The first 198 lines.
Giờ ta sẽ quay lại với tập phim kết hợp giữa Modern Family và All in the Family.
Chào ông Bunker. Bọn tôi có mang sốt đậu gà.
Phải, tôi biết họ đồng tính ngay khi họ bước qua cửa.
Tuyệt vời! Một tập kết hợp luôn thể hiện những gì tốt nhất của từng phim.
Tập kết hợp không phải vì hết ý tưởng.
Ưu tiên hàng đầu luôn là sự sáng tạo và không bị chi phối bởi quảng cáo hay...
Được rồi, thế đủ rồi.
- Chúa ơi! - Sao thế, Peter?
Xem này. Dennis Hiểm Họa đang xúc tuyết.
Anh ta đang giúp mọi người.
Giờ chỉ nên gọi là Dennis thôi.
Anh ta đâu phải hiểm họa.
Không phải mục tranh vui nào cũng buồn cười.
Em biết sao không? Anh có thể làm tốt hơn lũ ngốc này.
Anh nên đến tòa soạn và tự bán truyện của mình.
Peter, có lẽ anh đang đánh giá thấp sự khó khăn
trong việc vẽ mục truyện tranh.
Là người thỉnh thoảng lại hẹn hò mấy nàng thơ thích sáng tạo,
tôi có thể cam đoan là không thể tha thứ một trang báo trống không.
Thật ra, tôi nghĩ William Faulkner đã nói...
Tôi về rồi. Truyện của tôi đã được xuất bản. Xem này.
ÔI PETE!
TỐI NAY MÀY RẢNH KHÔNG?
VẼ BỞI PETER GRIFFIN
Tôi gọi đây là " Ôi Pete ", vì nó chỉ ra những điều
sẽ khiến mọi người lắc đầu và nói: "Ôi Pete."
Đây là tập ngày mai.
ÔI PETE!
VỢ ANH SAO RỒI?
KHÔNG ỔN. CÔ ẤY LÀ RAU.
VẼ BỞI PETER GRIFFIN
Hay đấy, Peter.
Tôi thích cách anh kể những chuyện cười cũ với một hướng tiếp cận độc đáo, mỉa mai.
Ừ, thêm nữa, đó là những chuyện cười mới tinh mà tôi cực kỳ nghiêm túc khi vẽ.
QUÁN CON SÒ SAY
Bia của anh đây, Peter.
Cảm ơn, Jerome. Bao nhiêu tiền thế?
Không, anh đã trả tôi bằng tiếng cười rồi.
ÔI PETE!
TAO NGHĨ TA NÊN GẶP NGƯỜI KHÁC.
VẼ BỞI PETER GRIFFIN
Tôi vẽ nhiều truyện về đảo lắm.
Peter, anh nên vẽ truyện
mà cầu thủ bóng chày không thể cướp gôn hai
vì anh ta đang bị quản chế.
Vì tội chơi ma túy.
Chính trị đấy.
Này, nếu có đảo trong đó là được đấy.
Này, sao anh không vẽ một cái tất có ghi chữ "Cho anh tất đi"
hoặc là vẽ Lois đang tắm nước nóng và để cô ấy nói gì cũng được?
Peter, truyện của anh trên báo sáng nay rất xúc phạm.
ÔI PETE!
MÁY RỬA BÁT CỦA TÔI HỎNG RỒI!
VẼ BỞI PETER GRIFFIN
Thế không buồn cười đâu, Peter.
Em chưa hiểu thôi, Lois.
Nghe này, vợ anh ta rửa bát cho anh ta.
Ôi Pete!
Có thế chứ.
Peter, xem này. Truyện máy rửa bát của anh
- đã làm cộng đồng mạng nổi giận. - Gì cơ?
Chúa ơi, mạng Internet đâu có hay phát điên
vì mấy thứ nhỏ nhặt và ngu ngốc.
- Peter, anh phải xin lỗi. - Gì cơ, vì một chuyện đùa à?
Không chỉ là chuyện đùa, Peter. Nó đã chọc giận vài người viết blog.
Vậy thì, chắc đây không phải lần đầu
tôi gặp rắc rối vì điều tôi nói về phụ nữ.
Tốt. Ta có thể trộm đồ.
ĐANG QUAY: THỜI SỰ VỚI JOYCE KINNEY
THỜI SỰ
Chào mừng quý vị quay lại với Thời sự.
Ta đang nói chuyện với Peter Griffin, tác giả của Ôi Pete,
bộ truyện đã gây nên sự phẫn nộ vì một tập truyện coi rẻ phụ nữ.
Sau đây là hình ảnh phẫn nộ.
NHỮNG NGƯỜI PHẪN NỘ
Và như thể vậy là chưa đủ, tập sáng nay còn tệ hơn.
Hãy chiếu nó lên.
ÔI PETE!
- MÁY HÚT BỤI HỎNG RỒI! - HÔM QUA ANH CÓ TỚI MÀ.
VẼ BỞI PETER GRIFFIN
Anh Griffin, anh có thực sự nghĩ rằng đây là một tập truyện tranh phù hợp
để đăng đúng sáu tháng trước sinh nhật của Gloria Steinem?
Cô có vẻ tức giận. Bạn cô vừa đính hôn à?
Anh có biết anh xúc phạm phụ nữ đến thế nào không?
Gì cơ? Tôi yêu phụ nữ.
Cá là tôi kể được tên nhiều ngôi sao phim đen hơn cô.
Nhưng đừng bảo vợ tôi là tôi biết bao nhiêu.
Tôi sẽ gặp rắc rối to.
Nhưng tôi biết tất cả họ.
Tôi biết cả những người vừa vào nghề một tiếng trước.
Truyện tranh của anh phân biệt giới tính!
Đả đảo kẻ coi thường phụ nữ!
Truyện đó không hề buồn cười, dù tôi rất có khiếu hài hước.
Trời, họ có vẻ rất tức giận.
Bố chỉ đang cố làm mọi người cười.
Bố, con lo là họ sẽ làm hại chúng ta.
Không, họ tức giận thôi, Chris, nhưng sẽ không dùng vũ lực.
Hay quá! Viên gạch mà bố đặt hàng.
Chờ đã. Bố đâu có đặt hàng viên gạch này.
Có thể con nói đúng, Chris.
Peter, việc này đang vượt tầm kiểm soát. Em không thấy an toàn ở chính nhà mình.
Có lẽ ta nên rời Quahog một thời gian.
Cô ấy nói đúng đấy.
Ta nên rời thị trấn đến khi mọi thứ lắng xuống.
Được, ta sẽ đi, nhưng chờ anh một phút.
Anh chỉ muốn nộp tập Ôi Pete cuối cùng.
CẢM ƠN SAU TẤT CẢ - PETER GRIFFIN
Tôi cứ như Michael Jordan,
ra đi lúc đỉnh cao giữa cơn bão tin đồn cá độ.
Peter, ta đang ở đâu?
Anh chịu. Anh cũng vừa ngủ dậy. Anh đã buộc vô lăng vào thắt lưng.
Chắc ta đã ở trên đường được 20 phần trăm thời gian.
Bố, bao giờ ta mới được về nhà?
Bố không biết. Phụ nữ thường giận trong bao lâu?
Chắc không lâu lắm.
Peter, ta đã ngồi xe cả đêm.
Tấp vào trạm xăng kia đi.
Ta có thể đi vệ sinh và thư giãn chân tay.
Được, cưng ạ.
- Anh vừa gọi em là "cưng" à? - Ừ.
Peter.
Mẹ à!
Con sẽ không bao giờ được như vậy, Meg.
TRẠM XĂNG
Được rồi, vào xe đi, các con.
Phần còn lại chuyến đi,
bố đang định cởi trần lái xe
như mấy kẻ vô lại ở New Mexico.
Chúa ơi! Xe của nhà mình!
Ai đó đang trộm nó.
Ôi, chết tiệt.
Dù anh phải nói,
ta chẳng bao giờ được nhìn người khác lái xe mình.
Cảm giác vừa hay vừa kỳ cục.
Ta bị kẹt ở đây rồi, Peter! Và ta còn chẳng biết mình đang ở đâu.
Có một biển báo kìa.
CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI SPRINGFIELD
Chắc ta đang ở một thị trấn tên là Springfield.
Springfield hả? Ở bang nào?
Tôi nghĩ ta không được phép nói đâu.
CỬA HÀNG NGỤC ROBOT VÀ THẺ BÓNG CHÀY
TINH THẦN CAO QUÝ KHIẾN KẺ NHỎ BÉ TRỞ NÊN VĨ ĐẠI
RẠP AZTEC
BÁNH BURGER KRUSTY
TÒA THỊ CHÍNH SPRINGFIELD
TỰ DO VÀ CÔNG LÝ CHO HẦU HẾT
Chà, thị trấn Springfield này có vẻ đẹp đấy. Ta nên quay lại đây.
Tôi không chắc, Lois. Việc này có vẻ chỉ có một lần.
Cả nhà, ta không ở đây cho vui, được chứ?
Ta ở đây để tìm cảnh sát, trình báo vụ mất xe.
Và đừng có uống nước.
Quanh đây ai cũng nhìn như bị viêm gan.
Bố, con đói quá. Ta mua gì ăn được không?
Lois, vạch ngực ra, cho con ăn trưa đi.
Mẹ nghe lời bố đi.
Phải, Lois, nghe lời chồng đi.
Ta vào cửa hàng kia nhé?
Xin lỗi?
Chào. Chào mừng đến với Kwik-E-Mart.
CÁCH MẠNG VỖ TAY
Xin lỗi. Để tôi rút điện của cái đó.
Đúng là khó chịu!
Chào anh, Cleveland với giọng vui tai. Cửa hàng có đặc sản gì?
Với anh, tôi khuyên dùng món bánh donut.
BÁNH DONUT
Ngon quá!
Các người thực sự chưa từng nghe đến bánh donut à?
Hàng ngày đều có mẻ bánh mới.
Và rồi, nhiều ngày sau, bọn tôi nhận được bánh
và đưa chúng vào bán.
Này, chỗ bánh này có miễn phí không?
Vì tôi quên chưa nói, bọn tôi bị trộm xe, và tiền ở trong đó hết.
Cảm ơn các vị. Hẹn gặp lại sau.
Thưa anh, bọn tôi sẽ trả tiền bánh donut sau khi tìm được xe.
Các người nghĩ tôi sẽ động lòng bởi câu chuyện buồn đó à?
Tôi đến từ một đất nước nơi mà chữ "nước cống" và "nước uống" là một.
Tôi sẽ trả tiền bánh donut cho họ.
Cảm ơn anh rất nhiều.
Vì cái gì? Tôi đâu nói gì.
Là tôi nói.
Sao cái cửa hàng tiện lợi này lại có nhiều chỗ tối thế?
Apu, lấy 12 cái bánh donut cho các vị khách bạch tạng của chúng ta.
Chà! Thật ư?
Không ai đáng phải nghèo đến mức không thể trả tiền bánh donut.
Tôi cũng từng như các vị. Tôi từng không đủ tiền mua bánh donut.
- Cho họ biết tôi đã làm gì đi, Apu. - Anh ấy trộm bánh donut.
Tôi đã trộm bánh donut.
Vậy nên của các vị đây.
Mười hai...mười...tám cái bánh donut.
Anh thật tốt bụng, anh...
Simpson. Homer Simpson.
Bọn tôi là nhà Griffin.
Peter, Lois, Stewie và, anh biết đấy, những người còn lại.
Chắc là Brian.
Hãy thưởng thức... sáu cái bánh donut của anh.
Bánh donut...ngon quá.
Thế cũng được, nhưng hãy thử kiểu này.
Bánh donut.
No comments yet. Be the first to leave one.