The first 200 lines.
Tên Đảo Manhattan bắt nguồn từ những cư dân đầu tiên của nó...
... những người Da đỏ Manhattan.
Họ là một bộ lạc hòa bình sinh sống bằng cách đặt bẫy, câu cá, săn bắn.
Họ có một tục lệ:
Cứ mỗi tháng Bảy, khi sức nóng trở nên không thể chịu đựng nổi...
... họ sẽ cho vợ con họ đi xa.
Ngược dòng sông lên vùng cao...
... hay ra bờ biển, nếu họ kham nổi.
Những người chồng ở lại để lo công chuyện làm ăn:
Đặt bẫy, câu cá và săn bắn.
Dù sao, câu chuyện của chúng ta không dính dáng gì tới người Da đỏ.
Nó xảy ra 500 năm sau đó.
Portland, Rockland, Plymouth và Bar Harbor.
Khởi hành lúc 6 giờ 30...
Chúng tôi nói tới chuyện đó để chỉ ra rằng vẫn không có gì thay đổi.
Những bà vợ và trẻ con Manhattan vẫn được đưa đi xa trong mùa hè.
Và những người chồng thì ở lại để lo việc làm ăn:
Đặt bẫy, câu cá và săn bắn.
Chúng tôi muốn các bạn gặp một người chồng Manhattan điển hình.
Đó là ông Richard Sherman, và đây là bà vợ Helen, và con trai Ricky.
Ricky, con đang làm gì vậy?
Ổng là một điệp viên liên hành tinh. Và con đang làm cho ổng nổ tung.
Thôi đi. Con đang đi tới Maine, không phải Hỏa tinh. Tạm biệt, Helen.
- Tạm biệt, Richard. - Mẹ, sao Cha không đi với mình?
- Cha phải ở lại để kiếm tiền. - Đừng lo. Cha sẽ không sao.
- Làm sao con nhận được tiền tuần? - Cha sẽ gởi thư cho con.
Anh đã hứa là ăn uống đàng hoàng và không hút thuốc như lời bác sĩ Murphy.
Và anh đã hứa là không uống rượu. Bác sĩ Summer đã dặn rồi.
- Tối nay em sẽ gọi cho anh lúc 10 giờ. - Tạm biệt, Helen.
Tạm biệt, Ricky. Để cha hôn con.
- Lấy cái thứ này ra. - Mẹ, cha cắt đường oxy của con.
Thôi mà, trễ xe bây giờ.
Helen, Ricky, cái chèo! Con bỏ quên cái chèo!
- Vé đâu, thưa ông? - Con trai tôi bỏ quên cái chèo.
Xin lỗi, chỉ những người cầm vé mới được qua cổng.
Ôi, không, không phải mình.
Và mình cũng sẽ không hút thuốc nữa.
Nhìn họ kìa. Ghê quá. Xe lửa còn chưa chạy nữa.
Tôi phải trở về văn phòng. Trời ơi, nóng quá!
Có lẽ bạn muốn biết thêm về ông Sherman:
Ổng làm cho một công ty xuất bản, Brady & Company.
Họ xuất bản những cuốn sách bỏ túi, 25 xu trong bất cứ tiệm thuốc nào.
Ông già Brady là ông chủ, nhưng ông Sherman là người chủ chốt.
Ổng điều hành mọi hoạt động.
Trong nghề kinh doanh sách 25 xu, bạn có thể bán bất cứ gì.
Ngay cả những thứ cũ kỹ, buồn chán nhất.
Bí quyết là xào nấu cái tựa...
... và vẽ một cái bìa hấp dẫn.
Đó là một vấn đề về trí tưởng tượng...
... và ông Sherman thì có rất nhiều trí tưởng tượng.
Vậy là xong, cô Morris.
Ôi, không, không phải mình. Không phải mình.
Và mình cũng sẽ không hút thuốc nữa.
Vài ông chồng hư hỏng bởi vì vợ họ đi xa.
Làm bất cứ gì họ thích.
Cũng như Charlie Lederer. Annie vừa đi được hai ngày...
... thì Charlie đã đi xâm mình.
Rồng xanh trên ngực, bướm trên hai vai.
Không phải mình. Ôi, không, làm việc, làm việc...
Mình sẽ làm việc tới 6 giờ, rối đi ăn tối ở quán rượu...
Không! Không phải quán rượu, không được uống rượu như lời bác sĩ Summers đã dặn.
Mình biết, mình sẽ tới nhà hàng ăn chay.
Thức ăn lành mạnh, đó đó.
Cơ thể con người là một bộ máy rất mỏng manh.
Bạn không thể chạy nó bằng martini và ragout.
Nhất là khi thời tiết nóng như vầy.
- Cô ơi, làm ơn tính tiền. - Vâng, thưa ông.
Để coi. Chúng ta có gì đây, hamburger đậu nành...
... với khoai chiên đậu nành.
Sữa đậu nành và trà bạc hà.
Tôi có một cocktail khai vị.
Phải, có nước bắp cải ướp đá.
Ông sẽ rất tự hào khi biết rằng bữa ăn chỉ có 260 calo.
Tôi tự hào rồi.
Vậy là 1 đô 27 xu.
- Cứ giữ tiền lẻ. - Chúng tôi không được phép nhận tiền bo.
Nhưng nếu muốn, ông có thể tặng cho quỹ ủng hộ trại khỏa thân của chúng tôi.
- Cô gởi dùm tôi luôn. - Ôi, cám ơn, thưa ông.
Cái đó rất có ý nghĩa. Chúng ta phải gởi một thông điệp cho mọi người.
Cởi trói cho cái cơ thể ngột ngạt của chúng ta và cho nó được thở lại.
Không có quần áo sẽ không có bệnh tật và không có chiến tranh.
Ông có tưởng tượng ra được không hai đội quân trên chiến trường...
... mà không có quân phục, hoàn toàn trần truồng?
- Không có cách nào phân biệt ai là bạn, ai là thù, tất cả đều là anh em. - Tạm biệt.
Chờ một chút, thưa ông. Ông bỏ quên cái chèo.
Cám ơn.
Tôi thích ngôi nhà này.
Tại sao Helen lại muốn chuyển tới một trong những...
... tòa nhà to lớn ở ngoài Riot trong khu 11?
Ở đây dễ chịu hơn nhiều. Chỉ có ba căn hộ.
Một của chúng tôi, Kaufmans ở trên lầu...
... và hai gã ở tầng trên cùng, trang trí nội thất hay gì đó.
Thật yên bình khi mọi người đã đi hết. Hoàn toàn yên bình.
Không còn Sao Rồi Bạn. Không Thuyền Trưởng Video.
Không còn mùi nấu ăn. Không "Có gì ở văn phòng không?"
Tôi đã bắn vô đầu ông Brady, phang cô Morris kịch liệt...
... và thiêu rụi 300.000 bản cuốn Những Người Phụ Nữ Bé Nhỏ. Đó là chuyện đã xảy ra.
Chuyện gì có thể xảy ra ở văn phòng được? Tất nhiên là chỉ có yên bình.
"Dùng cái mở nút, Richard."
"Nước carbonat, acid citric, xi-rô ngũ cốc...
... mùi mâm xôi nhân tạo...
... màu thực vật và chất bảo quản."
Tại sao thứ này lại tốt cho mình hơn là...
... một chút scotch và một miếng chanh vắt?
Mình thật tình muốn biết.
Helen sẽ gọi lúc 10 giờ.
Chắc mình nên đọc chút gì.
Mình có đem bản thảo của bác sĩ Brubaker về đây...
Ricky!
Được rồi, nó đâu rồi? Cái kia đâu rồi?
Mình biết là nó đang núp đâu đây để rình chộp mình.
Tấm ván trượt kia của Thuyền trưởng Video đâu?
Bây giờ là ai nữa đây?
- Vâng, có chuyện gì? - Xin lỗi vì làm phiền anh.
Tôi quên chìa khóa, nên buộc lòng phải nhấn chuông nhà anh.
Hoàn toàn không có sao.
Bất cứ lúc nào cũng được. Tôi có thể giúp gì cho cô nữa không?
Anh vui lòng nhấn lại lần nữa được không?
Cái quạt của tôi bị kẹt.
Ồ, tất nhiên.
- Cám ơn. - Cô sống trong tòa nhà này à?
Trong căn hộ của nhà Kaufman. Họ đi Châu Âu rồi.
Tôi biết cô sẽ hạnh phúc ở đây. Đây là một tòa nhà rất yên tĩnh.
Không có chó, không có trẻ em, chỉ có hai gã trang trí nội thất.
Và cô, và tất nhiên, tôi nữa.
- Anh có sao không? - Ồ, không sao.
À, tạm biệt.
Tạm biệt.
Bây giờ sao đây?
Có lẽ mình nên mời cổ vô uống một ly.
Làm cho cổ cảm thấy ấm cúng. Dù sao thì, chúng ta là một đại gia đình.
Ôi, không, không.
Mình phải nghiên cứu cuốn sách của Brubaker.
Ngày mai mình sẽ nói chuyện với ổng, vậy nên phải đọc ngay bây giờ.
Bàn Về Con Người và Tiềm Thức của bác sĩ Ludwig Brubaker.
Tựa gì đâu.
Phải sửa đổi cái này lại, chắc chắn rồi.
Mười giờ.
Helen sẽ không gọi cho tới 10 giờ.
Hy vọng thứ này giúp cho mình thức được tới 10 giờ.
Chương ba:
"Sự Ham Muốn Bị Dồn Nén của Đàn Ông Tuổi Trung Niên.
Nguyên Nhân và Hậu Quả."
Helen thật kỳ cục khi muốn gọi mình lúc 10 giờ.
Cái đó rõ ràng cho thấy một sự thiếu tin tưởng.
Cổ nghĩ mình sẽ làm gì? Hút thuốc hả? Say rượu hả?
Hay xâm mình? Charlie... Con rồng xanh bự.
Dám chắc là cổ nghĩ mình dẫn gái lên đây.
Thật kinh khủng.
Bảy năm lấy nhau. Mình chưa bao giờ làm chuyện gì như vậy.
Đừng tưởng mình không làm được. Bởi vì mình làm được, còn sung nữa.
Sung luôn.
Đừng cười, Helen.
Tình cờ là anh rất hấp dẫn đối với phụ nữ.
Anh hấp dẫn đối với em, nhưng em đã nhàm đối với anh rồi.
Đó không phải là chuyện mà người ta nên nói với vợ mình...
... nhưng phụ nữ đã lao mình vào anh từ nhiều năm rồi.
Đúng vậy, toàn những người đẹp, cả đống luôn.
- Hàng đống và hàng đống bọn họ. - Nói tên một người coi.
Bây giờ thì không nghĩ ra được, nhưng có hàng đống bọn họ.
Nếu em muốn biết thì. Thí dụ như thư ký của anh.
Đối với em, cổ chỉ là cô Morris, một món đồ trong văn phòng.
Mười ngón tay đánh máy những bức thư cho anh.
Để anh nói cho em nghe.
- Có phải cô đánh bức thư này? - Vâng, thưa ông Sherman.
Có tới sáu lỗi ngay trong đoạn đầu.
Cô bị sao vậy?
- Cô bị sao vậy? - Để tôi nói cho anh nghe tôi bị sao.
Tôi yêu anh. Tôi đã yêu anh ngay từ ngày đầu tôi tới đây.
Một tình yêu sâu sắc, điên cuồng tuyệt vọng.
Vậy mà đối với anh tôi chẳng là gì, chỉ là một món đồ.
Chỉ là 10 ngón tay để đánh máy cho anh.
Anh Sherman, hãy nhìn tôi một cái. Tôi là một phụ nữ, anh nghe không?
Với máu và thịt, với khát khao và cảm xúc!
Và tôi yêu anh, tôi cần anh. Tôi muốn anh. Tôi muốn anh...
Vậy là đủ rồi, cô Morris.
Em còn nhớ cái áo rách đó chớ, Helen? Bây giờ thì em biết lý do rồi.
Nó bị rách ở tiệm giặt. Đúng là tưởng tượng quá hay!
Em không nhận thấy điều này giữa phụ nữ và anh:
Anh bước vô một căn phòng và họ cảm nhận.
Anh khuấy động một cái gì bên trong họ. Anh làm họ xao xuyến.
Đó là một kiểu bản năng động vật mà anh có. Nó hoàn toàn khác thường.
Điều khác thường duy nhất là trí tưởng tượng của anh.
Mùa đông rồi khi anh đi cắt ruột thừa...
... em còn nhớ cô ý tá không?
Bà y tá già nhỏ bé, tóc bạc dễ thương đó hả?
Đó là y tá ban ngày.
Em chưa từng thấy y tá ban đêm, một cô Finch nào đó.
Cô Finch tội nghiệp. Cổ đã cố sức kìm nén.
- Nhưng rồi một đêm nọ... - Richard!
Cô Finch, làm ơn, tối nay đừng vậy nữa.
Chúng ta còn quá ít thời gian.
Họ sẽ sớm cắt chỉ cho anh và em sẽ mất anh mãi mãi.
Làm ơn đi, cô Finch. Đây là một vấn đề đạo lý.
Nên nhớ, cô là một ý tá tốt nghiệp hẳn hoi.
Đạo lý? Em đã từng có đạo lý. Em đã từng còn trẻ.
Em đã từng có lý tưởng. Em đã tốt nghiệp! Và rồi anh xuất hiện.
Cô Finch, đã năm đêm nay cô bắt mạch cho tôi.
Cô chưa bao giờ chú ý tới cái nhẫn đó sao?
Anh đã làm em xao xuyến kể từ khi người ta đẩy anh vô phòng mổ.
No comments yet. Be the first to leave one.