The first 200 lines.
Dịch bởi phuochuunan
L.A., đây là chuyến bay 734. Chúng tôi cần một đường băng, 26L.
Nhận rõ, 734. Bạn có đường băng 26L.
Chúng ta đang ở buổi hòa nhạc và cậu biến mất?
Xin lỗi.
Và bây giờ chúng ta sẽ bị trễ một lần nữa.
Ko. ko, ko. Chúng ta sẽ làm được. Này, thấy cái khăn của tớ đâu ko?
Chúa ơi, nghiêm trọng đây. Ý tớ là, cậu đã ở đâu?
Vâng, um, tớ chỉ đi kiếm một món quà lưu niệm nhỏ.
Này.
Cho người bạn tốt nhất của tớ, Paula. Họ đều ký tên vào đó.
Oh, Chúa ơi, Jenny. Tớ yêu cậu quá.
Tớ có một cái gì đó cho riêng mình. Nhìn này.
Uh, xin lỗi, cậu đã vào hậu trường bằng cách nào?
À, tớ có cách của tớ.
Oh, thực sao? Mm-hm.
Tớ nói với họ tất cả về cậu. Họ nghĩ cậu rất dễ thương.
Tớ đã cho họ xem ảnh.
- Cậu là một kẻ nói dối. - Tại sao tớ phải nói dối?
- Oh, tớ nhận nó. - Oh, cảm ơn cậu.
Được rồi.
- Vậy, đó là lý do duy nhất? - Có khá nhiều.
Tớ đã suy nghĩ chúng ta có thể chuyển ở L.A,
và đi Tokyo, Thái Lan...
Ko, quá điên, quá đông người.
Còn hơn là Nashville.
- Nhưng hôn phu của tớ ở Nashville. - Không bao giờ quá muộn để trốn thoát.
Oh, wow, lời khuyên tuyệt vời từ tiểu thư cao quý.
- Ai đang rình rập cậu, trong đó? - Chỉ có một người. Ba tớ.
Aww.
Ông muốn tớ trở thành phi công.
Vậy sao? Mm-hm.
Tớ đã có được công việc trong mơ của tớ.
Lái những chiếc này,
có quá nhiều trách nhiệm.
Hey. Hm?
Yeah. Hm? Mm-hm.
- Trans Sky Air. - Đến đây.
- Và ngủ. - Và ngủ.
Ooh.
- Các cô, có cà phê không? - Tất nhiên.
Ổn chứ, Willsy?
Cảm cúm. Đang xảy ra khắp nơi.
- Đây. - Cảm ơn.
Tôi nghĩ là từ con chó của tôi. Tất cả những con chó trong khu phố đều bị bệnh.
Nó chạy lung tung, sủa nghe rất lạ.
Cơn bão đang đến từ phía nam, tây nam.
Du khách theo nhóm hủy chuyến bay, chúng ta gần như trống rỗng.
Cô bay từ bao giờ, Jenny?
Oh, uh, gần một năm nay, cơ trưởng.
Vậy cô phải hiểu rõ.
Xin lỗi, thưa ông.
Ha, ha, ha.
- Vâng. - Dường như ổn cả.
- Chúng ta bắt thăm? - Cậu muốn à?
Xin lỗi.
Jenny, đây là George. George, đây là Jenny.
Hey, George, thế nào?
Tôi giao cậu ấy cho cô.
Cháu đi theo cô chứ?
Tốt, có hai hay ba điều, Cháu...
"thuộc trách nhiệm của cô." Cô biết việc của cô.
Được rồi. Ah, đưa tay cháu đây, xin vui lòng.
Cháu đã gần 13 tuổi. Hầu hết các hãng không làm như vậy.
Nhưng ở đây thì có. Xin lỗi.
Cháu có thể tự chăm sóc mình.
Được, thế thì cô sẽ ít việc hơn.
- EAD? - Đã kiểm tra.
- Tình trạng sân. - Đã kiểm tra.
Số lượng nhiên liệu.
24 ngàn 500 pound.
Chúng tôi sẽ chăm sóc tốt ông, Tiến sĩ Kingston.
Tốt, chúng ta đi. Jenny?
Cô ấy sẽ giúp chúng ta, được chứ?
- Như thế. - Coi chừng đầu của ông, TS.
- Và như thế. - Hoan hô.
- Cảm ơn. - Không có chi.
TS có thể nghe cô nói, nhưng ông không thể nói,
và không di chuyển tốt. Bệnh Parkinson.
Quý vị đi đâu?
Cách Kansas City một giờ. Con gái của ông ấy vừa sanh.
Aww. Aww.
- Bật APU. - Nào,Willsy. Bật APU.
Chào mừng quý khách lên tàu.
Đầy khách rồi chứ, huh?
Nửa sau máy bay, hoàn toàn trống.
Ồ, tôi đánh giá cao, quý cô. Thực sự.
Chào mừng quý khách lên tàu. Chào buổi tối.
Cho tôi biết làm sao để có một ly bia?
Chúng tôi sẽ cho ông biết.
- Xin lỗi. - Cậu có chắc là cậu ổn không
Trông cậu có vẻ hơi...
Chào mừng quý khách lên tàu. Cô khỏe không?
Oh, tôi mê các móng tay của cô.
Cảm ơn. Nó xua đi nỗi buồn.
Nào.
Tôi có thể giúp anh?
Không, cảm ơn. Tôi nghĩ sẽ ổn thôi. Cái gì ở trong đó?
Những con chuột lang.
Nếu xảy ra chuyện gì với chúng, học sinh của tôi sẽ nuốt sống tôi.
- Ooh, chúng khó chịu vậy. - Lớp mẫu giáo.
- Cái này có vẻ lớn hơn. - Ồ, đó là, uh.
- Không, không vào được đâu. - Gần như đã vào được.
- Phải kiểm tra xem. - Từ từ thôi. Từ từ thôi.
Cảm ơn.
Ow.
Cô nghĩ rằng chúng sẽ còn sống ở dưới đó?
Vấn đề áp lực. Nhưng tôi không phải chuyên gia về chuột. Heh.
Oh, tôi giao cho anh cái này.
- Oh, Được chứ. - Ah. Tôi nhận được rồi.
- Oh, một điều quan trọng... - Là gì?
Chúng trị giá 1 đô mỗi con.
Được rồi.
Anh chàng cậu nói chuyện không tệ.
Oh, nhìn xem ai vẫn còn tìm người kìa.
Tớ đã đính hôn, nhưng chưa chết.
Todd, chúng tôi đang trên máy bay. Những chiếc ghế thật bẩn thỉu.
Cô ấy khỏe. Tôi sẽ nói với cô ấy.
Như thế.
Chúng tôi sẽ gặp anh ở đó. Tôi mong chờ điều đó.
À, chúng tôi đang ở trên máy bay. Tôi không biết, 7:30, 08:00 tối?
Chào buổi tối, tất cả mọi người.
Chào mừng quý khách lên tàu Hãng hàng không Trans Sky Air Chuyến bay 318,
với dịch vụ nội địa đến Kansas City và Nashville.
Phương tiện vận chuyển thì nhiều nên chúng tôi cảm ơn quý khách
đã chọn hãng Hàng không TAS. Xin đừng ngần ngại cho chúng tôi biết....
Xin lỗi.
nếu chúng tôi có thể làm cho chuyến bay của quý khách được thoải mái hơn tối nay. Cảm ơn quý khách.
L. A. Mặt đất, TS-318, xin phép cất cánh, chúng tôi đang ở 69 alto.
318, bạn được phép cất cánh.
Xin vui lòng chú ý Jenny
khi cô hướng dẫn các tính năng an toàn của máy bay này.
Để thắt chặt dây an toàn, quý khách cài khóa
và xiết chặt dây đeo ngang hông
Để mở dây, chỉ cần nhấn đầu khóa và kéo ra.
Xin quý khách ngồi yên tại chỗ trong khi máy bay cất cánh,
- Xin quý khách cài dây an toàn. - Vâng, thưa quý cô.
Cảm ơn.
Đây...
Sang số.
5-3-2, xác minh liên hệ trực quan với giao thông.
- Em thế nào? - Yeah, em ổn.
- Em có cần gì không? - Em hơi nóng.
- Cẩn thận đấy. - Còn anh. Heh, heh.
Anh sắp làm cha.
Nhận rõ, độ cao 135.
Độ cao nâng lên, Willsy.
Thưa quý khách, đèn báo thắt chặt dây an toàn đã tắt.
Quý khách được phép di chuyển.
Và quý khách cũng được phép sử dụng các thiết bị điện tử.
Chúng tôi cũng muốn cho quý khách biết chúng tôi có dịch vụ Wi-Fi trên tàu.
À, cháu thường đi du lịch một mình?
Giữa cha và mẹ cháu. Oh.
- Ai sẽ đến đón cháu? - Janice, mẹ k cháu.
Mẹ k cháu nghĩa là gì?
Là mẹ kế. Bà ấy trạc tuổi cô.
Được rồi. Chắc là hơi khó khăn.
Đưa anh cái điện thoại di động.
Căng thẳng do bay?
19 tiếng đồng hồ liên tục. Oh.
- Ở nước ngoài, huh? - Yeah.
Tôi chưa gặp chồng tôi từ một năm nay.
- Thế nhưng thỉnh thoảng tôi về nhà... - Thật là một người đàn ông may mắn.
Ryan, rõ ràng là anh đang nhầm lẫn tôi với một tên tào lao nào đó .
Tôi xin lỗi, thưa ông,
chúng ta đang ở trên không nên ông phải kết thúc cuộc gọi.
Nó đi ngược quy định của FAA không cho phép sử dụng di động.
- Ông đang đe dọa đến sự an toàn của chúng tôi. - Anh là cái quái gì?
Nếu ông ta tiếp tục sử dụng di động, người ta sẽ bắt ông ta khi xuông đất.
- Ông đã nghe rõ chưa? - Đưa tôi cái điện thoại.
- Được không? - Đồ khốn.
- Được rồi. - Đồ khốn.
- Anh nên để tôi giải quyết. - Tôi xin lỗi.
Nhưng có một số người thật thiếu giáo dục.
Chính xác. Vậy, hãy để tôi giải quyết.
Nó không làm người ta phải tự hỏi về loài người?
Đừng bi thảm hóa vấn đề.
Tôi xin lỗi. Tôi không nói nữa.
Um... Vậy, anh có giải pháp gì không?
Vâng, chắc chắn. Cái gì có hại thì phải thay đổi.
Đó là trách nhiệm của chúng ta, phải không?
Tôi nghĩ rằng tôi có đủ trách nhiệm Tôi có thể xử lý lúc này.
Yeah. Tốt.
- Tôi thấy điều đó. - Yeah.
Này, tôi xin lỗi vì bài giảng.
Tôi vừa hoàn thành tiến sĩ, lớp đêm, và tôi luôn làm mọi người chán,
các học sinh mẫu giáo, các tiếp viên hàng không xinh đẹp...
Anh không làm tôi chán đâu. Rất thú vị.
- Henry. - Uh, Jenny.
Hân hạnh được biết cô, Jenny.
Bà cần phải đưa con mèo của bà trở lại trong túi.
Tôi không biết làm thế nào nó ra được. Nó thường rất ngoan,
nó không bao giờ rời khỏi nhà.
Nào, bé cưng. Quay lại nhà của cưng đi.
Lái tự động.
- Cuối tuần vừa rôi thế nào? - Không tệ.
- Đi chơi đâu đó? - Không, tôi chơi golf. Chơi chẵng ra gì.
Mất sáu quả...
Oh, Chúa ơi, tôi xin lỗi.
Cậu có khăn tay không?
No comments yet. Be the first to leave one.