The first 200 lines.
Trời ạ.
Ôi Chúa ơi.
Jim.
Chào em, Amanda.
Chào anh.
Ôi Chúa ơi.
Em khỏe không?
Em hiện...
Em hiện rất khỏe.
Anh thì sao?
Khỏe.
Em khỏe không? Hình như anh vừa hỏi xong?
- Đúng vậy, nhưng em rất vui... - Ừ.
rất vui trả lời lại anh.
Em khỏe chứ?
- Phải. - Tuyệt.
Vậy, em... Em có đang...
Em đang sống ở đây? Hay em...
Ồ, không, em...
Em tới đây để gặp chị gái em.
- Ừ. - Anh còn nhớ chứ?
- Có. - Em chắc... ừ.
- Là Elissa. - Đúng vậy.
Chuẩn bị... nấu ăn... Chỉ là chút...
Gừng băm, nụ bạch hoa và...
kem.
Anh chưa đánh răng.
Đó là lí do anh cứ liếm răng, anh không biết nữa.
Dù gì thì, anh không muốn giữ em...
Dĩ nhiên nếu em có...
Phải.
Tuyệt.
Ừ. Được thôi.
- Được thôi. - Ừ.
Mẹ khiếp.
Tiền thừa của anh đây.
Chúc anh một ngày tốt lành!
Đây là xe anh. Phải.
Nó...
- thật kì cục. - Kì cục.
Này, em có muốn đi uống cà phê không?
Có thể không?
Chắc rồi.
- Có. - Tuyệt.
Ổn mà.
Chuyện này tốt.
Tốt mà.
Em đã nghe tin về mẹ anh.
Em rất tiếc khi nghe tin.
Ừ, cảm ơn.
Em biết, bà ấy...
Bà ấy đã ốm một khoảng thời gian, thế nên điều đó, em biết, bọn anh đã chuẩn bị tinh thần rồi
- nhưng cảm ơn em. - Vâng.
Nhưng...
Bọn anh đang dọn dẹp căn nhà bà một chút
và anh nghĩ anh sẽ sửa lại nó và...
Có lẽ rao bán, nên...
Anh tự sửa sao?
Ừ. Nó giống như việc anh làm.
Công việc nhà cửa.
- Chà. - Ừ.
Anh xây chúng? Anh làm hết những...
Anh có... chủ yếu là trát vữa.
Chú John điều hành công việc, thế nên anh làm với chú, kiểu...
Em biết đấy, bọn anh làm nhiều việc.
Ở New Orleans sau cơn bão Katrina và rồi...
Nó chán lắm nhưng...
Nó không hề chán.
Em không biết đấy là công việc của anh.
Ừ. Nó là công việc tốt. Nó ổn định và nhất quán.
Và... nó rất tuyệt. Nó vui.
- Gì cơ? - Sao?
Em không biết. Anh trông...
Ừ, ừ.
Không, nó tốt. Nó giống như...
Cuối cùng anh sống ở Tuscon và nó rất tuyệt.
Rất tốt, khí hậu ấm áp và anh thích nó.
- Nó quá nóng ấy. - Không, nó ổn mà.
Nó tốt hơn, em biết đấy, không giống như ở đây.
Thế nên...
Đó là... những gì anh làm.
- Chà. - Ừ.
Tuscon. Ấm áp.
Anh biết không, bố mẹ em đã chuyển đi.
Tới Florida.
Để được ấm áp.
Ừ.
Họ có lẽ sẽ chuyển về. Họ có lẽ phải chuyển về.
Ừ. Có chuyện gì vậy?
Chị của em đang mang thai.
Chà.
Phải. Đó là áp lực phía ông bà.
- Phải. - Em biết đấy.
Anh chưa kết hôn hả?
Chưa. Kết hôn với công việc.
Kết hôn với việc trát vữa?
Kết hôn với công việc.
Anh thích công việc đó. Nó ổn định.
Nó rất ổn với anh. Anh nghĩ đó là cách anh...
Ừ, nó tốt và...
Anh nghĩ nó có hi vọng với anh. Em biết đấy.
Anh ổn chứ?
Ừ.
Được thôi.
Cố uống cho xong cốc cà phê này.
Cốc cà phê này dở tệ.
Con chim giẻ cùi lam đang ngày một hiếm dần.
Phải.
Sao?
Nói anh nghe về chồng em đi.
- Thật à? - Ừ.
Trời ạ. Em không biết phải bắt đầu từ đâu.
Em rất may mắn.
Anh ấy rất... cực kì kề vai sát cánh,
rất chu đáo, tuyệt vời.
Tên anh ấy là Chris.
Và lúc em gặp anh ấy, anh ấy có hai đứa con trai nhỏ.
Và rồi!
Bùm! Trở thành mẹ.
Và vợ cũ của anh ấy rất tốt bụng với em.
Tuổi thơ của chúng bọn em đón chúng cách 1 tuần.
Và thế, anh biết đấy,...
một tuần, chỉ hai đứa bọn em. Bọn em có thể làm những gì mình muốn
bất cứ khi nào bọn em muốn tùy tiện, duy ý chí và rồi tuần sau
là mấy trận đấu nhỏ và mấy trận bóng đá
và ôn SAT cho chúng
rồi tham quan trường đại học và anh biết đấy...
Ừ.
Sao nào?
Bận rộn lắm.
Bận rộn. Phải.
Chỉ là rất bận rộn. Nó tuyệt lắm.
Jim. Gì nào?
Bận rộn. Chỉ là nó bận rộn thôi.
Anh dừng lại được không?
Anh có làm gì đâu.
Anh đang có thái độ gì đó kìa.
Anh đâu có làm gì đâu.
Mặt anh hiện rõ quá. Anh không biết.
Nhưng không sao.
Nó ổn.
- Tốt. - Dù sao đi nữa.
Có một người phụ nữ mang thai đang chờ kem.
À, phải rồi. Chúa ạ.
Anh sẽ dẫn em tới xe.
- Được thôi. - Đi nào.
Nhân tiện mẹ anh bị bệnh nha chu, mất rồi.
Vâng.
Anh có mấy cái răng sâu hàn.
Anh nghĩ là em có 9 cái, đúng không?
Có thể hơn 11 cái.
Phải.
Đó là hậu quả khi em thích ăn kẹo hạt đậu...
Jim.
Không đời nào.
Thôi nào!
Không, điều đó là không thể.
Em nghĩ là chính ông ấy đấy.
Không phải đó là cháu trai ông ấy.
Ông ấy đã 100 tuổi hồi trung học.
Mũ ổng kìa.
- Em thề với anh kia là mũ ổng. - Ôi, chúa ơi!
Wayne du hành với ông Wayne.
Gì cơ?
Anh nghĩ ông ấy còn nhớ không?
Anh không chắc ông ấy còn sống ấy.
Anh chưa thấy ổng chuyển đi bao giờ.
Không, ông ấy sẽ không nhớ đâu.
Đó là thứ ngu ngốc mà bọn mình làm.
Đó là...
Anh muốn cá không?
Anh cá em $100, ông ấy không nhớ.
$100?
Anh cá em $100.
- Xin chào Wayney. - Chào ông Wayney.
Xin chào.
Có chuyện gì không?
Chúng tôi có mong muốn đi du lịch.
Ý cô là...
Phải đó chính là ý tôi.
Được thôi.
Cảm ơn Wayney.
- Cảm ơn ông, Wayney. - Ừ.
Ừ.
Em bảo rồi.
- Thôi nào. Em lên kế hoạch trước rồi. - Em bảo anh rồi.
Em đâu có, anh nợ em $100.
Anh không có $100.
Anh nợ em $100.
Được thôi.
Mexico.
Ok, mời!
Triển đi!
Em có gì?
- Nhật Bản. - Được thôi.
Em có Brooklyn.
- Nước Đức này. -Này Wayney!
Ông có chai Zima nào không?
Tôi tin là họ ngừng sản xuất rồi.
Thế còn chai Gold Schlagger?
No comments yet. Be the first to leave one.