The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Nỗ lực lần 803 trong dự án mới của tôi.
Tôi cảm nhận lần này sẽ thành công.
Tôi sẵn sàng rồi.
Và bắt đầu nào.
"Con mèo kẹo dẻo ở trong kia" á?
Lời mình viết á? Vô nghĩa thế.
- Janet. - Chào. Chuyện viết nhạc sao rồi?
Tôi rối hết cả rồi và chẳng bấm được gam Mi.
Muốn cây đàn phép thuật chơi nhạc cho ông không?
Yêu cầu số một của đám đàn ông trên 50 khi đến đây đấy.
Không, mục đích là học cách làm gì đó
mà không cần phép thuật đời sau ấy.
Có lẽ cứ để sẵn đó đi. Tôi chẳng rõ. Sao cũng được.
Mà ta nên đi thôi. Không thì muộn mất.
Thời gian đi đâu được chứ?
Xét cho cùng, chuyện này quy về câu trong sách của Giáo sư May,
"Sự khả tử đem lại ý nghĩa cho cuộc đời và sự khả tử giúp điều dẫn ý nghĩa đó".
Khoan, tôi nghĩ ý của nó là,
"Sự khả tử đem lại ý nghĩa cho các sự kiện trong đời ta".
Xem lại mình đi, anh già.
Tôi nghĩ Chidi Anagonye,
người thật sự đã thiết kế đời sau biết mình đang nói gì mà.
Tôi khá chắc là tôi đúng vì đó là sách của tôi mà.
Vâng, Giáo sư May, có lẽ ông đúng về những lời ông viết.
Vẫn nghĩ ông ta nên xem lại đấy.
Được rồi. Hẹn gặp lại mọi người ở đây tuần sau.
Giáo sư Hieronymi sẽ dạy về nan đề xe điện.
Đem áo trùm kẻo vấy bẩn đấy.
Sẵn sàng chưa, Chidi?
Chào, Jeff. Tôi thấy bộ sưu tập lên tầm rồi.
Chắc chắn rồi. Giờ tôi có 322 con ếch.
Là 323 rồi. Vừa có thêm con nữa!
Anh bạn đó chưa hề thôi hứng thú với ếch.
Anh ấy biết mình thích gì.
Buổi họp của Hội đồng chung Sự vụ Đời sau xin phép bắt đầu.
Nhanh gọn lẹ đi, mấy đứa. Tôi vừa bắt đầu xem lại The Leftovers.
Nói thật, khi biết Carrie Coon chưa hề được đề cử,
tôi suýt xóa sổ 2% nhân loại đấy.
Michael, cập nhật tình hình.
Mọi chuyện khá là ổn.
Loạt người mới vừa qua được bài kiểm tra.
Trong số những người được vào, có Roberto Clemente,
Zora Neale Hurston, thánh Thomas Aquinas...
- Tuyệt! - Nhà thơ huyền bí dòng Sufi thế kỷ 8,
Hazrat Bibi Rabia Basri và Clara Peller.
Bà ấy đóng trong "Where's the Beef?" ấy.
Bà "Where's the Beef?" được vào rồi.
Vui đấy.
Nói thật, vấn đề lớn nhất là ta cần thêm kiến trúc sư và diễn viên.
Xin lỗi nhé, nhưng mấy diễn viên quỷ trẻ làm việc chẳng có tâm gì cả.
Họ nghĩ cứ thế lao vào diễn là được.
Họ phải biết được rằng diễn là phản ứng.
Và phản ứng là tiền-diễn.
Nhưng mà tiền-diễn á? Là tồn tại đấy.
Được rồi, cho tôi xin, Daniel Day-Lewis.
Shawn? Ông có gì nào?
Tôi sẽ mở đầu rằng hệ thống mới này phế lắm,
và Michael phế lắm,
và ta nên vứt hết vào sọt rác
rồi dùng lại cách cũ, lúc ai cũng bị tra tấn ấy.
Vẫn còn vài vấn đề nhỏ, nhưng hệ thống này ổn và hiệu quả.
Thôi nào, thừa nhận đi.
Tôi sẽ không... đời nào...
đời nào...
đời nào...
đời nào thừa nhận thế.
Tôi biết rồi, ông bạn.
CHƯƠNG CUỐI
2.242 JEREMY BEARIMY SAU ĐÓ
- Mấy giờ rồi? - Em không biết.
Thật á?
Thật.
Vài trăm Bearimy trước,
em đã tắt khả năng biết giờ
ở bất kỳ nơi nào trong vũ trụ khi anh và em ở bên nhau.
Em chẳng muốn biết.
Giờ là 10:42 sáng.
Xin lỗi nhé, nói ra em chẳng biết gì đó thấy kỳ kỳ sao ấy.
Trời, anh thì thấy kỳ khi anh biết gì đó.
Em và anh khác nhau quá.
Được rồi, phải gặp bố anh. Anh sẽ thử lần nữa.
- Chúc may mắn nhé. - Cảm ơn em.
Con sợ lắm.
Con làm được mà. Chơi lần nữa để hốt sạch.
Bố thương con và tin tưởng con.
Cảm ơn bố.
Được rồi, chiến thôi nào.
Bortles sẽ ném... tuyệt!
MENDOZA GHI ĐIỂM!
- Con làm được rồi! - Làm được rồi!
Con phải thử hơn 433.000 lần,
nhưng con vừa chơi trận Madden hoàn hảo!
Con làm được rồi!
TRẬN ĐẤU HOÀN HẢO
Đúng là con của bố.
Làm được rồi.
Được rồi.
- Janet? - Chào.
Chào Janet. Anh nấu bữa tối rồi.
Em luôn lo bữa tối cho anh, nên lần này anh muốn nấu.
Và nói thật, chẳng tuyệt lắm đâu.
Đây là spaghetti.
Anh biết trông nó hơi kỳ,
nhưng anh đã cắn môt miếng, và thật ra, nó khá dở.
Anh còn xếp dao nĩa theo kiểu vua chúa ăn đấy.
Ngồi vào bàn đi nào.
Còn nữa...
Ôi trời.
Phải.
Vậy...
Anh cần nói chuyện với mọi người.
Em mời họ đến nhé?
Không, anh...
Anh có ý tưởng hay hơn.
- Chào hai người. - Chào.
Hội lại ở đây vui thật!
Cô còn phục dựng nó trông hệt như trước.
Động lực nào thúc đẩy vụ này thế, J? Thèm sữa chua đông lạnh à?
Không.
Tôi cần tuyên bố một chuyện.
Tôi sẽ đi.
Qua cánh cửa.
Anh chắc chứ?
Chắc.
Đến lúc rồi.
Chúng tôi nghĩ cách hay nhất
là quy tụ mọi người để mở tiệc chia tay.
Ta sẽ ăn uống, sẽ có nhảy múa...
Vui đấy.
Được rồi, mọi người đang buồn đấy.
Tôi thấy được vì vẻ mặt mọi người giống hệt mấy ông thầy
mỗi khi tôi giơ tay trong lớp.
Nhưng vui lên đi mà. Tôi sẽ chơi DJ.
Ta sẽ chơi nhạc EDM cả đêm. Đi nào.
Đi nào.
Giờ tôi buồn hai vụ rồi đấy.
Chào Doug.
- Chào. - Vui chứ?
Tôi ăn nhiều gà quá.
Cậu chọn cơ thể hồi trẻ, hay quá rồi.
Phải.
Cô sao rồi?
Tôi ổn, Michael.
Ông thì sao?
Chà...
Tôi buồn.
Và tôi biết cô là sinh vật tiên tiến nhất trong vũ trụ,
nhưng tôi thấy cần bảo cô là cô có buồn cũng không sao đâu.
Tôi biết.
Tôi có hơi buồn, nhưng tôi cũng biết giờ là lúc để anh ấy ra đi.
Tôi thật sự ổn mà. Tôi hứa.
Nếu không ổn, cô sẽ nói chuyện với tôi chứ?
Luôn thế mà.
Mọi người tối nay thế nào?
Được rồi, ta có một màn đặc biệt đây.
Đội nhảy cũ của tôi, Dance Dance Resolution, đang ở đây!
Sẵn sàng nhảy thật bốc lần cuối không nào?
Đặc biệt thật đấy.
Tôi sẽ không bao giờ quên tối nay...
cho đến khi tôi bước qua cửa đó và tan vào vũ trụ.
Tôi hỏi anh cái này nhé?
Làm sao anh... biết?
Không phải tôi nghe thấy tiếng chuông hay gì đâu.
Chỉ là đột nhiên tôi thấy bình thản
như không khí trong phổi làm một với không khí bên ngoài ấy.
Thật an bình.
Biết cái cảm giác khi ta nghĩ món ớt chiên xù quá cay,
nhưng ta vẫn cắn và hóa ra nó cay vừa chuẩn không?
Tin hay không thì tùy, tôi biết cảm giác đó. Đã lắm.
Thế đấy.
Cho tôi lời khuyên gì đó được không?
Tôi sợ Janet sẽ quên tôi.
Cô ấy yêu người khác, tôi không có vấn đề gì.
Nếu Jason Momoa hay Lara Croft, Kẻ cướp lăng mộ xuất hiện,
và Janet nghĩ: "Đây rồi!"
Thì tốt cả thôi.
Nhưng cô ấy mà quên tôi thì buồn lắm.
Nên tôi làm cho cô ấy cái này.
Hai người nghĩ sao?
Dễ thương quá.
Nhưng cô ấy sẽ không quên anh. Chính xác thì, không thể quên.
Cô ấy nhớ hết mọi chuyện từng xảy ra.
Dù cô ấy có thể quên ai đó, tôi không nghĩ cô ấy quên được anh.
Cảm ơn nhé.
Tôi có Jason năm tôi 18 tuổi.
Có thể nói, Jason đã nuôi dạy tôi không kém gì tôi nuôi dạy nó.
Thế nên, cảm ơn vì đã là ông bố tốt, con trai à!
Con thương bố!
Jason là gã thật nhất.
Thật ra, chúng ta chẳng ai thật nữa.
Chúng ta đều chỉ là hồn ma bóng quế gì đó.
Thế vui mà, vì tôi và Jason chẳng phải dân da trắng.
Sao ma đều là dân da trắng nhỉ?
Ôi trời, ma cũng kỳ thị á?
Ý tôi muốn nói là: "Tớ quý cậu.
Cậu là người hùng của tớ.
Cậu là bạn thân của tớ.
Và cậu là hộ vệ của tớ đến Minshew".
Anh có thể ngồi trên ghế đó bao lâu tùy anh.
No comments yet. Be the first to leave one.