The first 200 lines.
TÁM PHÚT ẤM ÁP TẬP 17
Đi.
Đi ăn cái đó.
Tôi không đi.
Bảo cậu đi thì cậu cứ đi.
Cậu phí lời gì chứ.
Té ngã ở đâu thì đứng dậy ở đó.
Cậu không phải bảo tôi chịu trách nhiệm sao?
Vậy thì tôi sẽ chịu trách nhiệm.
Đi thôi.
Này.
Đi thôi.
Xin chào.
Xin chào.
Nói tiếng Trung.
Anh cần gì ạ?
Đưa tôi mộ menu tiếng Trung.
Xem thử muốn ăn cái gì đi.
Cậu không phải từng cùng Quý Tiêu đến nhà hàng này sao?
Gọi chậm như vậy.
Tôi lần trước nửa chữ cũng xem không hiểu.
Tôi làm gì biết gọi cái gì chứ.
Cậu không phải nói muốn tôi chịu trách nhiệm sao?
Tùy cậu chọn.
Được thôi, anh.
Sao còn chưa về chứ.
Quý Tiêu.
Sao hôm nay mày lại nói chuyện
giống như Đường Tăng vậy chứ.
Mày.
Có muốn uống chút nước ấm không?
Xin chào.
Giúp tôi cắt hai phần
beaksteak này một chút.
Đợi đã.
Vâng thưa tiên sinh.
Lấy hai phần này đi.
Quý Tiêu à.
Tân Xán bọn họ đều đến chỗ cô tham gia
phụ đạo của cuộc thi Địa lý rồi.
Sao em lại không đi chứ.
Hả.
Xin lỗi cô.
Em quên mất.
Có chuyện gì làm chậm trễ sao?
Không có, không có.
Em.
Đi mua đồ.
Tôi là vị thành niên.
Cho nên tôi không thể uống rượu.
Ngoài ra.
Tôi không muốn đưa số điện thoại của tôi cho cô.
Xin lỗi.
Được.
Lúc nãy cậu đã nói gì với cô ấy vậy.
Tôi nói với cô ấy.
Tôi là vị thành niên.
Không thể uống rượu của cô.
Cũng không muốn đứa số điện thoại của tôi cho cô.
Nói thẳng như vậy à.
Nếu không thì sao?
Tôi cần phải lễ phép sao?
Nhưng cũng không đến nỗi vậy chứ.
Đối với người không thích.
Thì phải trực tiếp từ chối.
Càng dứt khoát càng tốt.
Tuyệt đối không được lề mề.
Vậy cậu thích tôi sao?
Tôi đương nhiên là không thích cậu rồi.
Tôi một chút.
Một chút cũng không thích cậu.
Tôi trước giờ chưa từng xem cậu là con gái.
Tôi xem cậu là anh em.
Vậy thì tốt.
Nhưng mà.
Cậu kích động gì chứ.
Cậu có thích tôi hay không?
Tôi cũng giống như cậu vậy.
Cái gì gọi là như tôi chứ.
Chính là cậu nghĩ như thế nào.
Thì tôi nghĩ như thế đó.
Tôi nghĩ thế nào.
Cậu làm sao biết.
Cái này.
Đây là mua cho Nhan Trạch sao?
Em.
Em là cho.
Cho các cô ấy.
Thực ra là em.
Cảm ơn cô ấy giúp em.
Phụ đạo thi thử.
Được rồi, Quý Tiêu.
Cô biết hết.
Ngồi xuống đi.
Ngồi đi.
Cô biết.
Cô.
Cũng từng giống như các em.
Lúc cô giống như em bây giờ.
Cũng là chuyện gì
Đều phải tự mình đi trải nghiệm.
Tự mình đi cảm nhận.
Nhưng mà.
Cuộc đời của con người.
Sao cũng phải biết.
Muốn thứ gì nhất.
Có thể làm được cái gì.
Mới có thể đi theo đuổi
người và việc mình thích một cách tốt hơn.
Em nói đúng không?
Đời người.
Thật sự rất giống một chuyến xe.
Em nếu như mỗi một trạm.
Đều xuống xe nhìn xem.
Có bỏ lỡ cảnh đẹp gì không.
Nhưng mà.
Thời gian đến đích.
Sẽ bị trì hoãn.
Hơn nữa.
Cuối cùng ở bên cạnh em
Không phải là người đã lên chuyến xe đó
Được rồi.
Trời cũng không sớm nữa.
Về nhà nghỉ ngơi sớm chút.
Được.
Vâng.
Nhớ tắt đèn.
Nhá.
Vâng.
Tôi đến rồi.
Cúp đây.
Cậu tưởng rằng tôi thích gọi điện cho cậu chắc.
Muộn như vậy rồi còn phải về nhà một mình.
Thật là.
Này.
Cặp, cặp của mình đâu?
Cặp của mình đâu rồi?
Tiêu rồi, tiêu rồi.
Cặp của mình quên ở phòng học rồi.
Làm sao đây, làm sao đây?
Mình.
Cuối tuần mình làm sao ăn nói với bố mẹ chứ.
Cậu cứ đợi ăn đòn đi.
Muốn đánh cũng phải đánh cậu trước.
Alo.
Lúc nãy cậu nói gì tôi không nghe.
Bên này tín hiệu không tốt lắm.
À, à.
Không, không có gì.
Có lẽ tín hiệu không tốt lắm.
Đợi một chút.
Tôi hình như thấy Nhan Hải rồi.
Chị.
Đúng là Nhan Hải.
Tôi cúp máy trước đây.
Dám cúp điện thoại của mình.
Kết thúc triệt để rồi.
À.
Em không phải là
thành danh quá nhanh.
Có chút không chống đỡ được chứ.
Vậy, để tôi phỏng vấn cậu một chút.
Xin hỏi.
Bạn học Nhan Hải
trở thành MVP của sân.
Có cảm giác gì?
Cảm giác nhận được sự quan tâm của mọi người?
Có đã hay không?
Em và Liễu Khê Xuyên.
Kết thúc triệt để rồi.
Kết, kết.
Kết thúc cái gì?
Cậu mau nói rõ ràng.
Cũng không thể nói là kết thúc.
Suy cho cùng.
Bọn em trước giờ chưa từng bắt đầu.
Chính là.
Em sẽ không bao giờ thích cô ấy nữa.
Nhan Hải em cũng là một người.
Gọn gàng dứt khoát.
Hôm nay.
Em sẽ để lời nói ở đây.
Em triệt để từ bỏ Liễu Khê Xuyên rồi.
Mặc kệ cô ấy sau này làm cái gì?
Em ngay cả chớp mắt cũng không thèm.
Có một từ gọi là gì nhỉ.
Xem như không thấy.
Chính là ý đó.
Em sẽ không bao giờ thích cô ấy nữa.
Em.
Em sẽ không thích cô ấy nữa.
Rốt cuộc.
Sao vậy?
Nhan Hải, cố lên.
Nhan Hải cố lên.
Lão Hàn.
Đổi người đi.
Mình không chơi nữa.
Cái đó.
Này.
No comments yet. Be the first to leave one.