To The Max

To The Max (La fiera)

Download Vietnamese Subtitle

Release info

[𝐂𝐨𝐟𝐟𝐞𝐞𝐏𝐫𝐢𝐬𝐨𝐧] 𝐓𝐎 𝐓𝐇𝐄 𝐌𝐀𝐗 (𝟐𝟎𝟐𝟔) 𝐍𝐅𝐗 𝐖𝐄𝐁
A Commentary by Coffee_Prison
𝗥𝗘𝗧𝗔𝗜𝗟 𝗡𝗘𝗧𝗙𝗟𝗜𝗫 >> 𝟬𝟭:𝟱𝟱:𝟭𝟯 ➖ 𝘉𝘪ê𝘯 𝘥ị𝘤𝘩: 𝘚ươ𝘯𝘨 𝘓â𝘮

Tags

webdl
Published on: 2026-08-14
Downloads: 1
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

PHIM DỰA TRÊN SỰ KIỆN CÓ THẬT

CỰC HẠN

Nói thật, tôi không biết ai sẽ hứng thú với chuyện này.

Tại sao?

Vì mọi người nghĩ chúng tôi điên.

Họ thích bức biếm họa về gã điên thèm khát sự chú ý hơn.

Nhưng tôi không thấy mình như thế.

Ý tôi là, tôi không hề điên.

Tôi trở thành nhà vô địch BMX thế giới ở tuổi 20,

và tôi luôn thích thể thao mạo hiểm.

Tôi làm nhiều trò điên rồ, nhưng…

Tôi nghĩ mình là người…

Điềm tĩnh,

có trách nhiệm.

Vậy thì…

Chúng ta bắt đầu từ đâu?

Từ Chana.

Mọi chuyện bắt đầu từ anh ấy.

REINEBRINGEN, NA UY

Không!

Chana luôn sung sức và đầy năng lượng.

Một người có thể đi Na Uy một mình.

- Mẹ nó! - Để nhảy dù.

Và đi bộ hai cây số qua núi với cái xương chày bị gãy.

Này!

Này!

Chân tôi bị gãy!

- Anh ổn chứ? - Không.

Chân tôi bị gãy.

Tôi cần giúp đỡ.

Có cần gọi trực thăng không?

Gì cơ?

- Trực thăng. - Trực… Không.

Không cần trực thăng.

Gọi xe cấp cứu.

Làm ơn. Trực thăng đắt lắm.

Không cần.

Anh ấy rất tuyệt. Anh ấy…

Ià người đã giới thiệu tất cả chúng tôi.

Darío, Carlos và tôi đến từ Madrid, và Álvaro, Santi đến từ Barcelona.

Một hôm, Chana gọi bọn tôi và nói: "Các cậu",

tôi đã nói chuyện với bọn Catalan. Họ đã thử nghiệm đồ bay

mấy tháng ở Pyrenees.

Tôi đã bảo họ đến chỉ cho chúng ta...

Hôm đó là sinh nhật tôi và…

Tôi nghĩ đó là cơ hội tốt để thử những điều mới.

- Mỏng thật. - Là nylon, siêu nhẹ.

Nhường chú đấy, Álvaro. Cháu thích dù truyền thống hơn.

Sao bằng cái này. Thời gian rơi kéo dài hơn nhiều.

Cánh phồng lên và giữ mình lại.

- Rồi, còn mở thế nào? - Như nhau.

Chỉ khác là dây đai ở bên trong.

Phải thử chứ nhỉ?

Chana, nếu anh làm được thì tụi này sẽ theo.

- Sẽ bao phê luôn. - Thế nên mới ở đây đấy.

- Được chưa? - Được rồi.

Tuyệt!

Carlitos.

Alvarito, tôi đến đây!

Xõa thôi!

Đỉnh vãi!

- Phê vãi! - Quá đã!

Carlos!

Ta đang bay!

Carlitos, cậu thế nào?

Hoan hô!

Phê vãi trời!

Đỉnh vãi!

Đã quá má ơi!

Hoan hô!

Đã dã man!

- Ghiền luôn đúng không? - Đỉnh banh nóc luôn!

Mừng ngày sinh nhật bạn tôi.

Mừng ngày sinh nhật bạn tôi.

Mừng ngày Carlos bạn tôi sinh ra đời.

Chúc Carlos sinh nhật thật vui.

Hoan hô!

- Rồi, ước đi. - Nào.

Giỏi lắm, Carlitos!

Bay tốt nhé!

Nếu xoay nhiều quá, cậu sẽ mất lực.

- Tôi kiểm soát được tốc độ. - Cậu đâu biết mình nhanh cỡ nào đâu.

Xem cậu ta kìa. Mới bay một ngày mà thành chuyên gia rồi.

Cái tên này.

Đợi đã. Tôi có lời muốn nói, kẻo tôi lại quên mất.

Carlitos, ở tuổi 35, cậu bắt đầu thấy mông lung về cuộc đời.

Nhỉ? Cẩn thận.

Tôi muốn nói là, khi mọi người nói

thể thao mạo hiểm chỉ dành cho mấy đứa giàu, tôi luôn nhắc đến Carlos.

Cậu ấy luôn sống đủ qua ngày và làm điều mình muốn.

Thì như bố thôi.

Trời, bố có đến ba cái nhà hàng.

Bán cơm phần cho công nhân, nhưng bố cũng là doanh nhân đấy.

- Như Armando, thừa kế một tablao. - Của mẹ em.

Hay Darío, bán sách dạy nấu ăn.

Cha nội này.

Nhưng Carlos luôn sống bằng nghề leo núi.

Khi gặp cậu ấy năm năm trước, tôi ghen tị thấy mẹ luôn.

- Vãi. - Nhưng tôi nghĩ:

"Để xem thằng nhóc này vác cái cái ba lô nhỏ

đi kiếm nhà tài trợ được bao lâu.

Đợi nó muốn mua nhà hay trả tiền thế chấp đi rồi mới biết".

Không, em ở thuê đủ vui rồi.

Nghe nói chưa? Cậu đúng là anh hùng.

Cậu đến Himalaya để leo núi 8.000m,

đến Yosemite để leo El Capitan,

đến Greenland… Và luôn mang chiếc ba lô nhỏ của cậu.

- Và chẳng làm công việc gì! - Hay lắm!

Em mới 35 thôi, chưa đến 50, anh ơi.

- Đỉnh lắm, Carlitos! - Nhưng Carlos, điều tôi muốn nói là,

hãy cứ như thế, anh bạn. Đừng bao giờ thay đổi.

Và đừng bao giờ làm nhân viên ăn lương tháng.

Hay lắm.

- Được chứ? - Cha này đỉnh vãi.

Không, tôi nói thế vì sẽ có lúc áp lực sẽ ập đến.

Ngày đó sẽ đến. Nhưng cậu phải mạnh mẽ, Carlitos.

Phải mạnh mẽ. Đừng lùi bước.

Carlitos, đừng bao giờ đánh mất ngọn lửa đó, anh bạn.

Đừng bao giờ đánh mất nó.

Điều khiến tôi mê nhất ở khối núi Trango

là nó nhô lên trên một sống núi toàn là đá granite.

Nó nằm giữa hai sông băng, Trango ở phía tây

và Dunge ở phía đông.

Leo ở đó…

Còn trên cả tuyệt vời.

Đặc biệt là…

Trên Tháp Vô danh.

Nhưng nếu gặp thời tiết xấu…

Tôi đã thử vài năm trước và…

Vâng, chúng tôi phải xuống.

Chúng tôi còn 700m nữa là đến đỉnh.

- Nó cao bao nhiêu? - 6.239 mét.

Joe Brown leo nó lần đầu vào năm 1976,

và nó có chín tuyến đường lên đỉnh.

Nếu hỏi tôi thích tuyến nào nhất thì là…

Tuyến Slovenia.

À… vâng.

Nó ở mặt tây nam và có những khe đá sạch nhất,

cũng như dây thừng cố định.

Kỷ lục của Singleman vẫn còn chứ?

À… Của Singleman và Feteris.

Có hai người. Là người Úc.

Họ đã nhảy BASE từ độ cao 5.955m.

Cao nhất cho đến giờ.

Rơi thẳng đứng cao nhất thế giới.

THÁP VÔ DANH CARLOS SUÁREZ

Xin lỗi, anh có rảnh không? Tôi là Myriam Montañana.

- Hân hạnh. - Cô làm nghề gì?

Nhà sinh học.

Nhưng tôi thích leo núi và đã đăng ký buổi này ba tháng trước.

Anh có thời gian chứ?

- À, tôi… - Tôi không phải fan cuồng đâu.

Đây là chuyện nghiêm túc.

Chuyện nghiêm túc?

Một chuyến thám hiểm đến khối núi Trango. Để phá kỷ lục người Úc.

Tất cả ở đây.

Ngân sách, chuyến đi, nhà tài trợ tiềm năng, thiết bị kỹ thuật.

Và một hãng truyền hình sẽ tài trợ cho chuyến thám hiểm.

Vì họ muốn làm phim tài liệu.

Họ muốn một đội năm người để có nhiều tương tác hơn.

Không có năm người có thể leo Tháp Vô Danh và nhảy BASE đâu.

Không cần phải nhảy hết. Tôi không định nhảy.

Cô?

Thế kỷ 21 rồi. Đâu chỉ có đàn ông.

Không. Tôi nghĩ có hiểu lầm. Núi này không đùa được đâu.

- Nếu cô định thể hiện… - Anh nói gì vậy? Tôi không thể hiện.

Tôi leo núi từ năm 17 tuổi rồi.

Tôi đã leo ở Sierra de Madrid, Picos, Gredos…

Tôi leo các tuyến cấp 6 và 7.

- Cô bao nhiêu tuổi? - Tôi cũng đã leo núi ở dãy Alps.

Tháp Vô Danh khó hơn nhiều.

Kiểm tra tôi đi.

LỐI THOÁT HIỂM

Người chủ là bạn tôi. Anh ấy cho tôi mượn chìa khóa để tập.

Có các tuyến cấp 6 và 7.

Và cả 8 nữa.

Anh đã đưa bao nhiêu nữ leo núi đến đây rồi?

Chưa cô nào.

Nói thật đấy.

Vậy nhà sản xuất là bạn trai của bạn cô à?

Ừ.

Nhưng anh ấy mê thể thao.

Thấy toàn làm chương trình vớ vẩn nên tôi bảo:

"Sao anh không làm gì đó như National Geographic?"

- Ồ, thật sao? - Ừ.

- Tôi không ngồi yên được ấy. - Ừ.

Cô nên học ngành khác.

Sinh học có vẻ như phải dành tám tiếng mỗi ngày để nhìn qua kính hiển vi.

Bởi thế nên tôi mới leo núi.

Cẩn thận!

Có chỗ bám chân tốt bên trái đấy.

- Tì lên đi. - Bình tĩnh.

Thả lỏng.

Cô đang hướng thẳng đến 8a.

Tôi biết rồi.

Tốt lắm!

Nếu định bóc mẽ tôi thì anh phải cần một ngọn núi thật.

Tôi thực sự nói thế à?

Không đời nào. Tôi không như thế. Không thể nào.

Phải. Cô ấy đã nói thế.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left