiền bà kiểm tra mẫu vật đã được chuẩn bị nhé?
- Bà có thể thấy... - Bà ấy sẽ tự rút ra kết luận.
Đây là nấm Ophiocordyceps.
Sao lại dùng Chlorazol để chuẩn bị lam kính thế?
Sở dĩ có bước chuẩn bị này...
là vì mẫu vật được lấy từ người.
Nấm Cordyceps không sống được trên người.
Nếu bà thấy mệt thì hãy ra ngoài thật nhanh nhé.
Dưới cẳng chân trái của cô ấy.
Vết cắn này là do người sao?
Chuyện xảy ra lúc nào?
Tầm 30 tiếng trước.
Ở đâu?
Tại một nhà máy bột và ngũ cốc ở phía Tây thành phố.
Một môi trường hoàn hảo.
Rồi sao nữa?
Một phụ nữ bình thường bỗng dưng trở nên bạo lực.
Tấn công bốn người cùng làm, cắn ba người trong số đó.
Họ nhốt cô ta trong nhà vệ sinh,
rồi khi cảnh sát đến, cô ta định tấn công họ,
và bị họ bắn.
Những người bị cô ta cắn thì thế nào?
Người ta đưa họ đi để theo dõi.
Vài tiếng sau...
thể theo quy trình, thì cần phải...
xử tử họ.
Là ai đã cắn cô ta?
Chúng tôi không biết.
Vậy là thủ phạm vẫn còn nhởn nhơ.
Còn công nhân nào mất tích không?
Mười bốn người.
Bà Ratna, chúng tôi đưa bà đến đây là để giúp ngăn dịch bệnh lây lan.
Chúng tôi cần vaccine...
hoặc thuốc chữa.
Thưa ông...
Tôi đã dành cả đời để nghiên cứu những thứ này rồi.
Nên xin ông hãy nghe cho kỹ.
Không có thuốc chữa,
cũng chẳng có vaccine đâu.
Vậy ta phải làm sao?
Bom.
Bắt đầu đánh bom đi.
Hãy đánh bom thành phố này...
và toàn bộ người dân ở đó.
Xin lỗi.
Ai đó làm ơn đưa tôi về nhà được không?
Tôi muốn ở bên gia đình mình.
NHỮNG NGƯỜI CÒN SÓT LẠI
MÙA 1 - TẬP 2: KẺ BỊ NHIỄM
Chào cô chú.
Nhìn tôi có giống kẻ bị nhiễm không?
Cho bọn tôi xem cánh tay.
Vâng, vẫn không tệ hơn chút nào, nhỉ?
Ta vào thành phố rồi mà sao không bị cả đàn tấn công thế?
- Chuyện đó cháu khỏi lo. - Ồ, tôi sẽ lo đấy.
Marlene tính làm gì với một con bé bị nhiễm chứ?
Tôi không bị nhiễm.
Cô ta tìm thấy tôi sau khi tôi bị cắn.
- Vậy mà cô ta không bắn cháu? - Rõ ràng là không.
Cô ta nhốt tôi lại và cho người kiểm tra mỗi ngày...
xem liệu tôi có phát bệnh không.
Kiểm tra kiểu gì?
- Tôi phải đi tiểu. - Kiểm tra kiểu gì?
Họ bắt tôi đếm đến mười, rồi giơ tay ra và giữ cho vững,
nhưng chắc điều họ thật sự ấn tượng...
chính là việc tôi không biến thành một con quái vật.
Giờ tôi đi được chưa?
Thôi được.
Ra đằng sau kia mà tìm chỗ tiểu.
Và đây.
Xé ra vài trang đi.
Sẽ không có gì xấu trong này chứ?
Mỗi cháu xấu thôi.
Hài hước đấy.
Gãy xương rồi.
Chắc gãy do mỏi ấy mà. Sẽ lành nhanh thôi.
Qua một đêm rồi mà nó không phát bệnh.
Quan trọng gì chứ.
Sớm muộn gì cũng có kết cục đó thôi.
Ta vẫn còn ở gần bức tường. Hãy lén đưa nó về lại khu cách ly,
rồi tìm cách khác để lấy bình ắc quy đi.
Đây là cơ hội tốt nhất của ta đấy.
Mình mà đưa con bé về khu cách ly, sẽ có người để ý thấy tay nó,
họ sẽ lấy máy quét con bé rồi giết nó mất.
Thì thà là họ còn hơn chúng ta.
Cô đừng nói về con bé đó như thể nó còn có tương lai phía trước nữa.
Cháu đói không? Bọn tôi chia ít đồ ăn cho.
Cảm ơn. Nhưng Marlene chuẩn bị đồ ăn cho tôi rồi.
- Là thịt gà à? - Vâng.
Marlene bảo họ mua nó từ mấy tay buôn lậu.
Chắc không phải hai người rồi.
- Này. Này! - Tại sao...
Sao cháu lại quan trọng với Marlene đến vậy?
Và đừng nói dối tôi. Không là bọn tôi đưa cháu về đấy.
Hai người mà đưa tôi về là khỏi có ắc quy luôn.
Cháu biết chuyện đó sao?
Vậy thì cháu hắn đã biết là anh ta muốn bắn cháu.
Tôi sẽ nói chuyện với cháu như người lớn với nhau. Được chứ?
Joel và tôi không phải người tốt.
Bọn tôi làm vụ này là vì bản thân, vì rõ ràng là cháu có giá trị.
Nhưng nếu không biết gì về cháu thì sao xác định được giá trị chứ.
Nên hãy trả lời câu hỏi của tôi đi.
Cô ta đã dặn là đừng nói với ai,
vậy mà mình lại sắp nói với người đầu tiên mà mình...
Có một căn cứ của Đom Đóm nằm đâu đó ở phía Tây.
Có bác sĩ ở đấy. Họ đang tìm thuốc chữa.
Tôi nghe qua vụ này rồi.
Và chuyện xảy ra với tôi chính là mấu chốt để tìm...
Tìm ra vaccine. Mục đích là vậy sao?
Bọn tôi đã nghe cả triệu lần rồi. Nào là vaccine, nào là thần dược.
Cái nào cũng vô dụng cả.
- Trước giờ luôn. - Tôi có muốn thế này đâu.
Cả hai ta đều không muốn.
Vụ này sẽ không có kết cục tốt đâu, Tess ạ.
Ta phải quay về thôi.
Cứ làm cho xong đi.
Con bé có như Đom Đóm nói không cũng đâu quan trọng.
Nếu họ tin con bé là như thế, thì ta sẽ có được thứ mình muốn.
Chỉ cần nó lên cơn co giật...
Đừng.
Được thôi.
Được chưa?
Được.
Dọn đồ đi.
Cho tôi một khẩu được không?
- Không. - Còn lâu nhé.
Rồi, trời ạ, thì thôi. Vậy đành ném bánh kẹp vào chúng vậy.
An toàn rồi.
Ừ. Ban ngày nhìn khác nhỉ.
Ta nên đi thôi.
Cứ như mặt trăng bị thủng ấy.
- Đây là nơi người ta đánh bom à? - Ừ.
Họ đánh bom hầu hết các thành phố lớn như này.
Họ phải tìm cách làm chậm sự lây lan.
Ở đây thì hiệu quả, nhưng hầu hết các nơi thì không.
Nhà Quốc Hội ở đằng kia. Mất khoảng mười phút đi bộ...
nếu đi thẳng một đường được.
- Vậy... - Đường dài hay đường ngắn đây?
Một là đường dài, hai là đường xuống cõi chết đấy.
Dựa trên chút thông tin ít ỏi đó, tôi xin bầu cho đường dài.
Phải tới khách sạn xem đường đó thế nào đã.
Được thôi.
Chúng đang ở đâu rồi chứ?
Khi nào chúng ở gần là cháu biết thôi.
Lần trước tôi đâu có biết.
Sao cháu bị cắn vậy?
Cô biết khu mua sắm cũ trong khu cách ly chứ?
Chỗ bị niêm phong và bịt kín mà không ai được phép vào ấy à?
Là chỗ đó ư?
Sao cũng được. Tôi đã lẻn vào.
Tôi muốn xem chỗ đó thế nào.
Cứ tưởng sẽ chẳng có gì ở đó...
thì đột nhiên có một tên lao về phía tôi.
Tôi tưởng mình thoát được rồi, nhưng...
Vậy là chỉ có mình cháu ở đó à?
Vâng.
Cháu bao nhiêu tuổi?
Mười bốn.
Chà.
Ý tôi là cháu cũng gan đấy, gái ạ.
Cảm ơn.
Sẽ không có ai đuổi theo cháu chứ? Như là bố, mẹ, bạn trai chẳng hạn?
Tôi là trẻ mồ côi, và không đâu.
Ai cũng bảo thành phố mở là kinh khủng lắm.
Chỗ nào cũng có những kẻ bị nhiễm chạy thành đàn.
Không hẳn là vậy đâu.
Người ta thích hư cấu ấy mà.
Vậy là không có kẻ siêu lây nhiễm làm bào tử bắn lên người mình à?
Trời ạ, mong là không có.
Hay là mấy tên có đầu nứt toác ra và nhìn được trong tối như dơi ấy?
Vừa rồi là gì thế?
Đi tiếp thôi.
Đùa tôi đấy à.
Cô chú từng ở nơi thế này chưa?
Chưa, chúng tôi làm gì có cửa.
- Sao cháu lại biết nơi này là gì? - Chú có biết sách là gì không?
Khoan, ta sẽ xuống đó à?
Ừ, ta phải đến cầu thang ở phía bên kia.
Tôi không biết bơi.
- Thật hay đùa vậy? - Ở khu cách ly có bể bơi chắc?
No comments yet. Be the first to leave one.