The first 200 lines.
Godai Tamako, 14 tuổi.
Nếu mình sống tới 68 tuổi
thì còn 54 năm nữa.
54 năm nữa ư.
Cảm giác như thời gian vĩnh cửu.
Từ bây giờ, trong 54 năm tới
mình sẽ trải nghiệm những điều gì đây?
Người trong khám...
tất cả chuyện này bắt đầu từ "người trong khám" đó.
ÔNG TÔI (2003) Trans: Maou Aoyama
Hỗ trợ tài nguyên + Phụ đề gốc: Max Max
"Khám..."
"Khám..."
"Khám..."
"Phòng giam" "Ngục tù"
Là nhà tù ấy hả?
Hành lý xong hết chưa?
Có phải chuyển về đó đâu mà.
Hành lý không có gì to tát.
Nhưng bà ơi, sao lại vội vã đến nhà chú ở Nagoya vậy?
Khác nào chạy trốn đâu.
Tamako.
Chạy trốn đó.
Bà nội ghét ông lắm sao?
Phải đó.
Vậy sao không cho ông về Nagoya ấy?
Ở đây là nhà của ông nội con đó.
Buồn quá khi bà rời đi thế này.
Cảm ơn con.
Chỉ có Tama-chan nói với bà như vậy thôi.
Con cũng cảm thông cho mẹ mà.
Cái miệng xéo xắt của mẹ giống cha thôi.
Ông ấy có sức hấp dẫn kỳ lạ đó.
Gặp nhau là yểu ngay.
- Chết mê chết mệt sao. - Tào lao.
Cha ơi, ông nội làm gì xấu mà vào tù vậy?
- Con biết rồi sao? - Con biết tỏng ở bên Nam Mỹ là xạo nhé.
Cha mẹ buộc phải nói vậy.
Từ "khám" chỉ nhà tù phải không?
- Con đọc nhật ký của cha à? - Tại cha để mở lăn lốc trên bàn.
- "Khám" từ cũ mà con cũng biết. - Con mới tra xong.
Tội giết người.
Mẹ ơi nói thẳng ra như vậy...
Nên nói cho cháu nó biết.
Ông ngồi tù 13 năm đó con.
13 năm... bằng tuổi con rồi!
Lúc đó con vừa mới đẻ ra.
Đối thủ là yakuza, ông của con ra tay cũng vì lòng chính nghĩa.
Ông con cũng có tiền án gây thương tích.
Tiền án?
Chỉ bị án treo, với đối thủ là người xấu.
Vậy ông nội không hẳn người xấu, ông đã chống lại yakuza.
Ai mới là yakuza chứ.
- Dạ con rinh nó đi. - Nhờ cậu.
Bà nội đi thật sao?
Bà không muốn chạm mặt người đi tù về.
Bà sẽ không về đây nữa sao?
Không có đâu nhỉ.
Bà sẽ sớm quay lại thăm con, Tamako.
Thôi, mẹ đi cẩn thận.
- Gửi lời hỏi thăm của con tới Masui. - Biết rồi.
- Để con kêu taxi chở ra ga. - Tốn tiền lắm, mẹ sẽ đi xe buýt.
Gì đây cháu tôi, có phải chia xa vĩnh viễn đâu nà.
Bà đi cẩn thận.
Đừng quên tưới bông nha, tạm biệt.
Mẹ đi cẩn thận.
Bộ ông đáng ghét như vậy sao?
- Sao con hỏi vậy? - Mẹ nghe bà nói không muốn gặp ông cà.
Vợ chồng nào chẳng có vấn đề riêng.
Giống như cha mẹ sao, có những vấn đề cần giải quyết.
Thôi thôi đi nhanh, trễ mất.
Hôm nay là ngày người trong khám được thả ra.
- Mắt kiếng gì kỳ vậy. - Thiệt đó má, nhìn quê muốn chết.
- Mặc váy kiểu gì đây? - Dài thòng nhìn mắc gớm.
Đúng đó, như con dẩm.
Cho tao mượn coi.
Sách này hay không? Mà nhìn mày cứ ngơ ngơ ngác ngác bực kiểu quái gì.
Đừng tới trường nữa.
Biến về đi, biến về đi...
- Tụi nó ăn hiếp nữa cà. - Ăn hiếp ai?
- Machiko. - Bởi ai?
Tomomi.
Cưng nhìn mắc ói.
Xích ra cái.
Đau nha.
Con vi khuẩn dẫn con vi khuẩn đi đâu vậy?
- Thiệt sự. - Có liên quan tới nó đâu.
- Mệt rồi nha. - Con đó nó đang lên mặt với ai.
Cảm ơn bà.
Machiko này, tôi hỏi nha
sao lại đọc sách Natsume Soseki trước mặt tụi nó vậy? Coi giống khích tướng không?
Tôi đang tìm ý tưởng chuyển thể manga thôi.
Chính điểm đó làm tụi nó bực nó.
Tôi sẽ cẩn thận lần sau.
Tôi vừa xong tập manga mới, bà ghé qua coi không?
Cũng được nhưng...
- Nhìn mới nhỉ. - Mới sắm hả.
- Mới thật. - Nhìn chất đấy, bao nhiêu?
100 yên.
- Ngu. - Sao tui ngu hả?
Tomomi...
Bunji óc, mày chụp tào lao cái gì đó.
Bữa nay bé mặc quần lót gì vậy ta.
- Họa tiết bông? - Bông hồng?
- Bông hồng... - Không đời nào đâu nha.
- Để coi nào. - Con đó nha.
Xạo xạo.
Bà có sao không?
Này, đừng, bỏ ra coi!
Bỏ tay ra, đừng!
Chụp kỹ vô coi, thằng óc!
- Tamako phải không con? - Ông làm gì vậy!
Đau tui quá, ông bỏ ra coi.
Thả ra đi, thả ra...
Đau, cái ông này...
Lão già thối!
Thôi nha, bái bai.
Nè, ông đó là ông của Tamako hả.
Hình như vậy.
- Hình như là sao... - Kệ kệ đi, hẹn gặp lại, bái bai.
Chào.
- Con chào ông. - Chào con.
Ông coi ảnh rồi nên nhận ra con liền.
Ông là Godai Kenzo, cũng là ông nội của con ha.
- Con đang học lớp 7. - Dạ.
Con đang bị bạn ăn hiếp sao?
Không có.
Ông thấy rõ bị ăn hiếp.
Không liên quan tới ông, chuyện riêng của con.
Mặt đáng sợ chưa, giống bà nội con quá.
Xin lỗi, con không đón ba được.
À, mày đến đón chỉ phiền thêm thôi.
- Bia đây. - Đã để ba rót rồi.
- Mày uống luôn. - Dạ.
Tama-chan không uống được nhỉ.
Trước tiên mừng ba trở về, cạn ly.
Cạn ly.
Bia ấy, tao nghe thấy nó thấm vào cơ thể.
Ba cứ ăn nhiều vào.
Phải phải, từ nay ba là một phần gia đình.
Con có thể dùng nó, Chieko.
Dạ...
con khó mà nhận.
Này là tiền công ba làm việc trong tù, cứ lấy đừng ngại.
- Nói chung là... - Em cứ giữ lấy đi.
Ổng đã ra quyết định thì không rút lại được đâu.
Vậy sao, thôi con xin nhận của ba.
Hiểu rồi, má của mày bỏ của chạy lấy người à.
- Mẹ không chạy trốn đâu. - Mày khỏi bào chữa.
Bả tự tin khuôn mặt của mình.
Hẳn bả không muốn cho tao thấy nhan sắc tuổi già.
Bà không già đâu, giờ vẫn còn trẻ ạ.
Thật không?
Thế thì ông muốn gặp một lần.
Bia nữa đi ba.
Thôi.
- Cho ba cơm trắng. - Dạ.
Cơm trắng?
Trong tù cũng có việc làm, ba làm gì trong đó?
- Cũng khó nói. - Có gì đâu mà, ba nói đi.
- Nói ra tụi bây cười. - Có cái gì mà cười.
Thêu dệt.
Cái gì?
Mới nói xong, là thêu dệt.
Thầy chưa, cười kìa.
Bởi mới nói tao khó đề cập.
Con xin lỗi, vì nó nằm ngoài dự đoán.
Nói chớ ba khéo tay xưa giờ mà.
Thế là bị lấy tiền hả?
Không có lấy, cậu ta vốn có đồng nào đâu.
Nhưng nhiều đứa bị trấn lột tiền đó.
Tôi nghe Tomomi bắt tay với mấy đứa du côn.
Hội đua xe phải không?
Tóm lại tụi nó đang cần rất nhiều tiền.
Godai, nghe đâu ông nội mày mới ra tù ha.
- Ông nội con này giết người đó. - Tụi bây cẩn thận.
- Sợ qué. - Đánh nó nó méc ông nội đánh mình chết.
Ghê vậy sao?
Ê, về nói ông nội mày, tao cóc sợ mấy thằng trong tù ra.
Đi tụi bây.
- Tamako. - Gì hả?
- Thiệt sao? - Chuyện gì?
Ông của bà giết người...
Là thiệt thì sao?
À, không có gì.
Ở trường bà là người duy nhất chưa biết đó.
- Chuyện thường thôi. - Gì ạ?
Thông thường khi biết người đã từng giết ai đó và vào tù
mọi người sợ sệt phải không?
Vì là người có tiền án.
Khi mẹ đi chợ, mọi người nói với mẹ thế này
"Ông Godaken về rồi nhỉ" với giọng đầy trìu mến.
Cứ như mẹ đã trải qua chuyến đi dài trở về.
Godaken là nói ông nội hả?
Ừ, ông con tên Godai Kenzo, nên là Godaken.
Ông Godaken này, ông Godaken kia... Có vẻ mọi người đều mến ông.
Cho con hỏi là vụ án nào vậy? Vụ ông nội giết người.
Mẹ không biết rõ đâu, con đi hỏi cha ấy.
Con hỏi rồi, cha vặn lại đi hỏi ông nội. Sao con dám hỏi.
Ông con cũng nói không cần bữa tối, ông sợ làm phiền gia đình nhỉ.
No comments yet. Be the first to leave one.