The first 200 lines.
Không thể tin nổi.
Vâng.
Lượt chơi cuối cùng.
Thật điên rồ quá.
Ôi chà.
Người chơi 451 là anh bạn thân duy nhất còn trụ lại trong trò chơi.
Nhưng người chơi 287…
Người chơi 287…
Tôi không biết…
cô ấy có thể mang tới những bất ngờ nào, và chính điều đó
khiến tôi bất an.
Hai ta phải vào chung kết.
Chuẩn luôn.
Thật điên rồ.
Anh có từng nghĩ tới không?
Tôi chưa từng nghĩ như thế.
Chưa từng, vì tôi cảm thấy quá tập trung vào những điều mà…
Tôi biết nhiều người coi đó là động lực,
nhưng… động lực của tôi là vượt qua từng ngày một.
Vâng.
Tôi dễ gặp nguy hiểm khi ở ngoài này.
Người chơi 451 và 016 là bạn bè.
Người chơi 451, Phill…
là người nhân hậu.
Nhưng có lẽ anh ta đang qua mặt tôi
và đang cố đánh lừa tôi.
Còn với người chơi 016,
tôi cảm thấy mình không thể tin anh ta.
Tôi cần phải cảnh giác cao độ
vì tình hình hiện tại là cả bầy sói tranh giành một miếng thịt.
THỬ THÁCH TRÒ CHƠI CON MỰC
MỘT NGÀY MAY MẮN
SỐ LƯỢNG NGƯỜI CHƠI - 456
Người chơi 16, 287 và 451,
các bạn đã lọt vào chung kết.
Đèn xanh, đèn đỏ
Tôi sẽ không bộc lộ hết thế mạnh của mình.
Làm thế bị người khác nhắm đến.
Người chơi 16, vượt qua.
Tuyệt!
- Anh thắng rồi! - Chia buồn.
Chết tiệt.
Tôi không nghĩ sẽ tiến xa thế này.
Bản chất xấu xa lộ ra.
Nhưng tôi không muốn tiến xa bằng cách đạp người khác xuống.
Thật khó khăn để xây dựng quan hệ với những người chơi này,
rồi chứng kiến họ biến mất ngay trước mặt.
Nhưng đây là cơ hội cả đời có một.
Người chơi tiếp theo bị loại là người chơi 51.
Và tôi sẽ tận dụng tối đa cơ hội đó.
Tôi là Mai, nhưng cháu gái tôi cứ gọi là "Meimei".
- Ai cũng đáng gờm. - Ai cũng đáng sợ.
Tôi yêu quý anh, TJ.
Tôi sẽ không tự đề cử bản thân.
Khốn khổ thật, Chad à.
Cô ấy cảm thấy phải chiến đấu vì bản thân,
vậy không thể trách được.
Tôi phải mạnh mẽ vì bản thân, bởi tôi sẽ phải chiến đấu chống lại họ.
Cô đã đặp hộp lên bàn Roland ư?
Tôi đã đặt lên bàn Amanda.
Bây giờ không cần sự đoàn kết.
Mà là khát khao được trụ lại và chiến thắng.
Số tiền thưởng bây giờ
là 4.530.000 đô.
- Chói loá thế. - Ghét thế chứ lị.
Đó là trang phục của chúng ta.
Các người chơi, xin chúc mừng đã vượt qua trò chơi.
Chúng tôi đã chuẩn bị bữa tối đặc biệt.
Trời đất, giờ tim tôi cứ nhảy tưng tưng.
- Cảm ơn. - Cảm ơn anh.
Trước khi ngồi xuống ăn tối,
xin hãy thay bộ trang phục này.
Thật không may, cuộc sống của tôi hiện đang khá bếp bênh
vì tôi đã nhảy việc liên tục,
và những công việc đó đã giúp tôi phát triển bản thân,
giúp tôi hiểu mình muốn làm gì và trở thành ai.
Nhưng đồng thời, mấy công việc đó có lương thấp.
Khi trưởng thành, tôi kiếm được đồng nào xào đồng đó.
Nếu đột nhiên trở thành triệu phú, tôi sẽ chẳng tiết kiệm được bao nhiêu.
Suốt cuộc đời, tôi đã mắc nợ nhiều ân tình
từ gia đình và bạn bè, nhưng tôi chưa từng báo đáp được gì.
Tôi muốn có một cuộc sống tốt đẹp, thoải mái
và tôi muốn những người xung quanh cũng thế,
vậy là đủ rồi.
- Chu choa mạ ơi. - Lạy Chúa tôi!
Đẹp quá trời!
- Thần linh ơi! - Lạy Chúa.
Bây giờ tôi rất tự hào về bản thân.
Một cảm giác tuyệt vời khi được
lọt vào chung kết cuộc thi lớn thế này.
Tối nay là dịp để các người chơi tụ họp và gắn kết với nhau,
nhưng trong tâm trí, tôi đã hiểu được rằng
"Mình sẽ phải chứng kiến bạn bè ra về
để giành chiến thắng."
Đừng mà.
Ôi không.
Các người chơi, hãy chú ý.
Chúng tôi đã chuẩn bị bữa tiệc này để tỏ lòng biết ơn
với những hy sinh và nỗ lực của các bạn.
- Cảm ơn. - Cảm ơn.
Chúc ngon miệng.
Lừa đấy! Phải đâm nhau mới được ăn.
Vậy thì, được thôi.
Không được! Đã thỏa thuận không đâm nhau.
Tôi có thỏa thuận gì đâu.
Không một sáu.
Anh ta có vẻ lạnh lùng
và chỉ đang giả vờ
cố gắng khiến cho cuộc nói chuyện trở nên thân thiện.
Tôi thấy thật dối trá.
Bố tôi mất khi tôi 17 tuổi,
điều đó…
Thực sự đau lòng, đến giờ vẫn đau lòng,
nhưng cũng có mặt tích cực là giúp cho tôi dễ dàng…
thoát khỏi môi trường độc hại mà tôi đã từng mắc kẹt
và bước tiếp với một cuộc sống
mà… sau này tốt đẹp hơn nhiều.
Nhưng khi tôi công khai,
mẹ đã viết những email đầy căm ghét và khó chịu gửi cho tôi,
và sau khi tôi chặn những email từ mẹ để khỏi nhận,
mẹ tôi đã viết
những bức thư tay còn đáng ghét và khó chịu hơn.
Vậy nên…
Lâu rồi mẹ con tôi không còn liên lạc.
Tôi đã cố… cho phép mẹ trở lại cuộc sống của mình,
và những lần đó lại khiến tôi thất vọng
với cách mẹ tôi cứ tiếp diễn
với tầm nhìn hạn hẹp của mình về thế giới.
Bít tết to quá!
Miếng bít tết béo ngậy nhất tôi từng thấy.
Đến thời điểm quan trọng,
tôi biết là cuối cùng thì
tất cả chúng tôi sẽ chọn bảo vệ bản thân để chiến thắng.
Ái chà. Món này nấu ngon quá đi.
Tôi sẽ chén những con sò này vì nước xốt trông thật ngon lành.
Phill, anh đến từ đâu?
Tôi đến từ Brazil.
Tôi sinh ra ở São Paulo, sống ở đó cho đến năm tám tuổi,
rồi gia đình tôi chuyển đến New Jersey,
nơi tôi gắn bó gần cả đời.
Tôi đã học ngành tâm lý và giáo dục,
và tôi biết mình muốn đến một nơi ấm áp,
nên tôi đã chọn Hawaii và nghĩ: "Chà, nơi này chắc là được đây."
Vậy là tôi đã đến đó, nhảy việc liên tục
cho đến khi gắn bó với công việc lặn biển.
Bây giờ tôi đã dạy ở đó được một năm.
- Sam, anh thì sao? Kể xem nào? - Trời đất ơi.
Tôi sinh ra ở Idaho.
Tôi đã lớn lên trong một gia đình rất sùng đạo,
mất rất lâu tôi mới nhận ra mình là đồng tính.
Và khi nhận ra điều đó, tôi biết rằng…
mình sẽ bị kỳ thị xa lánh.
Thế nên tôi đã chuyển đến Texas
và gặp được người chồng hiện tại, Doug.
Thật khó tin khi cuối cùng tôi cũng được hạnh phúc
lần đầu trong cuộc đời
dù tôi luôn nghĩ mình đã hạnh phúc, nhưng chỉ là cảm thấy ổn thôi.
Còn Mai thì sao?
Kể chuyện của cô đi?
Tôi lớn lên ở Việt Nam.
Tôi đã đến Hoa Kỳ trong một trại tị nạn khi tôi tám tuổi.
Tôi đã kết hôn, có hai con gái, một cháu gái và hai bé chó xinh đẹp.
Đáng yêu thế.
Cuộc đời tôi như thế đó.
Đúng vậy.
Tôi học xong trung học năm 18 tuổi,
và tôi đã bị bảo bọc quá mức
và rất nghiêm khắc,
tôi rất muốn thoát khỏi sự kiểm soát đó,
nên đã gia nhập Hải Quân.
Tôi muốn trở nên độc lập,
nhưng quá ngây thơ khi gia nhập Hải Quân,
là giống như đi vào giữa bầy sói nơi mà,
tôi đã bị cưỡng ép
và có thai năm 19 tuổi
vì đến khi gia nhập Hải quân tôi vẫn là trinh nữ,
và tôi không biết gì cả.
Và có thai ở tuổi 19
rất khó khăn
bởi vì khi đó… tôi phải,
tôi phải thông báo với gia đình
là tôi đã có thai
và sau đó gia đình đã từ mặt tôi.
Và khi mang thai tôi đã phải đơn độc.
Lúc đó rất khó khăn.
Tôi không biết gì về việc làm mẹ cả.
Không có ai ở bên tôi.
Cảm ơn.
Chúng ta đã chén xong hả?
Hết sảy luôn.
Bạn đời mong tôi trở thành triệu phú,
nên rất xấu hổ nếu tôi thất bại.
- Thất bại là sao cơ? - Không, phải đợi xem.
Biết đâu được.
Tôi rất thích trò này.
Mặc dù có rất nhiều áp lực,
nhưng nó mang lại trải nghiệm.
Đúng thế.
Tất cả hãy chú ý.
Chúng tôi hy vọng các bạn sẽ ngon miệng,
No comments yet. Be the first to leave one.